Phế Hậu Muốn Nghỉ Hưu

Phế Hậu Muốn Nghỉ Hưu

Tác giả:

Trạng thái:

Full

 Ta, Văn Tranh, làm Thái t.ử phi mười năm, làm hoàng hậu ba năm, sau đó vẻ vang thất nghiệp, bị một đạo thánh chỉ đóng gói tống vào lãnh cung.

   Ai cũng cho rằng ta sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ sống dở c.h.ế.t dở, hoặc nằm gai nếm mật chờ ngày báo thù.

   Nhưng bọn họ không biết, ta quả thực vui như mở cờ trong bụng.

  Không cần đối phó mẹ chồng nữa, tức Thái hậu, không cần quản đám tỷ muội hoa nhựa trong hậu cung kia, càng không cần miễn cưỡng cười vui trước tên cẩu hoàng đế tự cho mình là đúng ấy.

  Lãnh cung, quả thực là thiên đường nằm yên hưởng lương.

  Hôm nay ta nghiên cứu cách trồng dưa leo, ngày mai lại suy tính gia cố chuồng gà.

   Kết quả ——

   Tân sủng phi chạy tới khoe y phục mới, ta hỏi nàng: “Loại vải này có bền không? Lau sàn hút nước tốt không?”

   Cẩu hoàng đế sai người tới xem t.h.ả.m trạng của ta, ta đang nằm phơi nắng trong sân, tiện thể nhắn hắn một câu: “Nói với bệ hạ, thêm cho ta một cái chăn, ban đêm hơi lạnh.”

 Thái hậu sai người mang kinh Phật đến bảo ta chép, nói là để tĩnh tâm, ta trở tay lấy kê chân bàn.

   Dần dần, ánh mắt cả hoàng cung nhìn ta đều thay đổi.

  Bọn họ không còn thấy ta đáng thương nữa, bọn họ thấy ta điên rồi.

  Thậm chí còn cho rằng, sau mỗi hành động nhìn như hoang đường của ta, đều ẩn giấu một âm mưu kinh thiên động địa nào đó.

   ……

   Cứu mạng, ta thật sự chỉ muốn yên yên ổn ổn nghỉ hưu mà thôi!