Translator: [MPC] Mạc Tuyết
Mộ Dung Từ từ khi bắt đầu biết chuyện đã biết rằng, trong toàn bộ Mộ Dung sơn trang, người có thân phận thấp hèn nhất chính là mẫu thân của nàng.
Mẫu thân nàng từng là danh kỹ đứng đầu của Hồng Tụ Chiêu, vào thời điểm đó, khắp thành Dương Châu không ai là không biết, không ai là không hay, Liễu Tô Tô thiên kiều bá mị kia chỉ cần ngoảnh đầu cười một cái, là bậc nào quyến rũ yêu kiều, cười một lần khuynh thành, cười thêm lần nữa khuynh quốc…
Cho dù cuối cùng Liễu Tô Tô hoàn lương, vì một niệm sai lầm của Mộ Dung trang chủ mà trở thành Liễu di nương của Mộ Dung sơn trang, nhưng đoạn chuyện phong trần ấy, nào có thể tùy tiện mà xóa bỏ!
Chẳng qua chỉ là một ả kỹ nữ bán tiếng cười!
Lão phu nhân của Mộ Dung sơn trang chưa từng thừa nhận Liễu Tô Tô là người của Mộ Dung gia! Cũng chưa từng thừa nhận Mộ Dung Từ là huyết mạch của Mộ Dung sơn trang.
Vì thế, từ khoảnh khắc Mộ Dung Từ sinh ra, thân phận của nàng không phải là đại tiểu thư cao cao tại thượng của Mộ Dung sơn trang, mà là một —— đứa trẻ thấp hèn do kỹ nữ thấp hèn sinh ra.
Nàng từ khi chào đời đã một mình lớn lên trong hậu viện hẻo lánh nhất của Mộ Dung sơn trang.
Mà người luôn bầu bạn bên nàng, cũng chỉ có mẫu thân nàng, người phụ nữ khiến nàng khinh bỉ và căm ghét nhất trên đời này.
Nàng chưa từng nhìn thẳng người phụ nữ ấy lấy một lần, nàng giống như những người trong Mộ Dung sơn trang, khinh thường người phụ nữ đó, cũng giống như họ, chán ghét và phỉ nhổ người phụ nữ đó.
Cho dù người phụ nữ ấy là mẫu thân của nàng.
Nàng cho rằng làm như vậy, có thể chứng minh nàng khác với người phụ nữ thấp hèn kia, người của Mộ Dung sơn trang sẽ thích nàng, đối xử tốt với nàng.
Nàng tên là Mộ Dung Từ, nàng cũng mang họ Mộ Dung mà!
Trong toàn bộ sơn trang, chỉ có hai người đối xử tốt với nàng.
Một người là ca ca ruột của nàng, nhi tử do chính thất phu nhân của trang chủ sinh ra, ca ca của nàng, Mộ Dung Dận. Vì Mộ Dung trang chủ cầu mong con cháu đông đúc nên người ca ca duy nhất của nàng lại được gọi là Thập Tam công tử.
Người còn lại chính là… biểu đệ của Mộ Dung Dận, Hoa Thần.
Năm đó, Hoa Thần năm tuổi, nàng tám tuổi, hắn thích đi theo nàng khắp nơi chơi đùa, nàng không muốn để ý đến hắn, tùy tiện ném hắn ở đâu đó, hắn cũng sẽ ngồi xổm ở đó ngốc nghếch chờ đợi, đợi Tiểu Từ tỷ tỷ của hắn chơi đủ rồi quay lại tìm hắn.
Trong ký ức của nàng, Hoa Thần luôn rất ngoan, cậu bé có khuôn mặt hơi mũm mĩm ấy luôn kéo góc áo nàng đi theo phía sau, chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, đáng thương gọi nàng Tiểu Từ tỷ tỷ.
Nhưng nàng lại rất thích trêu chọc hắn.
Ví dụ như lúc hắn ngủ thì vẽ một con rùa lớn lên mặt hắn, dùng kéo cắt hoa cắt nát những chữ lớn hắn vừa viết xong, hoặc bắt một con ếch ném vào cổ áo hắn làm hắn sợ đến khóc òa lên.
Thế nhưng Hoa Thần vẫn cứ đi theo nàng, miệng luôn gọi nàng Tiểu Từ tỷ tỷ.
Còn nàng lại luôn làm những chuyện khiến người khác chán ghét.
Bởi vì nàng không chịu nổi cảm giác bị người khác xem như không tồn tại, bởi vì không ai coi trọng nàng, tuổi thơ của nàng luôn trộn lẫn giữa khinh miệt, chế giễu và những ánh mắt lạnh lùng.
Năm chín tuổi, nàng đứng sau một cột hành lang, nghe thấy những nữ nhân tự cho mình cao quý kia lạnh lùng buông ra câu nói mà cả đời nàng không thể quên.
—— Con nha đầu tiện kia, đúng là mẹ nào con nấy!!
Nàng quay đầu bỏ đi.
Đêm đó, kho vải của sơn trang bỗng nhiên bốc cháy một trận hỏa hoạn lớn, những tấm gấm vóc mà đám nữ nhân thích khoác vàng đeo bạc kia yêu quý nhất chỉ trong một đêm đã bị thiêu rụi.
Kẻ phóng hỏa là nàng bị phạt quỳ, quỳ trước đống tro tàn suốt một ngày một đêm.
Mẫu thân nàng nước mắt đầy mặt đứng bên cạnh nàng, mang tới món điểm tâm nàng thích nhất, nhưng nàng lại lạnh lùng nói với người phụ nữ đáng thương đang đau khổ ấy:
“ Bà tránh xa ta ra một chút, người khác sẽ nhìn thấy ta ở cùng bà.”
Năm mười tuổi, đến sinh thần của lão phu nhân Mộ Dung sơn trang, nàng vốn không có tư cách bước vào đại sảnh chúc thọ một lần, Thập Tam ca và Hoa Thần lén mang bánh thọ ra cho nàng ăn, nhưng nàng tiện tay ném đi, hung hăng nói một câu.
“Ta không ăn đồ của bà lão chết tiệt đó!”
Câu nói ấy vừa vặn bị phụ thân nàng, Mộ Dung trang chủ của Mộ Dung sơn trang nghe thấy, Mộ Dung trang chủ chỉ tát một cái đã đánh nàng lăn từ bậc thềm xuống, hơn chín mươi bậc thềm, nàng lăn thẳng xuống đáy, đầu vỡ máu chảy.
Thế nhưng phụ thân lại không thèm nhìn nàng lấy một cái, vẻ mặt tức giận bước vào đại sảnh.
Nàng mặt đầy máu nghe thấy tiếng cười nhạo lạnh lùng của những người xung quanh.
Nàng còn nhớ, lúc ấy khi mình nằm trong vũng máu, người tiến lên đỡ nàng chỉ có Thập Tam ca và Hoa Thần, Thập Tam ca khẩn trương ôm lấy nàng, còn Hoa Thần thì luôn khóc.
Máu chảy vào mắt nàng, làm mờ tầm nhìn, nàng nằm trong lòng Thập Tam ca, nghe tiếng khóc của Hoa Thần, lặng lẽ nhìn bầu trời đỏ như máu trên đỉnh đầu.
Nàng không rơi một giọt nước mắt nào.
Khi nàng được người ta khiêng trở về hậu viện hẻo lánh chỉ có nàng và mẫu thân, người mẫu thân yếu đuối ấy hoảng hốt nhào tới trước mặt nàng, bịt vết thương trên đầu nàng lại, đồng thời bật khóc nức nở, đau lòng như cắt…
Một người phụ nữ thấp hèn chỉ biết khóc!
Trong lòng nàng chỉ nghĩ như vậy.
Mười tuổi, khuôn mặt nàng đầy máu, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng quật cường, không thèm nhìn người phụ nữ đang khóc kia, một mình lảo đảo đi đến bên nước, nghiến răng rửa sạch vết thương của mình.
Năm mười hai tuổi, nàng bị vài đứa trẻ từ nơi khác đến trong Mộ Dung sơn trang trêu chọc, nhốt vào một căn phòng đen bỏ hoang trong sơn trang, sau đó mấy đứa trẻ ấy rời khỏi Mộ Dung sơn trang, không còn ai tới tìm nàng nữa.
Nàng bị bỏ lại trong căn phòng đen suốt ba ngày ba đêm.
Người mở cánh cửa ấy ra vẫn là mẫu thân của nàng, người phụ nữ mà trong lòng nàng luôn cho là thấp hèn nhất.
Sau này nàng mới biết, trong ba ngày ba đêm ấy, mẫu thân nàng đã một mình tìm khắp mọi ngóc ngách của Mộ Dung sơn trang như thế nào, bà đã thê thảm quỳ trước cửa phòng lão phu nhân Mộ Dung ra sao, khổ sở cầu xin lão phu nhân sai người đi tìm con gái…
Nhưng nàng lại trừng mắt nhìn mẫu thân đầy phẫn nộ, “Ta thà chết còn hơn, ai cho bà đi cầu xin bọn họ?! Tại sao bà phải làm chuyện thấp hèn như vậy?!!”
Mẫu thân nàng cuối cùng cũng nước mắt đầy mặt nói, “Tiểu Từ, ta không thể để con chết.”
Nàng cuối cùng cũng khóc.
Hung hăng đập vỡ bát thuốc, đánh rơi đèn, kéo rách rèm trúc, thậm chí không tiếc làm hai tay mình máu chảy đầm đìa, nàng bất chấp tất cả gào khóc thảm thiết, nước mắt tủi nhục tuôn trào…
Vì sao nàng phải sống thê thảm như vậy?! Nàng cũng là con của Mộ Dung gia, vì sao nàng không thể sánh với Thập Tam ca?! Vì sao nàng phải bị người khác nhục mạ, bị người khác khinh thường?!! Thậm chí ngay cả những đứa trẻ bên ngoài cũng bắt nạt nàng!!
Mộ Dung sơn trang đối với nàng chính là một cơn ác mộng tuyệt vọng.
Nàng lớn lên một mình trong khoảng trời u ám của hậu viện, trái tim nàng mãi mãi mang màu trắng xám, lạnh lẽo, giống như cánh đồng tuyết vô tận.
Mộ Dung Từ a, Mộ Dung Từ!
Cuối cùng nàng vẫn là kẻ không thể bước ra ánh sáng, nàng là đứa trẻ bị thần linh bỏ rơi, không ai để ý đến nàng, nàng sẽ ở trong hậu viện này, giống như mẫu thân, từng chút từng chút chết đi…
Mười lăm tuổi, Hoa Thần mặc áo đỏ, tay cầm hoa thương đứng trước mặt nàng, trong đôi mắt là nụ cười trong sáng như mặt hồ.
“Tiểu Từ tỷ tỷ, bộ thương pháp này ta dạy cho tỷ.”
Hắn luyện xong một bộ thương pháp trước mặt nàng, thương pháp nhanh như chớp khiến nàng hơi kinh ngạc, không thể coi thường vị biểu đệ mười hai tuổi này nữa.
Hắn dạy nàng thương pháp, nhìn nàng cầm thương, trên mặt đầy vẻ kiêu hãnh, “Tiểu Từ tỷ tỷ, đợi ta luyện thành võ công, ta sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt tỷ nữa.”
Hoa Thần mười hai tuổi lúc ấy nói vô cùng kiên định.
Nàng nhìn hắn nhàn nhạt, gương mặt vẫn đầy quật cường, ánh mắt đầy hoài nghi, “Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?! Bộ thương pháp này của ngươi đơn giản như vậy, ta học còn nhanh hơn ngươi.”
“Ta… ta còn biết rất nhiều bộ thương pháp khác.”
Thiếu niên áo đỏ mười hai tuổi vì quá vội vàng mà lắp bắp, “Ta… sau này luyện thành võ công, ta sẽ cưới Tiểu Từ tỷ tỷ làm nương tử, ta… đã hứa với Thập Tam ca rồi…”
“Vậy thì đợi khi ngươi làm Đại tướng quân vương rồi hãy đến cưới ta.”
“Đại tướng quân vương?”
“Ta muốn ngươi làm Đại tướng quân vương của thịnh thế vương triều, như vậy ta mới có thể làm phu nhân tướng quân phong phong quang quang, thiên hạ này sẽ không còn ai khinh thường ta nữa, cũng không ai dám bắt nạt ta.”
Năm ấy, nàng mười lăm tuổi, hắn mười hai tuổi.
Liễu nhung mềm mại bay khắp nơi, bên bờ ao nơi hàn ý vừa tan, chỉ vài câu nói đã định ra một lời hứa cho cả hai, hắn muốn trở thành Đại tướng quân của thịnh thế vương triều, bởi vì nàng muốn trở thành phu nhân tướng quân vẻ vang.
Cả đời này, sẽ không bao giờ bị người khác khinh thường nữa.
…
Khi đại đường tỷ Mộ Dung Cẩn tròn mười bảy tuổi, nàng lén một mình trốn sau tấm bình phong, nhìn đại đường tỷ đang cười rạng rỡ khoác một bộ nghê thường rực rỡ, người trong sơn trang đều mang lễ vật đến tặng nàng, ngay cả Mộ Dung lão phu nhân cũng sai người đưa tới một chiếc hộp tinh xảo, trong chiếc hộp gấm ấy, một đôi hoa lụa cung chế màu hồng phấn thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Đó là lần đầu tiên Mộ Dung Từ nhìn thấy một thứ đẹp đến như vậy.
Hoa lụa cung chế được kết thành hình con bướm, màu sắc rực rỡ vô cùng, những tua rua bảy màu buông rủ xuống từ hoa lụa, đôi bướm bằng lụa ấy sống động như thật, như muốn vỗ cánh bay lên.
Đại đường tỷ Mộ Dung Cẩn trong ánh mắt ngưỡng mộ của các tỷ muội, đầy vẻ kiêu ngạo nhận lấy chiếc hộp gấm đựng hoa lụa, đặt lên bàn, rồi dẫn các tỷ muội đi đến trước mặt lão phu nhân quỳ lạy tạ ơn.
Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, nàng lặng lẽ bước tới chiếc hộp gấm đặt trên bàn.
Bởi vì đôi hoa lụa ấy quá đẹp, nàng thật sự rất muốn nhìn kỹ một chút, sờ thử một chút, bởi vì nàng cũng có một mái tóc đen dày óng ả, nhưng lại chưa từng có dù chỉ là một chiếc hoa lụa bình thường nhất.
Nàng chưa từng nghĩ rằng, chỉ vì muốn chạm thử vào đóa hoa lụa kia, lại mang đến cho mình nỗi nhục nhã và bi thương như vậy!
Nàng vẫn cầm đôi hoa lụa lên.
“Ngươi sao lại ở đây?!”
Khi giọng nói lạnh lùng mang theo khiêu khích vang lên phía sau nàng, nàng hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy đại đường tỷ Mộ Dung Cẩn dẫn theo các tỷ muội đứng trên cao nhìn xuống nàng, gương mặt đầy vẻ khinh miệt.
Nàng cầm hoa lụa đứng đó lúng túng, chỉ cảm thấy đầu óc “ầm” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng!
“Ai cho ngươi tới đây, nơi này là chỗ loại tiện phôi như ngươi có thể tới sao?! Đừng làm bẩn nền phòng ta!” Đại đường tỷ nhíu mày khiêu khích, khi nhìn rõ đôi hoa lụa trong tay nàng, càng tức giận hét lên, “Ai cho ngươi động vào hoa lụa của ta, ngươi muốn trộm đồ của ta!!”
Mộ Dung Từ đứng đó cứng họng, nhìn đại đường tỷ Mộ Dung Cẩn chỉ trong vài câu đã quy nàng thành kẻ trộm, nhìn nàng ta phẫn nộ quay người, sai bảo nha hoàn phía sau.
“Mau đi nói với nương ta, nói rằng đồ tiện phôi của Mộ Dung sơn trang này trộm đồ của ta, đúng rồi, còn phải nói cho đại bá trang chủ của ta, còn có cả tổ mẫu nữa”
Chỉ trong chốc lát, đại đường tỷ đã khiến tin tức lan khắp toàn bộ Mộ Dung sơn trang.
Nàng ta dường như muốn tất cả mọi người đều biết, Mộ Dung Từ đã trộm hoa lụa của nàng, như vậy mọi người cũng sẽ biết, hoa lụa của Mộ Dung Cẩn nàng ta là đẹp nhất, là cung chế, là thứ mà tất cả mọi người đều mơ ước có được.
Nàng có thể dùng cách này hung hăng khoe khoang một phen!
Còn việc Mộ Dung Từ mất hết thể diện, sống hay chết, thì có liên quan gì đến nàng ta! Đứa con do người phụ nữ thấp hèn sinh ra vốn dĩ đã không có chút tôn nghiêm nào.
Mộ Dung Từ cầm đôi hoa lụa đứng đó, nhìn đám người ngoài cửa càng lúc càng đông.
Nàng ngây người nhìn, quá nhiều âm thanh, quá nhiều âm thanh điên cuồng ùa vào tai nàng, nghiền nát ý thức trống rỗng của nàng thành từng mảnh!
—— Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của tiện nhân sinh ra cũng là kẻ trộm.
—— Liễu Tô Tô chẳng qua chỉ tính kế trang chủ, vì mang thai mới bước chân vào Mộ Dung thế gia, nếu không Mộ Dung thế gia thế tập vương tước sao có thể để loại nữ nhân không sạch sẽ ấy bước vào cửa!
—— Hai mẹ con họ, vốn định sẵn phải để người của Mộ Dung sơn trang khinh thường!
Bên tai là tiếng cười mắng ồn ào, trước mắt là vô số gương mặt khinh miệt, khóe miệng cười lạnh của họ in sâu vào trong đầu Mộ Dung Từ.
Nàng chỉ đứng thẳng ở đó, trong ánh mắt quật cường vẫn không rơi một giọt nước mắt nào.
Trong đám đông chen chúc ngoài cửa, bỗng có một bóng dáng phụ nữ loạng choạng chen vào, người phụ nữ ấy nhìn thấy con gái mình đang đứng cạnh bàn, tay cầm đôi hoa lụa tinh xảo, bật khóc thành tiếng.
“Tiểu Từ ——”
Nàng nhìn mẫu thân mình nhào tới, ôm lấy nàng, muốn giật lấy đôi hoa lụa trong tay nàng, “Tiểu Từ, trả cái này cho người ta đi, theo nương về.”
Nàng không nói lời nào, mặc cho mẫu thân cầu xin thế nào, vẫn không chịu buông hoa lụa.
“Tiểu Từ, con đặt hoa lụa xuống… được không…” mẫu thân nàng ôm nàng, vừa khóc vừa dỗ dành, “Nương về làm cho con cái đẹp hơn được không? Nương cũng biết làm hoa lụa, giống như ngoài chợ bán vậy, nương sẽ làm cho con rất nhiều rất nhiều hoa lụa đẹp…”
Nhưng nàng từ trước tới giờ luôn là một đứa trẻ không nghe lời.
Nàng đứng như khúc gỗ giữa đại sảnh, không để ý đến mẫu thân đang ôm mình khóc, cũng không để ý đến mẫu thân đang cầu xin những người kia tha cho con gái mình.
Nàng cứ phải đứng ở đó!!
Ngày hôm đó, Mộ Dung trang chủ hạ lệnh tất cả mọi người không được để ý đến cô bé quật cường đến tận xương cốt này, nàng muốn đứng thì cứ để nàng đứng bao lâu tùy ý, ông ra lệnh cho hạ nhân đóng cửa đại sảnh, ngay cả mẫu thân nàng cũng bị đuổi ra ngoài.
Một mình nàng cô độc đứng trong đại sảnh suốt cả một đêm.
Nhiều năm sau, người của Mộ Dung sơn trang có lẽ vẫn còn nhớ cảnh tượng ấy.
Cô bé Mộ Dung Từ mười lăm tuổi, vừa quật cường vừa chật vật đứng trong đại sảnh, nhìn những gương mặt cười nhạo ngoài cánh cửa, hai tay siết chặt đôi hoa lụa đã bị bóp nát, chết cũng không chịu buông!
Nàng cắn chặt môi không nói một lời, nhưng trong đôi mắt sáng ấy, rõ ràng có hai dòng nước mắt trong suốt, theo khuôn mặt tủi nhục lặng lẽ chảy xuống…
Đêm hôm sau.
Khi nàng kéo hai chân sưng phù, lảo đảo trở về tiểu viện cô quạnh ấy, nhìn thấy mẫu thân hai mắt đã khóc sưng lên, tay xách một chiếc đèn lồng đỏ, lặng lẽ đứng chờ trước cổng viện.
Ánh sáng nhỏ bé ấy chiếu lên gương mặt dịu dàng mà bi thương của mẫu thân nàng.
Nhưng nàng chỉ đứng đó, lạnh lùng nói một câu:
“Vì sao bà lại là một kỹ nữ?!”
Chiếc đèn lồng đỏ tuột khỏi tay mẫu thân nàng.
Đèn lồng rơi xuống đất, ngọn lửa nhanh chóng bốc lên, rất nhanh đã thiêu chiếc đèn nhỏ thành tro tàn, ánh sáng ấm áp nhỏ bé ấy bị bóng tối nuốt chửng.
Nhưng nàng lại phớt lờ gương mặt trắng bệch trong khoảnh khắc của mẫu thân, mất khống chế gào lên:
“Đều là bà, đều là bà hại ta, nếu không phải bà, bọn họ đã không khinh thường ta, ta chỉ là con của một kỹ nữ, tại sao bà lại là kỹ nữ?!”
“Tiểu Từ…”
“Đừng gọi tên ta, ta không muốn nghe bà nói ——!”
Bốp
Nàng vậy mà hung hăng tát một cái lên khuôn mặt đang đau khổ rơi lệ của mẫu thân.
“Người đàn bà thấp hèn như bà không xứng làm mẫu thân của ta! Vì sao bà không đi chết?! Vì sao bà không chết?! Bà chết rồi thì sẽ không ai cười nhạo ta nữa, bà chết đi là tốt nhất!!”
Nàng gào lên.
Hoàn toàn không để ý đến mẫu thân ôm má bị tát, vẻ mặt kinh ngạc hoảng loạn, nàng chỉ một mình khóc gào điên cuồng, quay người chạy vào màn đêm lạnh lẽo.
Lần này phía sau nàng, lại không còn tiếng gọi khổ sở nào nữa.
Khi trời sáng.
Sau khi ở bên bờ ao suốt một đêm, vừa đói vừa mệt, nàng cuối cùng vẫn kéo thân thể kiệt quệ trở về tiểu viện ấy, bởi vì nơi đó vẫn là nhà duy nhất của nàng.
Khi nàng mệt mỏi đẩy cánh cửa phòng ra, miễn cưỡng gọi một tiếng:
“Nương, con đói rồi…”
Không có ai đáp lại.
Ngay khi nàng đẩy cửa bước vào, một luồng gió lạnh ập tới, trong khoảnh khắc khiến nàng lạnh từ đỉnh đầu đến tận bàn chân, cô gái mười lăm tuổi đứng chết lặng trước cửa, đôi mắt kinh hoàng mở to, gương mặt trắng bệch đáng sợ.
Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là… đôi chân của mẫu thân.
Hai vai nàng run lên dữ dội, đôi mắt mở to không thể tin nổi, ánh nhìn run rẩy dần dần hướng lên trên theo đôi chân ấy, một dải lụa trắng chói mắt rủ xuống từ xà nhà, quấn quanh chiếc cổ mảnh mai của mẫu thân…
Thân thể đã cứng lại vì chết quá lâu của mẫu thân, như một đóa hoa héo tàn, treo lơ lửng giữa không trung, khẽ lay động trong gió…
Người phụ nữ cả đời nhẫn nhịn chịu đựng ấy, vào giây phút cuối cùng, vẫn nghe theo yêu cầu của đứa con gái duy nhất, mang theo đầy đau thương bước lên con đường Hoàng Tuyền…
Một cơn gió lạnh lớn hơn thổi vào từ cửa sổ mở rộng…
Cơn gió lạnh thổi về phía nàng đứng ở cửa, đồng thời cũng thổi tung những đóa hoa lụa màu hồng nhạt trên bàn và một tờ giấy trắng, trong khoảnh khắc, cả căn phòng tràn ngập vô số đóa hoa lụa bay lượn… như tuyết nhẹ bay đầy phòng, trước mặt Mộ Dung Từ lạnh lẽo mà phóng túng bay múa…
Đó là — những đóa hoa lụa mẫu thân nàng tự tay làm cho nàng…
Bà nghĩ con gái mình thích loại hoa lụa này, vì vậy bà làm cho nàng rất nhiều rất nhiều đóa, mỗi đóa một kiểu khác nhau, mỗi đóa đều xinh đẹp sống động như thật…
Mà tờ giấy trắng kia, trước mắt Mộ Dung Từ, giữa những đóa hoa lụa bay như tuyết, trong cơn gió lạnh, vẽ nên một đường cong nhạt, chậm rãi rơi xuống đất, trên tờ giấy chỉ có một dòng chữ mực lấm lem nước mắt…
Tiểu Từ, nương không phải là người phụ nữ thấp hèn…
Chỉ một dòng chữ, lại là người phụ nữ khổ cực cả đời ấy, người phụ nữ cả đời bị người khác khinh thường ấy, vào giây phút trước khi chết, trước mặt đứa con gái mình yêu nhất, muốn đòi lại… phần tôn nghiêm cuối cùng…
Trên đời này, bất kỳ ai cũng có thể giày xéo mẫu thân nàng, chỉ có nàng, nàng không được phép giày xéo mẫu thân mình!
Đau khổ và bi thương như sóng lớn ập tới nhấn chìm nàng.
Nàng ngơ ngác nhìn thân thể cứng đờ của mẫu thân treo giữa không trung, nước mắt nóng hổi từ đôi mắt mở to điên cuồng trào ra, nàng cuối cùng cũng hiểu được tất cả sự tàn nhẫn trước mắt, cuối cùng run rẩy, lảo đảo, quỳ sụp xuống đất, gào khóc thảm thiết…
“Nương…”
Mẫu thân nàng, cho dù bị người khác chửi rủa, cho dù bị người khác khinh thường, cho dù bị mắng là thấp hèn, nhưng lại là người yêu nàng nhất trên đời này, người có thể vì nàng từ bỏ tất cả.
Mà từ nay về sau
Trên đời này, sẽ không còn người… mỗi lần khi nàng chịu ủy khuất đều ôm chặt lấy nàng, cùng nàng khóc, cùng nàng rơi lệ nữa.
Mộ Dung Từ mười lăm tuổi, từ nay không còn nương nữa!