Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 82



Xung quanh lập tức rộ lên vài tiếng cười khẩy, nhưng nhanh ch.óng bị đè xuống.

 

"Hay lắm! Bạch Vân sư huynh!"

 

Kim Quả Nhi trực tiếp hô to, giơ ngón tay cái về phía hắn.

 

Chưa nói đến việc nữ tu kia trông chẳng giống hạng người tốt lành gì, chỉ riêng việc lúc trước nàng ta cố ý dẫn dắt dư luận để gây thù chuốc oán cho Tương Vãn cũng đủ khiến người ta ghét cay ghét đắng.

 

Giờ dù có đổi được, Bạch Vân cũng chẳng thèm đổi.

 

Tương Vãn chính là "đùi vàng" của hắn, nhờ theo nàng mà giờ hắn đang giàu nứt đố đổ vách, thế nên phải bám cho chắc, nhỡ đâu lát nữa còn được "ké" thêm chút lộc lá thì sao.

 

Ngô Sương Giáng: "..."

 

Nàng ta mải mê suy tính về Tương Vãn mà quên mất quy tắc bất di bất dịch của nơi này.

 

"Được thôi."

 

Ngô Sương Giáng cố nén giận, giữ cho cơ mặt không biến dạng nhưng trong lòng đã sớm c.h.ử.i rủa kẻ vừa chế nhạo mình một lượt, sau đó bước lên sợi xích gần nhất còn trống.

 

Trùng hợp thay, đứng ngay cạnh Ngô Sương Giáng lại là Liễu Thiên Ý.

 

Những kẻ đi cùng Ngô Sương Giáng tuy thắc mắc tại sao nàng ta lại chọn đứng cạnh nữ tu "độc ác" kia, nhưng vì lo cho sự an toàn của nàng ta, họ cũng vội vã lên những sợi xích lân cận.

 

Ở đây quá lãng phí thời gian, thay vì chần chừ, thà xông lên sớm còn hơn để dành thời gian đi săn yêu thú, hái linh d.ư.ợ.c.

 

Mấy người đi sau vẫn còn lề mề do dự.

 

"Nhanh lên đi chứ, lãng phí thời gian làm gì? Cổng đóng rồi, không quay đầu lại được đâu!"

 

Một tu sĩ đứng phía trước mất kiên nhẫn hét lớn.

 

Bị thúc giục, những người cuối cùng cũng bước lên dây thừng.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, họ cảm nhận được sau lưng có biến.

 

Sợi dây dưới chân rung lắc dữ dội khiến tất cả đồng loạt ngoái đầu nhìn lại.

 

Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều dựng tóc gáy: Phía cuối dây thừng xuất hiện một con yêu thú kỳ dị.

 

Tương Vãn nhìn con quái vật ấy, theo bản năng lập tức rảo bước về phía trước.

 

Thứ đó trông như một con quỷ hơn là yêu thú, không nhìn rõ mặt mũi, toàn thân bị bao phủ bởi lớp tóc đen rậm rạp rũ rượi, tứ chi gầy guộc nhưng bám c.h.ặ.t lấy sợi thừng, đang lừ lừ bò tới.

 

Những bàn tay bám c.h.ặ.t vào dây thừng trắng bệch như tay người c.h.ế.t.

 

Tương Vãn định quan sát tình hình của những người khác, nhưng không biết từ lúc nào sương mù đã bắt đầu dâng lên dày đặc, lan tỏa khắp bốn phía.

 

Cả không gian dường như chỉ còn lại mình nàng lẻ loi.

 

Tương Vãn lập tức bao phủ Băng Liên Chi Hỏa lên dây thừng. Thứ quỷ quái vừa chạm vào dây liền kinh hãi rụt tay lại.

 

Ngọn lửa này vốn là khắc tinh của lũ tà sùng, nếu lúc này có Sơn Nam ở đây, chúng thậm chí còn chẳng dám bén mảng lại gần.

 

Ngay khi thứ đó dừng bước, màn sương trước mắt Tương Vãn cũng tan biến.

 

Nàng nhìn về phía trước và nhận ra sợi dây thừng của mình gần như dốc đứng lên một vách núi dựng đứng, cao không thấy đỉnh.

 

Lúc này, nàng cũng đã thấy lại những người khác.

 

Vị tu sĩ ở gần nàng nhất là Bạch Vân hiện đang chật vật giao đấu với một con yêu thú.

 

Trông hắn vô cùng thê t.h.ả.m, gần như bị con quái vật đuổi đ.á.n.h chạy trối c.h.ế.t.

 

Con yêu thú kia thân hình khá đồ sộ, mấy lần suýt chút nữa là trượt chân ngã khỏi dây thừng.

 

Đang định nhìn thêm một chút, Tương Vãn chợt ngửi thấy một làn hương thơm thanh khiết truyền tới từ phía trước, rất giống mùi linh d.ư.ợ.c.

 

Ngay khoảnh khắc d.ư.ợ.c hương tỏa ra, Sơn Nam ở trong Thiên Sơn Bình đột nhiên bừng tỉnh sau cơn ngủ dài, gấp gáp gọi nàng:

 

"Tương Vãn! Mau lên, hái lấy nhành cỏ đó, nó là bảo vật đấy!"

 

Nghe vậy, nàng lập tức thu lại tâm trí xem náo nhiệt, lao nhanh về phía trước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù dưới chân chỉ có một sợi thừng mỏng manh, nhưng nhờ thân pháp Du Thiên Vân, Tương Vãn vẫn bước đi như trên đất bằng.

 

Vừa di chuyển, nàng vừa hỏi: "Đó là thứ gì?"

 

"Ta cũng không rõ, nhưng ta rất muốn nó! Vừa ngửi thấy mùi hương đó, từng tế bào trong cơ thể ta đã gào thét đòi ăn rồi!"

 

Sơn Nam cảm nhận được mùi hương ấy thấm sâu vào tận xương tủy, thôi thúc bản năng chiếm hữu mãnh liệt.

 

Tương Vãn không hỏi thêm, sải bước nhanh hơn.

 

Khi đến gần, mùi hương mê hồn ấy khiến ngay cả nàng cũng không kìm được mà nuốt nước miếng một cái.

 

"Tê..." Nàng hít hà một hơi, khoang miệng quả thực đã tiết ra rất nhiều dịch vị.

 

Giữa không gian u tối, nhành linh thảo kia hiện ra như một thực thể độc nhất vô nhị, xinh đẹp rạng rỡ như có vầng hào quang bao phủ.

 

Chỉ cần liếc mắt một cái, Tương Vãn đã lập tức nhận ra tên của nó: Hoài Mộng Thảo!

 

Tương truyền, Hoài Mộng Thảo là một loài tiên thảo có hình dáng giống bồ thảo nhưng toàn thân màu đỏ rực.

 

Ban ngày nó ẩn mình trong đất để tránh ánh mặt trời, đêm xuống mới vươn mình tỏa hương theo gió.

 

Người mang cỏ này bên mình có thể dự đoán hung cát, đi vào giấc mộng an lành.

 

Đặc biệt, Hoài Mộng Thảo còn có một công dụng thần kỳ: giúp lọc sạch tạp chất trong cơ thể yêu thú, khiến quá trình thăng cấp diễn ra thuận lợi mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Đây chính là sức hút chí mạng đối với chúng.

 

Thông thường, loài tiên thảo này sẽ có yêu thú bảo vệ đi kèm, nhưng Tương Vãn quan sát mãi vẫn không thấy gì.

 

Nàng không dám khinh suất tiến lại gần ngay, bởi nơi Hoài Mộng Thảo sinh trưởng thường hành tung bất định, chỉ sợ con yêu thú kia đang nấp đâu đó chờ tung ra đòn chí mạng.

 

Chờ đợi một lúc, Tương Vãn lại phải nuốt nước miếng thêm lần nữa.

 

Nàng dùng thần thức dò xét thật kỹ xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm mới ra tay nhanh như chớp, hái gọn nhành cỏ rồi ném vào Thiên Sơn Bình.

 

Thấy Sơn Nam nhận được món hời mà không ăn ngay, Tương Vãn vô cùng ngạc nhiên hỏi:

 

"Ngươi không ăn sao?"

 

Lúc nãy Sơn Nam thèm thuồng đến chảy cả nước miếng, vậy mà giờ lại nhẫn nhịn được.

 

"Đây là bảo vật. Trong Thiên Sơn Bình hiện đã có Tức Nhưỡng, nếu có thể nhân giống nhành cỏ này thì sau này quả trứng mà ngươi nhặt được cũng có cái để ăn. Ăn thứ này vào có thể giúp độ thuần khiết của huyết mạch tăng lên một tầng mới. Ta đưa cho Tức Nhưỡng trồng trước, nếu không sống được thì ta mới ăn."

 

Sơn Nam cố gắng dời tầm mắt khỏi Hoài Mộng Thảo, khó khăn lắm mới nhìn sang hướng khác.

 

Chứng kiến cảnh này, Tương Vãn thực sự cảm động.

 

Lúc mới hái, nàng cũng từng thoáng qua ý nghĩ có nên để lại nhân giống hay không, nhưng vì nghĩ đến công lao bấy lâu của Sơn Nam, nàng đã gạt đi ngay.

 

Không ngờ Sơn Nam lại biết nghĩ cho đại cục như vậy.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

"Ngươi chịu đựng được thật sao? Tuy nó hiếm thật đấy nhưng sau này ta vẫn có thể tìm tiếp, còn quả trứng kia chẳng biết bao giờ mới nở đâu." Tương Vãn thật lòng khuyên.

 

"Thứ này cực kỳ khó tìm, trong ký ức của ta cũng hiếm khi thấy bóng dáng nó."

 

Thấy Sơn Nam đã quyết, Tương Vãn không nài ép nữa.

 

Nàng đem số linh thạch thu hoạch được lúc trước đưa hết cho Sơn Nam:

 

"Đây là chiến lợi phẩm lúc nãy, ta chỉ giữ lại một ít để phòng thân, còn lại cho ngươi hết."

 

"Được." Sơn Nam đáp lời.

 

Nàng liếc thấy cái bóng lông xù lúc trước đang lúi húi đào hang dưới chân núi trong bình, nên cũng không thèm để ý đến nó nữa.

 

Nàng không thể nán lại quá lâu, cần phải nhanh ch.óng thoát ra ngoài.

 

Rời khỏi trạng thái tập trung, nàng phát hiện vị tu sĩ tên Bạch Vân kia chạy cũng khá nhanh, sắp đuổi kịp nàng đến nơi.

 

Tương Vãn nhận ra phía vách đá bên phía hắn cũng có linh thảo, nhưng vì khoảng cách quá xa nên nhìn không rõ chủng loại.

 

Nàng tiếp tục tiến về phía trước, trong lòng không quên mục tiêu quan trọng nhất: Trảm Long Kiếm.