Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 99



 

Năm đó, sau khi Thương Thương bị trấn áp, các tu sĩ đã lật tung mọi ngõ ngách nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy Tịch Tà Côn, nó cứ thế biến mất tăm mất tích.

 

"Chẳng lẽ Linh Bình đã xảy ra chuyện rồi sao?"

 

Sắc mặt của các tu sĩ có mặt tại đó đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.

 

Thảm án Thanh Ngọc Thành bị tắm m.á.u năm xưa vẫn còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với những người từng trải qua.

 

T.ử Thành khi ấy oán khí ngút trời, tu sĩ bình thường căn bản không dám bén mảng lại gần.

 

Không ai rõ đạo phù mà Na Duyệt Duyệt vừa vẽ là loại bùa chú gì, nhưng những luồng âm sát khí mà nàng ta triệu hồi tới dường như muốn đảo lộn cả đất trời, điên cuồng cướp đoạt sinh cơ của tu sĩ, khiến họ cũng bị biến thành thứ tà vật giống như chúng.

 

Cùng lúc đó, làn sương đen kịt không ngừng tuôn ra từ những nét vẽ của Tịch Tà Côn, bắt đầu lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng.

 

Mạc trưởng lão và Cố trưởng lão lúc này không còn tâm trí đâu để lo chuyện khác, lập tức gửi tin báo khẩn về tông môn, hy vọng nhận được sự chi viện kịp thời.

 

Mục tiêu chính là đưa các đệ t.ử rời khỏi đây; nếu kẻ trước mắt thực sự cùng một phe với Thương Thương, thì đám đệ t.ử này hôm nay cầm chắc cái c.h.ế.t.

 

 

Na Duyệt Duyệt lạnh lùng nhìn những người ngã xuống.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Cứ mỗi kẻ ngã xuống, tu vi của nàng ta lại ngưng tụ thêm một phần.

 

Luồng sức mạnh vốn dĩ chưa phải là đối thủ của Mạc trưởng lão, nay lại ẩn ẩn có xu thế vượt qua lão.

 

Tại tông môn, ngay khi nhận được tin tức và nghe thấy ba chữ "Tịch Tà Côn", các vị đại năng lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc và tức tốc lên đường.

 

Trong khoảnh khắc tin được gửi đi, đôi mắt Na Duyệt Duyệt chỉ hiện lên vẻ khinh miệt.

 

Lúc này, Cố trưởng lão cũng vung kiếm lao tới hỗ trợ.

 

Nàng ta là kẻ triệu hồi âm sát khí, muốn phá giải thì phải "bắt giặc phải bắt vua trước".

 

Các vị trưởng lão Kim Đan còn lại đang ra sức cứu những tu sĩ sắp nghẹt thở, nhưng đám âm sát này vô cùng lợi hại, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng cảm thấy lúng túng.

 

Những thủ pháp thông thường khó lòng làm tổn hại đến chúng, trong khi số lượng âm sát lại đông gấp mấy lần, thực lực còn đáng sợ hơn hẳn đám đệ t.ử Luyện Khí kỳ ở đây.

 

Khốn nỗi, họ không thể rảnh tay để chi viện cho Mạc trưởng lão.

 

Làn hắc khí cuồn cuộn đã luồn lách vào cơ thể của từng tu sĩ một.

 

Bên trong màng phòng ngự, những tu sĩ đang giãy giụa ban nãy, ngay khi làn sương đen thâm nhập vào người, họ bỗng cảm thấy nhẹ nhàng như đang nằm trong lòng mẹ, lập tức bình tĩnh lại.

 

Thế nhưng, ngay giây sau đó, đôi mắt họ đỏ rực lên, lý trí hoàn toàn tan biến.

 

Họ vung v.ũ k.h.í về phía những đồng đạo bên cạnh.

 

Những người khác muốn phòng bị nhưng tay chân lại bị những thứ vô hình kìm kẹp, cổ họng bị bóp nghẹt, hoàn toàn không có sức kháng cự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từng tu sĩ cứ thế ngã xuống.

 

Các trưởng lão Kim Đan bên ngoài chỉ còn cách vung v.ũ k.h.í cứu được ai hay người nấy.

 

Riêng những kẻ đã hóa đỏ đôi mắt, ngay khi c.h.ế.t đi sẽ tan thành một vũng m.á.u loãng khiến các trưởng lão có phần e dè, buộc phải né tránh để cứu những người khác.

 

Bởi lẽ, họ đã tận mắt chứng kiến: hễ ai chạm vào vũng m.á.u ấy cũng sẽ bị đồng hóa ngay lập tức.

 

Ngay lúc các trưởng lão còn đang do dự, ánh mắt Na Duyệt Duyệt đột nhiên lay động.

 

Cảm nhận được một kiếm thế nặng tựa ngàn quân của Mạc trưởng lão đang ập tới, nàng ta vội vàng lách mình né tránh.

 

Thanh kiếm vốn bình thường bỗng chốc hóa thành khổng lồ, trực chỉ Na Duyệt Duyệt.

 

Nàng ta tung Tịch Tà Côn lên không trung, cây gậy gỗ biến thành một trụ cột khổng lồ chắn trước mặt, hắc khí bên trong tuôn ra xối xả như nước lũ.

 

Choang!

 

Một tiếng động đanh thép vang lên khi thanh kiếm c.h.é.m mạnh vào Tịch Tà Côn.

 

Cú va chạm cực mạnh khiến cả hai cùng lùi lại vài bước.

 

Đúng như ý đồ của Na Duyệt Duyệt, thời gian kéo dài càng lâu thì viện binh sẽ tới càng nhiều, điều đó hoàn toàn bất lợi cho nàng ta.

 

Mượn lực từ cú va chạm vừa rồi, nàng ta lùi đúng về phía Ngô Sương Giáng.

 

Nàng ta xách Ngô Sương Giáng định mượn làn sương đen che mắt để tháo chạy.

 

Thế nhưng đúng lúc này, một luồng uy áp kinh thiên động địa ập xuống khiến Na Duyệt Duyệt hộc m.á.u ngay tại chỗ.

 

Nàng ta run rẩy như cầy sấy, quỳ sụp xuống đất, đến đầu cũng không ngẩng lên nổi.

 

Nàng ta biết có kẻ mạnh hơn mình rất nhiều đã xuất hiện.

 

Nàng ta không muốn khuất phục, nhưng thân thể lúc này không thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân.

 

Nàng ta không thấy người đó là ai, nhưng giữa tầng mây, một lão già râu tóc bạc phơ đã hiện thân.

 

Ông ta khẽ đưa tay chộp lấy, Ngô Sương Giáng vốn đang bị Na Duyệt Duyệt xách trong tay lập tức bay về phía ông ta.

 

Lão già râu bạc b.úng nhẹ ngón tay, một vật thể không rõ tên b.ắ.n thẳng vào não bộ của Na Duyệt Duyệt.

 

Nàng ta lập tức đổ gục xuống đất, toàn thân co giật liên hồi.





 

Tuân Duyệt từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một viên châu trắng muốt.

 

Viên châu từ tay ông ta chậm rãi bay lên giữa không trung, bắt đầu tỏa ra những luồng hào quang trắng dịu nhẹ.

 

Những làn sương đen vốn đang điên cuồng tản mát khắp nơi, bỗng chốc như bị lực hút vô hình kéo lại, đồng loạt lao về phía viên châu trắng muốt.