Ta đến chính viện, bước vào sảnh đường.
Phu phụ Vĩnh Toàn Hầu đã an vị trên ghế gia chủ.
Vĩnh Toàn Hầu – Tiết Lệ, người như tên, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Dù chỉ mặc thường phục, khí thế g.i.ế.c ch.óc từ chốn sa trường vẫn không hề bị che giấu.
Mẹ chồng Vương thị thì có vẻ mặt hòa nhã, nhưng ánh mắt lay động, hoàn toàn thiếu đi khí độ nên có của đương gia chủ mẫu Hầu phủ.
Ta mắt nhìn thẳng, bước đi ổn định, tiến đến trước mặt, quỳ xuống tấm đệm gấm đã chuẩn bị từ trước, đón lấy chén trà từ tay nha hoàn, nâng lên quá trán:
“Con dâu Lâu thị, kính trà phụ thân.”
Tiết Lệ không lập tức nhận lấy, cả sảnh thoáng chốc yên ắng.
Ta cúi thấp mi mắt, tay nâng chén trà vẫn vững vàng như đá tảng, không lộ chút bối rối.
Một hồi lâu sau, Tiết Lệ mới nhận chén:
“Đã bước chân vào cửa nhà họ Tiết, từ nay phải giữ trọn phụ đạo, an phận tề gia.”
Ta dập đầu:
“Con dâu xin ghi nhớ lời phụ thân dạy bảo.”
Tiết Lệ khẽ gật đầu. Lập tức có nha hoàn dâng lên một khay lễ, bên trên đặt một phong bao đỏ.
Ta dùng hai tay nhận lấy, trĩu nặng trong lòng bàn tay, trong lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.
Đến lượt Vương thị, bà ta gần như lập tức đưa tay đón chén trà, cười nói không ngớt:
“Đứa nhỏ ngoan, xem dáng dấp thật xinh đẹp, mau đứng dậy nào.”
Vừa nói vừa tháo ra một đôi vòng bạc hơi móp méo trên cổ tay:
“Đôi vòng tay này là năm đó phụ thân Nhai nhi đích thân làm để cầu hôn ta. Giờ ta giao lại cho con, mong con và Nhai nhi phu thê hòa thuận.”
Ta nhận lấy bằng hai tay, ra hiệu cho Trúc Ty đeo vào giúp.
“Rất vừa tay. Đa tạ mẫu thân ban tặng, con dâu nhất định sẽ trân trọng món quà này.”
Nhìn thấy lễ kính trà sắp kết thúc, vậy mà Tiết Thanh Nhai vẫn chưa xuất hiện.
Tiết Lệ chau mày, giọng trầm xuống:
“Thanh Nhai đâu? Tên súc sinh này, ngay cả lễ dâng trà sáng nay cũng dám đến muộn!”
“Gấp cái gì, chẳng phải con tới rồi sao?”
Lời còn chưa dứt, Tiết Thanh Nhai đã chậm rãi bước vào, bộ dạng lười nhác, trên người vẫn phảng phất mùi rượu.
Hắn qua loa hành lễ, liếc mắt nhìn ta:
“Thất lễ rồi, tối qua Tiểu Đào Hồng bám người quá, giày vò đến tận khuya, sáng nay không dậy nổi.”
Lời vừa dứt, bầu không khí trong sảnh bỗng chốc đông cứng.
Sắc mặt Tiết Lệ âm trầm đến mức như có thể nhỏ nước, đang định mở lời, thì Nhị thúc Tiết Thành cười khan:
“Đại ca chớ giận. Thanh Nhai còn trẻ, trai tráng bên ngoài có chút xã giao cũng là chuyện thường tình. Còn hơn khối nhà, con gái nuôi thì đẹp đó, nhưng chỉ như b.úp bê sứ, nhìn thì được chứ đụng vào là hỏng!”
Lời lẽ thô tục, đầy ám chỉ, khiến nhi t.ử hắn là Tiết Minh bật cười dâm đãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Tiết Minh càng không che giấu, cứ thế dán c.h.ặ.t lên người ta mà đảo tới đảo lui.
Nhị thẩm ra vẻ trách mắng, giả vờ vung tay đ.á.n.h nhẹ Tiết Thành:
“Nói bậy gì thế! Cháu dâu là đích nữ nhà họ Lâu, thân phận cao quý, sao giống hạng phàm phu tục t.ử như chúng ta.”
Nhưng miệng thì nói tốt đẹp, lời trong lời ngoài lại chẳng khác nào mỉa mai ta không biết săn sóc trượng phu, không thể sớm sinh quý t.ử cho Hầu phủ.
Tiết Lâm, ái nữ của họ, bĩu môi:
“Làm bộ thanh cao gì chứ, đêm tân hôn mà phu quân còn chẳng thèm viên phòng.”
Ta làm như không nghe thấy, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
“Nhị thúc Nhị thẩm nói phải, người trong một nhà, tất nhiên nên cảm thông lẫn nhau.”
Ta khẽ nâng tay, Trúc Ty lập tức dâng lên hai hộp gấm đã chuẩn bị từ sớm.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hộp dành cho Tiết Lâm là một bộ hoa lụa thời thượng từ Giang Nam và một tập thư cổ quý hiếm.
Ta tự tay dâng hộp, mỉm cười với Tiết Lâm:
“Muội muội tính tình hồn nhiên đáng yêu, nhưng gia huấn nhà họ Lâu vẫn dạy rằng nữ t.ử cũng cần hiểu lễ nghĩa, biết chữ nghĩa. Lúc rảnh rỗi thì nên đọc thử, biết đâu sẽ thêm phần tao nhã.”
Lời này vừa trọn lễ nghi, vừa kín đáo ám chỉ nàng ta thiếu giáo dưỡng.
Tiết Lâm không hề nhận ra ẩn ý, vui vẻ ôm lấy hộp hoa lụa, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Đa tạ tẩu tẩu, tẩu thật tốt!”
Phần lễ dành cho Tiết Minh là một bộ văn phòng tứ bảo thượng hạng.
“Nghe nói đường đệ đang theo con đường học vấn, văn phòng tứ bảo là căn bản của kẻ sĩ. Mong huynh chuyên tâm học hành, làm rạng rỡ gia môn.”
Lời kia ngoài mặt như khen ngợi, nhưng lại đ.â.m trúng chỗ đau vì hắn dốt nát lười học.
Phía Nhị phòng không ngờ ta chẳng những không nổi giận, lại còn khéo léo phản đòn một chiêu, khiến sắc mặt cả đám người lập tức khó coi tột độ, cuối cùng vẫn phải tiếp nhận trà ta dâng, trao lễ gặp mặt theo quy củ.
Sau khi hóa giải sự châm chọc của Nhị phòng trong vô hình, lúc này ta mới như sực nhớ ra sự tồn tại của Tiết Thanh Nhai.
Chậm rãi xoay người, đón lấy chén trà từ tay Trúc Ty, dâng lên trước mặt hắn.
“Thế t.ử dạo này bận rộn vất vả, dùng chút trà cho tỉnh táo.”
Tiết Thanh Nhai trừng mắt nhìn ta, giữa ánh mắt dõi theo của cả sảnh, hắn đành phải đưa tay nhận lấy, ngửa đầu uống cạn.
Đến khi phát hiện ra đó là loại trà đặc ngâm qua một đêm, vừa đắng vừa chát, thì đã quá muộn.
“Hay lắm, Lâu Quy Vãn, nàng đúng là… hiền thê tri kỷ của bổn Thế t.ử.”
Ta hơi khom gối:
“Thế t.ử quá lời rồi. Đây vốn là bổn phận của thiếp.”
Vừa về tới Tây uyển chưa được nửa canh giờ, tiểu đồng bên cạnh Tiết Thanh Nhai đã tới.
“Phu nhân, Thế t.ử gia có lời nhắn: Danh sách hồi môn khi xuất giá, mời người sớm thống kê đầy đủ, giao lại cho khố phòng của phủ quản lý. Từ nay về sau, mọi khoản chi tiêu trong viện của phu nhân, đều phải xin phép hai vị thái thái trong phủ mới được dùng đến.”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Biết rồi. Danh sách hồi môn ta sẽ lập tức chỉnh lý, đích thân đưa cho mẫu thân xem qua.”
Tiểu đồng không ngờ ta đồng ý dễ dàng như vậy, sững người một thoáng rồi lúng túng lui ra.