Phi Tần

Chương 10



Ngày mà Tống Khanh Khanh mang thai, Liễu Tố Ngọc đã sớm có sự chuẩn bị. Nàng bảo Liễu Võ tiến cung tìm hoàng thượng bàn chuyện chính sự để ngăn trở bên phía hắn ta.



Sai thái t.ử đi giám sát bên Cẩm Tú cung để Thục phi và nhị hoàng t.ử không thể hành động.



Còn ả thì mang ta đi đến Khải Tường điện.



Cũng giống như kiếp trước, Khải Tường Điện đã sớm bị người của Liễu Tố Ngọc canh gác nghiêm ngặt cả trong lẫn ngoài.



Ta theo sau Liễu Tố Ngọc đi vào đại sảnh Khải Tường điện, vừa vào liền nghe thanh âm t.h.ả.m thiết của Tống Khanh Khanh đang sinh và tiếng bà đỡ an ủi bên trong.



Gần một canh giờ sau, cuối cùng đã nghe được tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.



Liễu Tố Ngọc cười giễu cợt một tiếng, dẫn người vào trong.



Ta liền đi theo sau Liễu Tố Ngọc vào trong, đứng ở một góc khuất.



Ta trông thấy Liễu Tố Ngọc ôm tiểu hoàng t.ử, sau đó ác độc bóp c.h.ế.t tiểu hoàng t.ử, còn Tống Khanh Khanh thì khóc khàn cả giọng, cầu ả buông tha cho con nàng ta.



Trong lòng ta có chút không đành lòng, nhưng lại không muốn ngăn cản, đây chính là quả báo.



Vẻ mặt Tống Khanh Khanh tuyệt vọng, muốn nhào tới xé xác Liễu Tố Ngọc nhưng lại bị ma ma bên người ả đè xuống giường giống như ta kiếp trước.



Điều khác biệt là kiếp trước không có ai cứu ta, nhưng hôm nay vẫn có người đến cứu nàng ta.



Lúc này, ngoài cửa vang lên những tiếng ồn ào, một đội thị vệ xông vào. Hoàng đế và Thục phi đi theo phía sau đám thị vệ.



Sắc mặt Liễu Tố Ngọc tái mét, xụi lơ trên mặt đất.



Liễu Tố Ngọc mưu hại hoàng tự, nhân chứng vật chứng có đủ, vì vậy hoàng thượng vô cùng tức giận, ra lệnh ban c.h.ế.t cho ả ta.



Liễu Võ và thái t.ử là đồng phạm, một kẻ bị vào ngục, còn một kẻ bị phế chức vị thái t.ử, bị giam lỏng ở phủ hoàng t.ử, còn Liễu đại tướng quân thì bị triệu về để trị tội.

 

Tại Cẩm Tú cung, Thục phi hỏi ta: “Tống Khanh Khanh không c.h.ế.t, ngươi có cam tâm không?”



Ta khẽ lắc đầu: “Hiện tại nàng ta sống hay c.h.ế.t đều như nhau cả thôi ạ!”



Tận mắt chứng kiến đứa nhỏ của chính mình bị g.i.ế.c c.h.ế.t, cảm giác còn tồi tệ hơn cả c.h.ế.t, ta đã thấm sâu cơn đau này, đương nhiên hiểu tận gốc tủy.



Thục phi cười một tiếng: “Không phải là ta không muốn g.i.ế.c nàng ta, mà là mấy ngày tiếp theo không thể g.i.ế.c, sau khi Hạo Nhi đăng cơ sẽ xử nàng…”



Ta sửng sốt: “Vì sao hiện tại không thể ra tay ạ…?”



Ta vừa hỏi xong liền nhớ ra một chuyện: “Ngài lo lắng nàng ta sống lại lần nữa sao?”



Thục phi gật đầu: “Qua hai ngày nữa chính là mùng bốn tháng ba, kiếp trước ngươi đã sống lại vào ngày này.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thục phi dường như hiểu rất rõ về chuyện sống lại, ta không khỏi có chút do dự nhìn nàng: “Ngài có biết ta sống lại như thế nào không?”



Thục phi đứng dậy: “Theo ta…”



Ta đi theo Thục phi đến ao sen ở viện sau của Cẩm Tú cung, lúc này trăng sáng trên cao, bốn phía yên tĩnh, nhưng ta vẫn cảm giác chỗ này có chút gì đó rất kỳ lạ.



Thục phi cười nói: “Có lẽ ngươi cũng đã nhìn ra được ta không phải người thời đại này. Ta là người xuyên không, mười sáu năm trước nhập vào thân thể này, chỗ đầu tiên ta nhận thức ở triều đại này chính là ao sen này đây.



“Mặc dù hoàng thượng ép ta vào cung, nhưng ta cũng muốn tìm đường về nhà. Ta đã tính qua thời gian, lần tiếp theo ta có thể xuyên không chính là mùng bốn tháng ba của mười sáu năm sau, bằng chứng chính là ngày ngươi sống lại.”



"Mặc dù xuyên không và trọng sinh khác nhau, nhưng chúng cũng là sự giao thoa của thời gian và không gian. Trong thời gian này, ta phát hiện ra từ trường ở nơi này đã bắt đầu trở nên hỗn loạn, điều này khiến ta cảm thấy tính toán của bản thân khá chính xác…”



Đến lúc này ta mới hiểu vì sao lúc ta nói cho Thục phi nương nương rằng ta sống lại vào ngày mùng bốn tháng ba, nàng lại vui mừng như vậy, là vì nàng đã tìm được đường về nhà sao?



Cho nên nàng mới bắt đầu đối phó Liễu gia, giải quyết những trở ngại để dẹp đường cho nhị hoàng t.ử lên ngôi.



Thục phi nhìn ta: “Ta còn có một việc cuối cùng phải làm…”



"Chuyện gì vậy ạ?"



Ta hỏi.



Nhưng Thục phi không trả lời.



Hai ngày sau, ánh trăng lúc này đã rọi sáng hồ sen tại sau viện Cẩm Tú cung. Hoàng thượng và Thục phi chèo thuyền dạo chơi trên hồ, còn ta và nhị hoàng t.ử phụ trách canh giữ trên bờ.



Hoàng thượng rất vui vẻ, trên mặt Thục phi cũng tươi cười rạng rỡ.



Nét mặt nhị hoàng t.ử thì không tốt lắm, ta cũng khá lo lắng, hôm nay chính là ngày Thục phi có thể về nhà của mình, nhưng vì sao nàng lại mời hoàng thượng dạo chơi, không phải nàng rất hận hoàng thượng sao?



Trong đầu ta không kiềm chế được mà hiện lên một ý nghĩ, chả nhẽ Thục phi muốn ám sát hoàng thượng.



Ta vô thức nhìn nhị hoàng t.ử, sắc mặt hắn rất xấu, chắc chắn hắn cũng nghĩ đến việc này.



Lúc này hai người trên thuyền đang uống rượu ngắm trăng. Đột nhiên sắc mặt hoàng thượng tái mét, phun ra một ngụm m.á.u tươi, hắn ta chỉ vào Thục phi, tức giận nói: “Ngươi muốn hành thích vua?”



Thục phi thấy thế cười to.



Hoàng thượng vội vàng hô to cứu mạng, nhưng xung quanh ngoại trừ ta và nhị hoàng t.ử thì không còn kẻ nào khác, những người hầu đã bị nhị hoàng t.ử đuổi ra khỏi viện từ sớm.



Hoàng thượng thấy kêu cứu vô dụng, nhanh ch.óng chơi bài tình cảm: “Ái phi, những năm này trẫm vẫn luôn rất yêu nàng, nàng không nhìn ra được tình cảm chân thật của trẫm sao?”



“Trẫm đảm bảo với nàng, về sau hậu cung chỉ có mình nàng, trẫm thật sự rất yêu nàng…”



“Mấy năm nay, chẳng lẽ nàng chưa từng động lòng với trẫm sao?”