Edit: Trứng ốp la
Ôn quý phi siết c.h.ặ.t bàn tay, đầu ngón tay cắm vào lòng bàn tay mà không hề hay biết, cả người thất thần hoảng loạn.
Trên màn hình giữa không trung kia, nữ nhân môi hồng răng trắng, vóc dáng quyến rũ, từng nụ cười, từng cử chỉ đều tràn ngập phong tình mê hoặc. Ngay cả nàng ta – tân hậu ăn diện lộng lẫy – cũng bị lu mờ trước sự xuất hiện đó.
Ánh mắt của bao người lẽ ra phải dồn vào nàng ta, vậy mà lại bị Tần Kiểu cướp mất. Còn ngang nhiên khoe khoang cái dáng vẻ đó trước mặt bao nhiêu người, thật không biết xấu hổ!
Ôn quý phi lặng lẽ nhìn sang vị thiên t.ử bên cạnh, người vẫn dõi theo hình ảnh giữa không trung không rời mắt, trong lòng nàng bỗng trào lên một nỗi bất an chưa từng có.
Nàng ta sợ, sợ ngay cả sự thiên vị cuối cùng từ Hoàng thượng cũng bị cướp mất...
Công công Trần thấy nàng ta sắc mặt tái nhợt, thần sắc hoảng hốt, liền khẽ nói: "Nương nương, hay người về nghỉ ngơi trước?"
Ôn quý phi bừng tỉnh: "Hoàng thượng, chúng ta cùng nhau..."
"Đưa nàng về." Giọng Tiêu Trạch lãnh đạm cắt ngang lời nàng ta.
Ôn quý phi còn định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Trạch không hề hướng về mình, cuối cùng chỉ đành mang theo đầy một bụng ấm ức mà lặng lẽ rời đi.
Trần công công cung kính nói: "Nương nương, thỉnh người hồi cung."
Ôn Thái hậu vốn đã chột dạ, giờ đối mặt với việc Tần Kiểu đột nhiên xuất hiện thì càng thêm khiếp đảm, chẳng dám ở lại lâu, liền vội vã được cung nhân vây quanh chuẩn bị rời khỏi.
Nhưng khi quay đầu thấy chỉ có Ôn quý phi theo sau, còn Hoàng thượng vẫn đứng nguyên tại chỗ, bà ta liền không yên tâm: "Sao Hoàng thượng còn chưa rời đi?"
Ôn quý phi nghẹn ngào, ánh mắt lấp lánh lệ: "Thần thiếp đã gọi người, nhưng người không chịu đi."
Ôn Thái hậu nhíu mày đầy lo lắng: "Yêu nữ Tần Kiểu còn ở đó, trời biết nàng sẽ làm gì Hoàng thượng! Trần công công, mau đi khuyên người trở lại!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần công công đành vâng lệnh, lại quay lên tế thiên đài mời Hoàng thượng.
Ôn Thái hậu vì quá khẩn trương, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, choáng váng ngã nghiêng: "Ái chà, đầu ai gia... là tiện nhân Tần thị hại ai gia rồi!"
Ôn quý phi cùng đám cung nữ vội vã đỡ bà rời đi nghỉ ngơi.
Sau khi mọi người đã tản đi, chỉ còn lại một mình Tiêu Trạch đứng lặng lẽ trên đài tế thiên.
Giờ phút này, vị đế vương tôn quý không ai sánh bằng ấy, một mình ngước nhìn hình ảnh ảo ảnh giữa không trung – mỹ nhân đã từng là phế hậu – lặng lẽ không nói. Không ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Cũng chẳng ai biết... có phải trong đáy lòng kia, có một tia hối hận dâng lên hay không.
...
Cùng lúc đó, ở một thời không khác.
Tần Kiểu lặng lẽ nhìn người kia bước lên giữa muôn trùng ánh mắt ngưỡng mộ, khí thế khiến toàn hội trường lặng đi vài nhịp.
Hôm nay anh mặc một bộ tây trang màu xanh đậm, dáng người cao ráo, ngũ quan sắc nét. Mỗi bước đi đều như dẫm trên ánh đèn, phong thái ung dung, nhã nhặn, tựa như sinh ra đã mang hào quang. Nhưng loại hào quang ấy lại không hề phô trương, chỉ lặng lẽ dung hòa vào xung quanh, vừa ấm áp vừa sâu sắc.
Có lẽ vì ánh mắt cô quá nóng bỏng, nam nhân ấy nhẹ nhàng liếc về phía cô.
Ánh mắt hắn dừng lại chốc lát trên sợi dây chuyền màu xanh lục nơi cổ cô, sau đó lại lễ độ thu hồi ánh nhìn, khẽ gật đầu mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, Tần Kiểu như nhìn thấy cả dải ngân hà lấp lánh trong mắt anh, trái tim cô khẽ rung lên một nhịp.
Nam nhân tiếp tục bước đi. Dưới sự dẫn dắt của Tổng biên tập Lâm tỷ của 《Nhất thời thượng》, anh tiến đến bức tường ký tên, viết xuống tên mình bằng nét chữ ưu nhã, sau đó theo Lâm tỷ bước vào sảnh tiệc tối.
Tần Kiểu đứng yên tại chỗ rất lâu, rồi mới chậm rãi bước đến chỗ ký tên, nhận lấy cây b.út từ tay nhân viên, viết tên mình cạnh tên anh – người đã khiến trái tim cô lặng lẽ rung động.