Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 78



Câu hỏi này nhìn kiểu gì cũng thấy quái đản.

 

Tuy nhiên, nàng vẫn lấy ra một viên linh thạch, để xem rốt cuộc cái thứ này đang giở trò quỷ gì.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ngay khoảnh khắc Tương Vãn đưa linh thạch ra, điểm tích lũy trên thẻ ngọc của nàng đã nhảy lên con số 3.

 

Lần này, trên quảng trường hầu như không có ai bị biến mất.

 

Ngay sau đó, câu hỏi tiếp theo xuất hiện: Yêu cầu trưng ra linh thạch trung phẩm.

 

Thấy câu hỏi này, nhiều người chẳng mảy may suy nghĩ, trực tiếp lấy linh thạch trung phẩm từ trong túi trữ vật hoặc vòng tay trữ vật ra.

 

Tương Vãn cảm thấy sự tình ngày càng kỳ quặc, lần này nàng quyết định không lấy ra nữa, thầm quan sát xem biến hóa thế nào.

 

Thế nhưng, những tu sĩ vừa lấy linh thạch trung phẩm ra chưa kịp nhìn kỹ thì thứ trên tay họ đã bốc hơi không một dấu vết.

 

Toàn thể tu sĩ: "!!?"

 

Ngay sau đó, một giọng nói từ trên thiên mạc truyền xuống:

 

"Lũ ngốc, ha ha ha! Linh thạch này ta xin nhận nhé."

 

Dứt lời, thiên mạc biến mất, thẻ ngọc trên tay mọi người cũng tan biến theo, ngay cả lớp vòng sáng trắng bao quanh họ lúc nãy cũng không còn dấu tích.

 

"Chuyện này là sao? Cái thứ đó vừa c.h.ử.i chúng ta à?"

 

"Linh thạch trung phẩm của ta! Khó khăn lắm ta mới dành dụm được một viên, thế mà cái thứ quỷ kia dám nẫng tay trên mất rồi!"

 

"Ta cũng vậy, đó là toàn bộ gia sản của ta đấy!"

 

Tương Vãn nhìn quanh, nghe mọi người nhao nhao than vãn về số linh thạch bị mất, thầm thấy may mắn vì mình đã nhanh trí giữ lại một chút cảnh giác, không đưa linh thạch ra.

 

Nàng liếc nhìn Kim Quả Nhi bên cạnh, thấy vẻ mặt nàng nàng đầy vẻ ảo não là đủ biết cũng đã sập bẫy rồi.

 

Trên sân này, những người không bị lừa hoặc là có lòng cảnh giác như nàng, hoặc là... nghèo đến mức không có nổi một viên linh thạch trung phẩm.

 

Linh thạch hạ phẩm thì hầu như ai cũng có, nhưng cái thứ kia lại chê không thèm thu, chỉ nhắm vào trung phẩm.

 

Mà ở đây có tới mười mấy vạn tu sĩ kia mà!

 

Cho dù có một phần ba số người không có, thì số linh thạch thu được cũng là một con số khổng lồ.

 

Tương Vãn không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ tên "lừa đảo" này.

 

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn sau cú lừa đau đớn thì đã bị dịch chuyển đến những chiếc đài nhỏ ở phía rìa.

 

Trên mỗi đài chen chúc vô số người, ít nhất cũng phải một vạn.

 

Tương Vãn định tìm một góc lánh tạm, nhưng chưa kịp đi, những người đứng cạnh đã vội vàng tản ra thật xa.

 

Xem ra họ đều biết danh tính của nàng rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Như vậy cũng tốt, nàng chẳng cần phải nhọc công tránh né ai.

 

Chân còn chưa đứng vững, không gian trên đài bỗng chốc tối sầm lại.

 

Những người còn đang loay hoay tìm vị trí bỗng cảm nhận được trong bóng tối có thứ gì đó đang lao v.út về phía mình.

 

Tương Vãn cũng cảm thấy có vật lạ lướt qua trước mặt, theo bản năng nàng đưa tay ra chộp lấy.

 

Một cảm giác mềm mại, đầy lông tơ truyền đến lòng bàn tay.

 

Chưa kịp cảm nhận kỹ, vật trong tay đã không ngừng giãy giụa, Tương Vãn thuận tay ném luôn nó vào trong Thiên Sơn Bình.

 

Sau khi đã ném vào trong, nàng dùng ý niệm quan sát mới nhận ra đây là một sinh vật lông lá mà nàng tuy chưa thấy bao giờ nhưng nghe giọng thì nhận ra ngay.

 

Chính là cái thứ vừa lừa linh thạch của họ!

 

Nó là một cục bông tròn vo chỉ bằng nắm tay, trông như một viên bánh trôi nước, sở hữu hai cái tai siêu lớn và đôi chân dài ngoằng, hiện đang hoảng loạn nhìn dáo dác khắp nơi trong Thiên Sơn Bình.

 

Thấy hai con mắt của nó cứ láo liên xoay chuyển, Tương Vãn giật mình, vội vàng thu hết số linh thạch trước đó đưa cho Sơn Nam và Tức Nhưỡng vào một góc.

 

Tức Nhưỡng thì vốn ngây ngô chẳng hiểu sự đời, linh thạch cứ thế bày bừa bãi trên đất.

 

Còn Sơn Nam thì vẫn đang ngủ say như c.h.ế.t, hoàn toàn không biết đống linh thạch của mình đang gặp nguy hiểm.

 

Nhìn cái sinh vật nhỏ bé vẫn còn đang ngơ ngác kia, Tương Vãn tạm thời không có thời gian để tâm đến nó, dù sao đã vào trong Thiên Sơn Bình thì nó cũng chẳng thể lật ngược trời xanh được.

 

Tương Vãn nhanh ch.óng rút ý thức ra khỏi Thiên Sơn Bình.

 

Vừa trở về thực tại, nàng đã cảm nhận được một luồng kình lực mãnh liệt đang lao thẳng về phía mình.

 

Nàng vung b.út đ.á.n.h trả, một vật thể trong bóng tối bị đ.á.n.h văng xuống đất, phát ra tiếng "binh" khô khốc.

 

Xung quanh là một màn đêm đặc quánh như mực, tối đến mức không thể nhìn rõ ranh giới, càng không biết thứ ẩn nấp trong đó là gì.

 

Nhưng Tương Vãn thừa hiểu, đó tuyệt đối chẳng phải thứ tốt lành gì.

 

Quả nhiên, ngay sau đó là những tiếng kêu cứu và rên rỉ đau đớn vang lên liên tiếp từ khắp phía.

 

"Cứu mạng! Tay của ta..."

 

"Cái quỷ gì thế này? Tối quá, không thấy đường mà đ.á.n.h!"

 

Trong lúc đám đông đang hỗn loạn, không biết vị tu sĩ nào đã ném ra một viên Dạ Minh Châu.

 

Trong chớp mắt, ánh sáng rực rỡ tỏa ra, nhuộm sáng cả đài cao như ban ngày.

 

Lúc này, mọi người mới kinh hoàng nhìn rõ thứ đang tấn công mình: Đó là những quái vật mặt xanh nanh vàng tởm lợm.

 

Chúng chỉ có phần mặt là còn chút da thịt, còn lại toàn thân đều là xương xẩu trắng ởn.

 

Một con quái vật đột ngột thò ra chiếc lưỡi đỏ rực, dài tới hai ba mét, chi chít gai nhọn và dịch nhầy nhơm nhớp, quấn c.h.ặ.t lấy một tu sĩ rồi kéo xếch đi.

Đôi mắt chúng đỏ ngầu, khuôn mặt phủ đầy lớp lông lá bết bát m.á.u nâu.