Phế Thái Tử Và Tiểu Ngốc Thê

Chương 4



Lý Diễm viết cho ta một phong hòa ly thư.

Trên đó có rất nhiều chữ ta không nhận ra, chỉ biết nét chữ của chàng vô cùng đẹp.

Đẹp như chính con người chàng vậy.

"Tiểu thư..." Ma ma thấy ta cầm hòa ly thư mà không nói lời nào, trong mắt đầy vẻ xót xa.

Ta cẩn thận cất hòa ly thư đi, rồi nghiêng đầu nhìn bà.

"Ma ma, ta đói rồi, ta muốn ăn chè hạt sen cục cưng do ma ma nấu."

Bà ngẩn người.

"Được, được, được, lão nô đi nấu cho người ngay." Bà liên tục đáp lời rồi xoay người bước ra ngoài. "Ăn được là tốt rồi, ăn được là tốt rồi."

Đợi bà vừa rời đi, ta liền vội vàng đi vào trong điện.

Lục lọi một hồi trong điện, ta nhét tất cả những thứ mình thích vào trong áo.

Cuối cùng, nhân lúc đám cung nhân không để ý, ta trèo ra ngoài từ cửa sổ phía sau.

Tên cung nhân đáng ghét kia từng nói, chiếc xe ngựa đưa Lý Diễm rời kinh đang đợi ở cửa cung.

Con đường đến cửa cung ta đã đi qua vài lần.

Khá là xa.

Khi ta lén chui được vào trong xe ngựa, hai chân đã mỏi nhừ, mềm nhũn.

Ta co mình trong một góc xe, kéo tấm chăn mỏng bên cạnh phủ kín lên người.

Như vậy sẽ không có ai phát hiện ra ta.

Không biết đã đợi bao lâu.

Cuối cùng bên ngoài cũng vang lên tiếng bước chân, chẳng bao lâu sau đã có người bước lên xe ngựa.

Ta sợ đến mức quên cả hô hấp, ngay cả cử động cũng không dám.

Nhưng Lý Diễm vẫn phát hiện ra ta.

Chàng vén tấm chăn mỏng lên, nhìn thấy là ta thì khẽ động hàng mày.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ngươi... ngươi làm sao biết ta trốn ở đây?" Ta nắm c.h.ặ.t tấm chăn, nhỏ giọng hỏi chàng.

Dường như nghe được chuyện gì rất buồn cười, chàng đưa mắt nhìn khắp bên trong xe ngựa một lượt.

"Nàng nói xem?"

Ta không biết.

Rõ ràng ta chẳng phát ra lấy một tiếng động.

Trước đây chơi trốn tìm với ma ma, ta cũng trốn như vậy trên giường, chưa từng bị phát hiện.

Chắc là vì Lý Diễm thông minh hơn.

Ta đưa tay khẽ nắm lấy tay áo chàng, nhỏ giọng cầu xin.

"Người đừng đuổi ta đi được không?"

Chàng cúi mắt nhìn ta.

"Ta rất ngoan, hơn nữa đã rất lâu, rất lâu rồi ta không bị bệnh nữa, ma ma nói vậy không phải là thật." Ta vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh chàng. "Người đưa ta cùng đến Duyện Châu được không?"

Chàng liếc nhìn bộ y phục bị ta nhét đến căng phồng, trong đôi mắt dường như ánh lên vài tia sáng.

"Đi Duyện Châu?" Chàng hỏi.

Ta gật đầu.

"Nàng có biết, nếu đến Duyện Châu thì sau này sẽ không còn được ăn những món điểm tâm ngon lành này, cũng không còn được mặc những bộ váy áo xinh đẹp nữa không?"

Điều này thì ta không biết.

Nhưng điểm tâm nào có quan trọng bằng Lý Diễm chứ?

"Không sao." Ta mím môi. "Sau này ta không ăn nữa."

Chàng đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, ánh mắt càng thêm trầm lắng.

"Phụ thân nàng cũng sẽ không đồng ý."

Ta chớp chớp mắt, vành mắt đỏ lên.

"Thật ra ta đã lừa người." Ta tủi thân bĩu môi. "Phụ thân thật ra chẳng hề thích ta, từ sau khi mẫu thân qua đời, người hầu như chưa từng đến thăm ta."

"Ta biết người chê ta quá ngốc, người thích thứ muội thông minh hơn."

Ta khịt khịt mũi, đáng thương nhìn Lý Diễm.

"Có phải người cũng thích thứ muội thông minh, nên mới muốn hòa ly với ta không?"

Bàn tay đặt dưới cằm ta chậm rãi lướt qua gò má, khóe môi chàng dường như thấp thoáng một nụ cười khó đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chưa chắc."

Giọng chàng nhàn nhạt, nhưng lại êm tai lạ thường.

Ta không hiểu câu ấy có ý gì.

Là chàng không chê ta ngốc, hay là chàng không thích thứ muội?

Còn chưa kịp hỏi tiếp, bên ngoài đột nhiên vang lên giọng nói của một nam nhân.

"Điện... chủ t.ử, bên trong có tiếng gì vậy?"

Ta vội vàng che miệng mình lại, không ngừng lắc đầu với Lý Diễm.

Lý Diễm vén tấm rèm bên cạnh lên, liếc nhìn bức tường cung cao sừng sững rồi mới đáp.

"Không có gì, đi thôi."

Ta nghiêng đầu nhìn chàng.

Bên ngoài nắng trưa đang rực rỡ, vài tia nắng xuyên qua rèm xe, rơi trên sống mũi cao của chàng.

Ta không nhìn ra được lúc này chàng đang vui hay đang không vui.

Chàng buông rèm xuống rồi quay đầu nhìn ta.

Đôi mắt vẫn sâu thẳm, ngay cả ánh nắng rực rỡ như vậy cũng chẳng thể soi vào nửa phần.

Chàng nhàn nhạt mở miệng.

"Nếu đã là chính nàng tự tìm đến, sau này cũng đừng hối hận."

Từ kinh thành đến Duyện Châu là một quãng đường rất xa.

Suốt dọc đường đi, Lý Diễm hầu như chẳng nói mấy lời, chỉ có mình ta líu ríu nói không ngừng.

Chỉ trong một tháng, ta gần như đã kể hết mọi chuyện của mười sáu năm sống trong phủ Thừa tướng.

"Sau khi mẫu thân qua đời, cũng chỉ có ma ma là thật lòng đối xử tốt với ta."

Ta vừa nói vừa cúi đầu nhìn con b.úp bê vải trong tay.

Đó là do chính tay ma ma khâu cho ta.

Ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt b.úp bê, nhỏ giọng nói: "Cũng không biết ma ma đã nhìn thấy bức thư ta để lại cho bà chưa."

Lý Diễm vốn đang đọc sách, lúc này mới ngẩng đầu lên.

Chàng có chút bất ngờ hỏi ta: "Nàng biết viết chữ sao?"

"Tất nhiên rồi! Trước kia là mẫu thân dạy ta."

Ta gật đầu, rồi lại có chút chột dạ.

"Chỉ là ta quên gần hết rồi, bây giờ chỉ còn biết viết tên của mình."

Hàng mày Lý Diễm khẽ nhướng lên.

Chàng còn chưa kịp lên tiếng thì xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Ta không ngồi vững, cả người ngã vào lòng chàng, đụng đến mức đầu đau nhói.

"Phía trước là kẻ nào?"

Bên ngoài xe vang lên giọng nói của Thanh Sơn, thị vệ của Lý Diễm.

"Ta là đại vương của ngọn núi này, muốn đi qua thì để lại tiền và nữ nhân."

Một giọng nói thô lỗ từ phía trước truyền đến.

Lý Diễm cau mày đỡ ta ngồi dậy.

Ta vừa mới ngồi vững thì nghe chàng thản nhiên nói: "G.i.ế.c."

"Tuân lệnh."

Thanh Sơn lớn tiếng đáp.

Chẳng mấy chốc bên ngoài đã vang lên tiếng binh khí va chạm cùng tiếng đ.á.n.h nhau.

Lý Diễm thấy ta cứ nhìn chằm chằm chàng thì khóe môi khẽ cong lên.

"Sợ sao?"

Ta chớp chớp mắt rồi đưa tay chỉ vào n.g.ự.c chàng.

"Chỗ này của người có đau không?"

Ta xoa xoa đầu mình.

"Có phải vừa rồi ta đụng người đau rồi không?"

Vừa nãy chàng đã nhíu mày.

Nhất định là vì ta làm chàng đau.