Phi Vũ Khuynh Thành

Chương 11



Translator: [MPC] Mạc Tuyết

Sân viện gọn gàng giản dị.
Một hồ sen nở đầy hoa, cây cầu Cửu Khúc cong cong như trăng lưỡi liềm bắc ngang qua. Gió chiều thổi tới, cả sân đầy hoa Quỳnh, hương hoa thanh khiết ập vào mặt, thấm tận tâm can.
“Đây là Thanh Phong Uyển của ta.”
Mộ Dung Dận chỉ cho Liên Hoa xem những đình đài lầu các tao nhã kia, “Từ hôm nay trở đi, nàng sẽ ở đây. Có gì cần cứ nói với ta, ta sẽ chăm sóc nàng.”
Liên Hoa gật đầu.
Hắn dẫn nàng tiếp tục đi về phía trước, chỉ cho nàng xem những đóa sen đang nở rộ. Trong hồ dưới cầu, lại còn có cả kim liên vô cùng hiếm thấy.
Đây chính là sen Giang Nam, đứng thẳng thanh nhã, rực rỡ mà cao khiết, phiêu dật thanh cao.
Liên Hoa nhìn hồ sen ấy.
Nàng hơi sững người.

“Thập Tam ca!”
Một giọng nói vang dội bỗng từ phía sau Mộ Dung Dận và Liên Hoa truyền đến.
Hai người quay lại.
Một thiếu niên mặc y phục đỏ thẫm, đôi mắt sáng rực, từ đầu bên kia cây cầu bước nhanh tới. Trên mặt hắn đầy vẻ sốt ruột, “Ta thấy Nguyên Thanh liền biết Thập Tam ca đã trở về, huynh tìm được Tiểu Từ chưa?”
Hắn nói rất nhanh, mang theo chút hấp tấp.
Sắc mặt Mộ Dung Dận hơi tối lại, còn chưa kịp mở miệng, thiếu niên kia đã nhìn thấy Liên Hoa đứng bên cạnh hắn, đôi mắt càng sáng lên.
“Đây chính là Tiểu Từ sao? Tiểu Từ—”
Hắn thậm chí không chờ Liên Hoa trả lời, đã bước tới nắm lấy tay nàng, trong mắt dường như có lệ quang dâng lên, “Tiểu Từ, nàng còn nhớ ta không? Ta là Hoa Thần, là vị hôn phu của nàng…”
Thiếu niên có đôi mắt sáng kia, vui đến mức ngón tay cũng run lên.
Hắn ngây thơ hấp tấp như một đứa trẻ.

Sắc mặt Liên Hoa lập tức tái nhợt.
Nàng lùi liền mấy bước muốn tránh Hoa Thần. Mộ Dung Dận đã đưa tay ra, kéo Liên Hoa ra khỏi ánh mắt nhiệt thành của Hoa Thần.
“Hoa Thần, nàng không phải Tiểu Từ.”
Hoa Thần ngẩng đầu, “Nàng không phải… Tiểu Từ?”
“Xin lỗi, ta vẫn chưa tìm được Tiểu Từ.” Ánh tối trong mắt Mộ Dung Dận dần sâu thêm, “Nàng tên Liên Hoa, là một cô gái mồ côi ta cứu được.”

Hoa Thần sững sờ nhìn Mộ Dung Dận.
Rồi hắn quay đầu nhìn Liên Hoa.
Trong đôi mắt sáng kia không còn sự vui mừng kích động nữa, mà là một mảnh thất vọng… rồi dần dần… biến thành từng tia phẫn nộ khó kìm nén…
Hắn dường như sắp nổi giận.

Liên Hoa mở to mắt, cắn chặt môi, rụt rè đứng bên cạnh Mộ Dung Dận, vô thức nắm chặt tay áo minh hoàng của hắn.
Sắc mặt Hoa Thần trở nên khó coi, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh, “Hay lắm, huynh là ca ca ra ngoài không tìm được muội muội thất lạc bao năm của mình, ngược lại còn đem cả tẩu tẩu về nhà trước.”

Mộ Dung Dận hiểu rất rõ tính nóng nảy của biểu đệ Hoa Thần, hắn hơi trầm ngâm, “Hoa Thần, Liên Hoa cũng là một cô gái cô độc không nơi nương tựa…”
Nhưng Hoa Thần không chờ hắn nói xong đã quay người bỏ đi.
Mộ Dung Dận bước lên một bước, lo lắng nhìn người biểu đệ bốc đồng ấy, “Hoa Thần.”
Hoa Thần không quay đầu lại, cứ thế bước thẳng về phía trước, “Tiểu Từ là vị hôn thê của ta. Nếu huynh làm ca ca mà căn bản không quan tâm sống chết của nàng, vậy ta tự mình đi tìm.”

Ở đầu bên kia cây cầu.
Bóng dáng Hoa Thần đang nổi giận rất nhanh biến mất.
Mộ Dung Dận nhìn theo hướng hắn rời đi, gương mặt thanh tú lộ vẻ bất đắc dĩ, khẽ nhíu đôi mày thanh như núi xa.

Một bàn tay nhỏ khẽ kéo tay áo hắn.
Mộ Dung Dận nhìn xuống.
Liên Hoa cẩn thận nhìn từng biểu cảm trên mặt hắn, nàng giống như một đứa trẻ dễ bị tổn thương, căng thẳng hỏi, “Ta… khiến ngươi khó xử sao?”

Mộ Dung Dận mỉm cười dịu dàng.
Hắn lắc đầu, vẫn nhẹ nhàng cười, “Không, chuyện này không liên quan đến nàng, nàng không cần buồn.”
Giọng hắn giống như đang dỗ dành một đứa trẻ hoảng sợ.

Liên Hoa cúi đầu.

Bên hồ sen nở rộ.
Nàng nắm tay áo minh hoàng của hắn, khẽ cúi đầu nhìn bóng nước dưới hồ qua chiếc cầu, trong đôi mắt to là một mảnh ánh sáng trong trẻo.

Lúc này.
Người nam tử thanh tú đứng bên cạnh nàng, cho dù trong lòng có bao nhiêu nỗi buồn, vẫn không quên an ủi và sưởi ấm người khác.

Thì ra… trên đời này vẫn còn có người như vậy…

Đêm xuống.
Hoa Quỳnh rơi lả tả như tuyết, gió nhẹ thổi qua, cả hồ sen khẽ lay động, tựa vòng eo mềm mại của thiếu nữ.

Trên cầu Cửu Khúc.
Mộ Dung Dận lặng lẽ ngồi trong tiểu đình trên cầu, nhìn lên bầu trời đêm mênh mông. Tay áo minh hoàng theo gió đêm khẽ bay.

Một chiếc áo choàng ấm áp phủ lên vai hắn.
Mộ Dung Dận quay đầu lại.

Liên Hoa đứng bên cạnh hắn. Sắc mặt dịu dàng của nàng đã khá hơn nhiều, đôi mắt long lanh càng thêm trong trẻo sáng ngời.

“Thập Tam công tử, cẩn thận đêm lạnh.”

Mộ Dung Dận mỉm cười ôn nhã, “Nàng không cần gọi ta Thập Tam công tử. Tên thật của ta là Mộ Dung Dận, nàng cứ như Hoa Thần, gọi ta Thập Tam ca là được.”

Trong mắt Mộ Dung Dận luôn mang theo ý cười.
Người trong giang hồ đều nói, Mộ Dung Dận của Mộ Dung thế gia là người thiện lương nhất thiên hạ. Chỉ người có tấm lòng rộng rãi như hắn mới có thể mang nụ cười yên tĩnh xa xăm như vậy.

Hoa Quỳnh theo gió đêm nhẹ nhàng bay múa.
Mộ Dung Dận bỗng khẽ cười, “Nhiều năm trước, muội muội Tiểu Từ của ta cũng giống Hoa Thần, mỗi ngày đều quanh quẩn bên ta gọi ta Thập Tam ca.”

“… ”

Hắn nhìn bầu trời xa xăm, ánh bạc rơi trên áo dài của hắn, “Tiểu Từ là muội muội duy nhất của ta. Chỉ tiếc sáu năm trước, khi nàng mới mười bốn tuổi đã rời nhà bỏ đi, từ đó bặt vô âm tín.”

“… ”

“Hoa Thần là biểu đệ của ta. Nó và Tiểu Từ từ nhỏ đã có hôn ước, hai người bọn họ… luôn rất thân thiết.”

Liên Hoa lặng lẽ nghe hắn kể.
Mộ Dung Dận quay đầu nhìn nàng. Dưới ánh trăng, gương mặt Liên Hoa trắng như tuyết.

“Ta vốn vì tìm muội muội Tiểu Từ mà đến Hồng Tụ Chiêu, không ngờ lại gặp được nàng. Xem ra cũng là duyên phận.”

Dưới ánh trăng trong mắt hắn có ánh sáng ấm áp đủ để sưởi ấm lòng người.

Gió đêm khẽ thổi, dưới cầu Cửu Khúc, hồ sen mềm mại lay động, lá sen xanh vươn rộng, hương thơm lan khắp cả sân.

Liên Hoa chậm rãi ngồi xuống, ngồi bên cạnh Mộ Dung Dận. Nàng không nói gì, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai hắn.

Giọng nàng rất khẽ, mang theo tình cảm dịu dàng, “Thập Tam công tử, ngươi nhất định sẽ tìm được Tiểu Từ.”

Mộ Dung Dận khựng lại.

“Nhưng xin ngươi…” Liên Hoa tựa lên vai hắn, ánh mắt trong suốt không tì vết, giọng nói bình lặng như nước, “bất kể khi nào… cũng đừng bỏ rơi Liên Hoa, được không?”

Sự sững sờ trong mắt Mộ Dung Dận dần tan đi. Hắn khẽ nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn thiếu nữ đang tựa vào vai mình, ánh mắt sâu thẳm mà dịu dàng.

Gió đêm mát lạnh, vài sợi tóc đen rơi xuống bên gò má trắng nõn của thiếu nữ. Hàng mi cong dài khẽ rủ xuống như cánh bướm, đôi môi nhỏ lại mang theo chút tái nhợt.

Cô gái cô độc khổ sở này cuối cùng đã tìm được một chỗ dựa cho mình nhưng nàng vẫn còn sợ hãi.

Tim Mộ Dung Dận khẽ rung động, hắn đưa tay ra, chậm rãi nắm lấy bàn tay mềm yếu không xương của nàng.

Tay nàng rất lạnh.
Cái lạnh ấy khiến hắn hơi đau lòng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ bao bọc tay nàng, để hơi ấm trong lòng bàn tay mình chậm rãi truyền sang nàng.

Đêm đó.
Hoa Quỳnh bay như tuyết trong gió đêm.
Gương mặt Mộ Dung Dận yên tĩnh như ánh sáng đầu tiên của trời đất, trong đôi mắt trong trẻo là nụ cười dịu dàng. Hắn gật đầu với cô gái cô độc trước mặt.

“Được, ta hứa với nàng, Liên Hoa, bất kể khi nào, ta cũng sẽ không bỏ rơi nàng.”

************

Tây Vực, Thiên Sơn.
Trên đỉnh Thiên Sơn, dưới bầu trời xanh biếc, tuyết trắng trải dài vô tận. Một con tuyết ưng vỗ cánh bay ngang trời, cất tiếng kêu dài xé toạc bầu không, vượt qua gió lạnh, bay thẳng tới Tuyết Môn Hoa Cốc.

Con tuyết ưng trắng đáp xuống vai một người mặc áo đen. Trạm Vũ đứng vững vàng.

Tuyết ưng đậu trên vai hắn. Đó là một con Thiên Sơn ưng cực kỳ thần kỳ, lông trắng như tuyết, ánh mắt sắc bén, trên chiếc móng sắc như móc sắt có buộc một dải vải nhỏ.

Trạm Vũ tháo dải vải xuống, hắn hạ mắt nhìn, ánh mắt khẽ lóe lên, nhanh chóng đọc nội dung trên đó, giọng vẫn bình thản:

“Bẩm môn chủ, Liên Hoa đã thuận lợi tiến vào Mộ Dung sơn trang, chúng ta có thể xuất phát rồi.”

Trạm Vũ đứng ngoài cấm địa Tây Uyển.
Mà lúc này, người đang ở trong căn nhà đá Tây Uyển, tự nhiên chính là người duy nhất có thể bước vào nơi này — Diệp Sơ Hàn của Thiên Sơn Tuyết Môn.
Trong căn nhà đá, ánh nến nhàn nhạt hắt ra.

Một lát sau, giọng nói mang ý cười của Diệp Sơ Hàn truyền ra từ Tây Uyển, vẫn là cách truyền âm cách không bằng nội lực thâm hậu, rõ ràng truyền vào tai Trạm Vũ.

“Ngươi cần bao lâu để phá Mộ Dung sơn trang, lấy về Cửu Vương Ngọc Quyết?”

Gương mặt Trạm Vũ lạnh lẽo. Trong đáy mắt hắn là một mảnh tàn nhẫn u ám, “Nếu phá được Cửu Cung Bát Quái trận của Mộ Dung sơn trang, chỉ cần một đêm, ta có thể khiến Mộ Dung sơn trang từ nay biến mất khỏi giang hồ.”

Giọng của Diệp Sơ Hàn vẫn ung dung chậm rãi, dường như đang nói một chuyện dễ dàng nhất thiên hạ, “Vậy được, lần này ngươi đi hội hợp với Liên Hoa, chỉ cần nhớ một câu của ta…”

Trạm Vũ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn kiêu ngạo lạnh lẽo.

“Một khi lấy được Cửu Vương Ngọc Quyết,” giọng nói từ Tây Uyển của Diệp Sơ Hàn mang theo nụ cười ung dung tự tại, “lập tức tiêu diệt Giang Nam Mộ Dung thế gia, không để lại một người sống.”

Trạm Vũ đã hiểu.
Bàn tay hắn siết chặt Thanh Minh kiếm trong lòng. Thanh Minh kiếm lạnh thấu xương, nhưng ánh mắt hắn còn lạnh hơn cả băng tuyết ấy, như một lưỡi kiếm đã rút khỏi vỏ.

“Trạm Vũ lĩnh mệnh.”

Hắn quay người rời đi.
Khi đi tới ngoài Hoa Cốc động thiên, trong màn đêm nhàn nhạt, một bóng người co ro trong bụi hoa lọt vào mắt hắn. Ánh mắt lạnh của hắn khẽ lóe lên, nhưng hắn vẫn bước qua.

Đó là Mị Cơ — người từng là ái thiếp đẹp nhất của Diệp Sơ Hàn, nhưng nay đã thất sủng. Bởi vì hai Hồ cơ xinh đẹp mới tới, Diệp Sơ Hàn đã vứt bỏ nàng như vứt cỏ rác.

Nàng nằm trong bụi hoa, giống như một con mèo hoang, căm hận nhìn những nữ nhân đang được sủng ái trong Hoa Cốc. Đôi mắt quyến rũ của nàng gần như bốc lửa.
Nàng không hề chú ý đến Trạm Vũ đi ngang qua mình.

“Sao phải để bản thân trở nên nhếch nhác như vậy!”

Trong màn đêm tĩnh mịch, bỗng vang lên một giọng nói nhàn nhạt, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai Mị Cơ.

Nàng lập tức quay đầu lại, chỉ thấy bóng dáng cao lớn của Trạm Vũ đang dần biến mất trong màn đêm.

Nàng đã nghe thấy lời hắn nói.
Mị Cơ cười lạnh một tiếng, không khách khí đáp lại:

“Ta vốn đã là một kẻ thấp hèn! Dù có trở nên hạ tiện hơn nữa thì có gì quan trọng?!”

Trong màn đêm.
Thân hình Trạm Vũ khẽ khựng lại.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không dừng bước, cứ thế đi thẳng vào màn đêm lạnh lẽo mênh mông.