Phi Tần

Chương 3



Vị công công này ngay lập tức ước lượng chiếc hầu bao trong tay, mặt mày hớn hở: “Người là người hiểu chuyện đấy, ngươi muốn được phân phó vào cung nào?”



Ta nói nhẹ nhàng: “Nô tỳ nghe nói Thục phi nương nương làm người hiền hòa, muốn đi hầu hạ nàng ạ.”



Công công nghe vậy hơi sửng sốt, lập tức liếc nhìn ta một cái, có chút không chắc chắn hỏi ta: “Ngươi chắc chắn là cung của Thục phi nương nương đúng không?”



Ta gật đầu khẳng định, ta biết vì sao hắn hỏi ta như vậy bởi vì Cẩm Tú cung của Thục phi nương nương không phải là một nơi tốt đẹp gì.



Không phải bởi vì tính tình Thục phi không tốt, khó hầu hạ mà ngược lại nàng là chủ t.ử có tính tình tốt nhất trong cung. Không có nô tài nào đã hầu hạ qua nàng mà không nói tốt về nàng.



Thục phi nương nương không giống các chủ t.ử khác, sơ hở là đ.á.n.h c.h.ử.i nô tài, ngược lại đối với nô tài vô cùng tôn trọng.



Nhưng bên Thục phi có một vấn đề nan giải nhất là hoàng hậu Liễu Tố Ngọc, ả ta ghét nhất chính là Thục phi.



Thục phi cũng không biết cách lấy lòng hoàng đế, nghe nói nàng luôn tức giận với hoàng đế, còn nói chỉ chấp nhận chế độ một vợ một chồng.



Mặc dù dưới gối nàng có một trai một gái nhưng cũng bị hoàng đế chán ghét vứt bỏ. Hiện tại Cẩm Tú cung của Thục phi cũng không khác gì so với lãnh cung.



Có lẽ còn không bằng lãnh cung, dù sao đi nữa trong lãnh cung cũng không có hoàng hậu Liễu Tố Ngọc gây phiền toái. Nhưng khi bước vào Cẩm Tú cung của Thục phi, Liễu Tố Ngọc sẽ tìm mọi cách gây khó dễ.



Gia thế của Thục phi không kém gì hoàng hậu nên hoàng hậu khó có thể làm gì nàng, nhưng ả sẽ trừng phạt nô tài ngay trước mặt Thục phi. Vì vậy tất cả nô tài trong cung đều biết, nơi nguy hiểm nhất trong cung chính là Cẩm Tú cung của Thục phi nương nương.



Mặc dù những người khác đều luôn muốn tránh xa Cẩm Tú cung, nhưng với ta Cẩm Tú cung chính là nơi gửi gắm hy vọng lớn nhất để báo thù.



Suy cho cùng, người có thể đ.á.n.h bại được hoàng hậu Liễu Tố Ngọc chỉ có Thục phi mà thôi.



Người khác nói hoàng đế không ưa Thục phi nên không tới Cẩm Tú cung.



Nhưng mà ta lại biết hoàng đế luôn nói mớ gọi khuê danh của Thục phi nương nương lúc đang ngủ say. Cho nên không phải là hắn không muốn đi Cẩm Tú cung mà là Thục phi không cho hắn vào.

Bạc của ta có tác dụng rất lớn, công công bên phủ nội vụ trực tiếp phân phó ta đến hầu hạ bên cạnh công chúa Linh Vân tại Cẩm Tú cung



Dưới gối Thục phi có một trai một gái, lần lượt là nhị hoàng t.ử và công chúa Linh Vân, đi hầu hạ bên cạnh công chúa cũng rất hợp ý ta.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta còn nhớ đời trước, sau khi ta vào cung được năm ngày thì nghe nói tộc Hách Triết phía Bắc muốn kết duyên với Đại Lương, hoàng hậu liền đề nghị công chúa Linh Vân đi hòa thân.



Khi hoàng đế sai người mời Thục phi và công chúa Linh Vân tới bàn bạc. Nhưng công chúa Linh Vân không muốn, trực tiếp chạy trốn, trong lúc bị các cung nữ thái giám đuổi theo thì nàng bị đụng vào một hòn núi giả, chấn thương ở đầu, sau đó trở thành một kẻ ngốc.



Chuyện này đã trở thành nỗi đau trong lòng Thục phi.



Đời trước ta có đến Cẩm Tú cung mấy lần, đã nhìn thấy Thục phi yên lặng rơi nước mắt khi nhìn công chúa Linh Vân ngốc nghếch. Nếu đời này ta có thể ngăn chặn bi kịch này, có lẽ ta có thể dùng ân tình thỉnh cầu Thục phi giúp ta báo thù.



Công chúa Linh Vân năm nay mười bốn tuổi, bên cạnh có cung nữ thiếp thân và ma ma hầu hạ, ta chỉ là cung nữ nhị đẳng không có tư cách hầu hạ bên cạnh nàng, nên chỉ thể hầu hạ ở viện ngoài.



Trải qua mấy ngày làm việc ở Cẩm Tú cung, ta cũng xem như mở mang kiến thức. Kiếp trước có lẽ nửa tháng ta cũng chưa chắc có thể gặp được hoàng đế dù chỉ một lần, nhưng mà mấy ngày nay, ngược lại ngày nào ta cũng nhìn thấy hắn ta.



Hầu như chạng vạng tối mỗi ngày hắn đều sẽ đến, chẳng qua là Thục phi trực tiếp phân phó nô ta giữ cửa khóa cửa lại, hoàn toàn không để ý đến hoàng đế.



Các nô tài trong Cẩm Tú cung đối với cảnh tượng này đều rất quen thuộc, mọi người đều làm việc của mình.



Hoàng đế không thèm bận tâm, mỗi lần đều đứng bên ngoài một khắc (*) rồi mới rời khỏi, ngày ngày đều như vậy.



(*) 1 khắc (刻, ke) = 60 phân = 15 phút.



Có đôi khi hoàng đế cũng sẽ đứng ở ngoại viện nói: “Uyển Nhi, nàng mở cửa ra gặp Trẫm đi!”



Mỗi lần như vậy Thục phi đều rất bình tĩnh trả lời: “Thiết lập nhân vật thâm tình này thực sự là quá tốt, đáng tiếc là ta sẽ không để bản thân tin lời ngươi nữa, khi nào ngươi băng hà, ta sẽ ra ngoài mở tiệc.”



Ta nghe được thì tấm tắc ngạc nhiên, Thục phi này quả là kẻ tài cao, gan cũng rất lớn, ấy vậy mà hoàng đế chỉ bỏ đi mà không hề tức giận.



Lúc này ta cũng biết vì sao hoàng hậu Liễu Tố Ngọc lại thường xuyên đến tìm Thục phi để gây khó dễ, phần ân sủng này ai mà không ghen ghét chứ.



Chẳng qua càng như vậy, trong lòng ta càng thêm nắm chắc, bởi vì việc báo thù của ta càng thêm có hy vọng.



Ta sống lại, nhưng sống lại không có nghĩa là bất bại, cũng không có nghĩa là Liễu Tố Ngọc trở nên ngu xuẩn yếu đuối, muốn báo được thù ta nhất định phải tìm người trợ giúp.