Phi Vũ Khuynh Thành

Chương 26



Translator: [MPC] Mạc Tuyết

Hai ngày sau.
Thiên Sơn Tuyết Môn – Hoa Cốc động thiên.

“Trạm Vũ đã sắp không chịu nổi nữa, nhưng vẫn cứng rắn vô cùng, chết cũng không chịu nói ra cách hóa giải phản phệ của cổ trùng Liên Tâm Cổ, thuộc hạ đã phái người phi ngựa suốt đêm đi mời danh y đất Mạc Bắc – Bình tiên sinh, ắt sẽ tìm được phương pháp cứu môn chủ!”
Trong Hoa Cốc.

Diệp Sơ Hàn lặng lẽ đứng bên bờ ao, nhìn mặt nước phẳng lặng không gợn sóng, nghe từng lời của lão nhân chấp pháp Thiên Sơn Tuyết Môn – Đỗ Hành đứng phía sau nói, hắn chỉ lạnh nhạt đáp:
“Đừng quản danh y Mạc Bắc gì cả, chỉ cần không để Trạm Vũ chết, cứ từ từ tra tấn hắn, cho đến khi hắn nói ra cách giải Liên Tâm Cổ mới thôi! Ta muốn xem thử hắn có thể cứng rắn đến mức nào!!”
“Vâng.”
Đỗ Hành mặt lạnh như băng, giữa chân mày không có nửa phần thương xót, “Thuộc hạ tuân lệnh môn chủ! Lúc này Trạm Vũ trong địa lao đã cầu sống không được, cầu chết không xong! Nhưng nếu chúng ta đổi một cách ép hỏi khác, có lẽ có thể……”
Diệp Sơ Hàn khẽ nhíu mày, “Phương pháp gì?”
“Nếu trên đời này, người mà Trạm Vũ lo lắng nhất sắp gặp phải chuyện bất trắc, e rằng hắn sẽ không thể tiếp tục cứng rắn nữa, chúng ta có thể lợi dụng sinh tử của cô nương Liên Hoa……”
“Câm miệng!”
Diệp Sơ Hàn bỗng quát lớn một tiếng, lão nhân chấp pháp Đỗ Hành sững lại, ngẩng đầu nhìn Diệp Sơ Hàn, kinh ngạc phát hiện trên gương mặt hắn có một luồng sát khí đáng sợ!
Đỗ Hành kinh hãi, vội vàng quỳ xuống, “Thuộc hạ đáng chết!”

Diệp Sơ Hàn lạnh lùng nhìn ông.
Đồng tử hắn co lại thật chặt, lộ ra một tia sắc bén như kim châm, nhìn Đỗ Hành, từng chữ từng chữ nói: “Liên Hoa là của ta, nàng không liên quan gì tới bất cứ ai! Ngươi hãy nhớ cho ta!”
Từng lời từng chữ của hắn đều lộ ra sự băng lạnh và quyết tuyệt như sương tuyết!
Đỗ Hành lặng lẽ cúi đầu, “Thuộc hạ ghi nhớ trong lòng!”

Diệp Sơ Hàn không nói thêm lời nào, quay người đi về phía Tây Uyển.
“Hãy truyền đạt cho mỗi người trong Thiên Sơn Tuyết Môn”
Bóng dáng thon dài của Diệp Sơ Hàn dần dần chìm trong cơn mưa hoa mai nở rộ, giọng hắn rất chậm rất khẽ, “Ta và Liên Hoa, ba ngày sau thành thân.”
Đỗ Hành kinh ngạc ngẩng đầu.
Ông thậm chí hoài nghi mình vừa nghe nhầm!
Môn chủ và Liên Hoa… bọn họ… muốn thành thân sao?!!

Trong cấm địa Tây Uyển.
Thạch thất, cửa phòng đóng chặt, ánh nến mờ tối, Diệp Sơ Tuyết như pho tượng ngọc lặng lẽ ngủ trên ghế đá, gương mặt an tĩnh, sắc tái lạnh lẽo như sương.
Trên bàn đá bày một bộ giá y đỏ thẫm, trên áo cưới là phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng đang dang cánh bay, phượng quan châu ngọc, lộng lẫy chói mắt, tấm hỉ khăn đỏ xếp vuông vức, dưới ánh nến đỏ rực như máu.
Một bộ giá y hoa lệ đến vậy!

Liên Hoa nằm trên giường bệnh.
Diệp Sơ Hàn đã phế võ công của nàng!
Vết thương nàng đã được băng bó, Nhâm Đốc nhị mạch bị phong bế, toàn bộ công lực đều tan hết, thậm chí ngay cả sức đứng dậy cũng không còn, nàng lặng lẽ nằm đó, mắt nhìn trần nhà lạnh lẽo, như xác chết biết đi, nước mắt tuyệt vọng đã cạn, mái tóc đen dài như mây đổ xuống áo trắng như tuyết, đôi mắt lại tĩnh lặng như giếng sâu.
Chỉ còn hận!
Nỗi hận điên cuồng, lắng đọng trong thân thể tối tăm không đáy của nàng, như loài rắn độc mãnh thú đáng sợ nhất thế gian, bất chấp tất cả gặm nhấm linh hồn và lý trí cuối cùng của nàng.

Trên bàn đá, bỗng vang lên từng trận sột soạt, tựa như có vật sống đang cử động.
Liên Hoa như đã chết kia dường như cảm nhận được điều gì, nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo chết lặng hướng về nơi phát ra âm thanh.
Là Liên Tâm Cổ!
Con Liên Tâm Cổ toàn thân màu vàng, sau khi Diệp Sơ Hàn dùng nội lực luyện hóa ra một con Tương Tư Cổ trùng, vậy mà sau nửa năm yên lặng lại lần nữa phát ra tiếng sột soạt, dường như có thứ gì đó sống lại trong cổ.
Tương Tư cổ trùng luyện ra từ Liên Tâm Cổ có thể khiến công lực của người luyện tăng vọt, phá vỡ cực hạn bản thân, một ngày thắng người khác một năm công lực!
Chỉ là cổ trùng phản phệ đau xé tâm can, cực kỳ độc ác, đến chết mới thôi, ngoài Bạch thị nhất tộc ra, trong giang hồ vẫn chưa ai biết cách phá giải!

Trong đáy mắt chết lặng của Liên Hoa, dần dần xuất hiện một tia ánh sáng khác thường.
Nàng đưa bàn tay run rẩy ra, chống lên giường mềm, dùng chút sức lực cuối cùng còn lại lật thân thể mềm nhũn của mình, rồi cố gắng lăn xuống đất!
Nàng nặng nề ngã xuống mặt đất.
Vết thương truyền đến cơn đau nghẹt thở, Liên Hoa khẽ rên một tiếng, cắn chặt môi chịu đựng từng đợt đau dâng lên, đưa tay kéo thân thể mình từng chút từng chút bò về phía trước……
Mỗi lần tiến lên một chút, vết thương lại đau nhói.
Công lực tan hết, sức lực không còn, nàng mới bò được một đoạn ngắn đã th* d*c không ngừng, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ, theo gò má chảy xuống thành từng dòng……
Nàng cắn răng gian nan bò mãi đến bên bàn đá.
Trên bàn đá, tiếng sột soạt trong Liên Tâm Cổ không ngừng vang lên, Liên Hoa cố sức vươn tay về phía mặt bàn, một tay bám chặt mép bàn, tựa vào bàn đá, tay kia lần mò về phía chiếc kim đỉnh Liên Tâm Cổ đang phát ra âm thanh.
Ngón trỏ của nàng theo lỗ nhỏ trên đỉnh đỉnh, chậm rãi đưa vào.
Ngón tay vừa thò vào trong đỉnh, lập tức có một hàng răng nhọn nhỏ cắn lấy ngón tay nàng, Liên Hoa cắn chặt môi, chỉ cảm thấy một tia đau nhói đâm vào đầu ngón tay, chậm rãi chui vào máu thịt nàng.
Đó là Tương Tư cổ trùng!
Nàng gắng gượng chịu đựng cơn đau thấu tim, toàn thân từng đợt tê dại, lại cảm thấy có một luồng nội lực ấm áp đang tụ lại trong cơ thể, xung kích huyết phong nơi Nhâm Đốc nhị mạch……
Trong Liên Tâm Cổ, tiếng sột soạt dần dần dừng lại.
Liên Hoa đau đớn th* d*c, môi hiện ra màu xanh trắng, thân thể tê dại đến mất cảm giác, cánh tay nặng trĩu, người đã theo mép bàn đá chậm rãi trượt xuống……
Bộ giá y đỏ thẫm bị thân thể tê cứng của nàng kéo rơi xuống, Liên Hoa nằm trên đất, đôi mắt thất thần mở hé một khe nhỏ, thời gian dường như đông cứng trong khoảnh khắc ấy, môi nàng khẽ run không tiếng, nhìn bộ giá y đỏ trước mắt chậm rãi rơi xuống……

……
……

“Liên Hoa, sẽ có một ngày,” hắn cuối cùng quay đầu nhìn nàng, dung mạo thanh tú tuấn mỹ, giọng nói trầm thấp đa tình, “ta muốn nàng mặc giá y, phủ hỉ khăn, trở thành thê tử của ta – Diệp Sơ Hàn.”

……

Nhìn gương mặt thất thần của nàng, trong mắt hắn lại lóe lên một tia khoái ý lạnh lùng, “Nàng thật sự cho rằng ta sẽ thích nàng? Nàng thật sự cho rằng ta sẽ vì nàng mà từ bỏ Thiên Sơn Tuyết Môn, rong ngựa sa mạc cùng nàng tiêu dao một đời? Hay là… nàng thật sự cho rằng ta sẽ vì sự cự tuyệt của nàng mà đau khổ?”

……

……

Bộ hỉ phục đỏ rực ấy phủ lên thân thể Liên Hoa đang hôn mê, như ngọn lửa đang thiêu đốt……

Nàng thương tích đầy mình cuối cùng đã hiểu……

Hóa ra tình yêu trên đời này……

Dù hắn từng đa tình nói ra biết bao lời thề non hẹn biển, lời hứa suốt đời không đổi, trước những ân oán tình thù rối ren……

Cũng chỉ là một ảo ảnh phù hoa……

Một trò lừa dối tuyệt vọng……

Tịch dương buông xuống.
Diệp Sơ Hàn chậm rãi đẩy cửa thạch thất.

Điều đầu tiên hắn nhìn thấy là Liên Hoa đã ngất đi trong bộ hỉ phục đỏ như lửa kia, hắn chậm rãi bước tới, đi đến trước mặt Liên Hoa, cúi xuống bế nàng lên.
Liên Hoa sức lực đã cạn, gương mặt tái nhợt ngã vào lòng hắn, toàn thân lạnh băng.
Diệp Sơ Hàn chăm chú nhìn gương mặt hôn mê của nàng, ngón tay chậm rãi lướt qua mái tóc đẹp như mây của nàng.
Trong lòng dâng lên một cơn đau, nhưng lại không liên quan đến sự phản phệ của Liên Tâm Cổ.

“Liên Hoa, đừng trách ta……”
Hắn ôm chặt nàng đang hôn mê vào lòng mình, khi không có ai nhìn thấy, trên gương mặt hắn cuối cùng cũng hiện ra vẻ đau đớn sâu thẳm.
“Chỉ có như vậy, ta mới không để nàng rời bỏ ta, mới có thể giữ nàng lại mãi mãi, nàng căn bản không tưởng tượng được ta sợ hãi đến mức nào…… bị người khác phản bội…… cho dù cả thiên hạ phản bội ta, ta cũng không thể để nàng rời khỏi ta, ta thà lừa gạt nàng, thậm chí giết nàng, cũng tuyệt đối không để nàng đi!”

Hắn chính là một con người như vậy.
Sợ bị phản bội, cho nên luôn luôn phải phản bội người khác trước khi bị phản bội, sợ bị tổn thương, cho nên luôn luôn rút kiếm làm tổn thương người khác trước khi mình bị tổn thương!!
Yêu càng sâu, tổn thương càng sâu!

************

Ba ngày sau, là ngày đại hỉ của môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn – Diệp Sơ Hàn.
Trong Hoa Cốc nhà cửa đều được trang hoàng mới, trăm hoa nở rộ, các thị nữ đều vui vẻ rạng rỡ, mặt đầy nụ cười đến hầu hạ Liên Hoa đã dời đến Nam Uyển, giúp nàng rửa mặt trang điểm.
Khi các nàng đẩy cửa bước vào, lại ngạc nhiên phát hiện tân nương đã trang điểm xong xuôi, lặng lẽ ngồi trước bàn trang điểm, không nói một lời.
Các thị nữ quay sang nhìn nhau, đều che miệng cười khẽ, giờ lành còn chưa tới, hóa ra tân nương lại sốt ruột như vậy!

Trong gương đồng hoa lăng, phản chiếu một dung nhan tuyệt sắc nhưng tái nhợt.
Liên Hoa đầu đội phượng quan châu ngọc, thân mặc giá y đỏ rộng lộng lẫy, phượng hoàng thêu chỉ vàng trên áo cưới rực rỡ chói mắt, tựa như phượng hoàng niết bàn tái sinh……
Bộ giá y đỏ ấy lại càng tôn lên gương mặt nàng trắng đến kinh tâm động phách!

Một thị nữ xinh xắn đáng yêu bước tới, cầm lấy chiếc lược ngọc bên cạnh, một tay nâng mái tóc đen của Liên Hoa, cười nói:
“Liên Hoa cô nương, giờ lành còn chưa tới, để chúng ta trang điểm lại cho cô nương thật tỉ mỉ nhé!”

Liên Hoa khẽ lên tiếng:
“Không cần, đi nói với Diệp Sơ Hàn, trước khi thành thân với hắn, ta muốn đi gặp ca ca ta.”

Nửa canh giờ sau.
Thị nữ đi bẩm báo quay trở lại, phía sau nàng là lão nhân chấp pháp Thiên Sơn Tuyết Môn – Đỗ Hành.
Đỗ Hành gương mặt bình tĩnh như nước, trong đôi mắt xám lạnh lẽo hiện lên ánh sắc bén:
“Môn chủ nói có thể cho ngươi đi gặp Trạm Vũ, nhưng sau khi gặp xong tốt nhất hãy ngoan ngoãn quay về, dù sao võ công của ngươi đã bị phế hết, tính mạng của Trạm Vũ vẫn nằm trong tay môn chủ, khuyên ngươi tốt nhất đừng có bất kỳ ý nghĩ không an phận nào thì hơn!”

Liên Hoa quay đầu nhìn Đỗ Hành, nàng ngẩng mắt, khẽ nói:
“Được, ta nhớ rồi.”

Nhìn vào ánh mắt nàng.
Lão nhân chấp pháp Đỗ Hành lại không hiểu sao trong lòng bỗng hoảng hốt, chỉ cảm thấy đôi mắt của thiếu nữ trước mặt sáng như tuyết, sáng đến khiến người ta kinh hãi, tựa như……
Ánh sáng hồi quang phản chiếu khi con người sắp chết!

Trong địa lao.

Trong bức tường tối đen âm u, có một bóng người bị đóng đinh.
Sáu mươi tám chiếc kim đinh vàng dính đầy máu đâm sâu vào vai, cánh tay, bàn tay, chân và bàn chân người ấy, đóng chặt hắn vào vách đá, toàn thân cơ bắp đã thối rữa, các khớp xương đều vỡ vụn, máu từ thân thể hắn chảy ra bốc mùi thối nồng, đầu hắn vô lực rũ xuống, chỉ còn một hơi thở yếu ớt.
Ngoài địa lao, nơi cửa sổ thấp bé kia lại tụ tập vô số loài chim ăn xác đen kịt, bay vòng vòng ngoài cửa, chờ đợi cái chết của kẻ sắp tắt thở kia để tha hồ nuốt chửng máu thịt hắn.

Đã không thể phân rõ hắn đã chịu bao nhiêu ngày tra tấn và cực hình, giọng uy h**p lạnh lùng của Đỗ Hành vẫn còn vang vọng bên tai, chỉ tiếc thân thể hắn dường như đã mất đi cảm giác đau đớn.
Nhưng cho dù cầu sống không được, cầu chết không xong, hắn vẫn không tiết lộ bí mật của Liên Tâm Cổ cho bọn họ.

Hắn là người của Bạch thị nhất tộc!
Người của Bạch thị nhất tộc, trong xương cốt chảy dòng máu trung nghĩa bảo vệ, kế thừa linh hồn kiêu hãnh bất khuất, năm mười hai tuổi hắn không hiểu điều đó, hắn phản bội tất cả, hắn ẩn mình trong bóng tối căm hận mọi người, thậm chí không tiếc bán đứng tộc nhân, khiến bản thân trở thành nỗi nhục của Bạch thị nhất tộc!
Giờ đây, hắn đã hiểu rồi!
Chỉ tiếc Bạch thị nhất tộc đã không còn nữa!

Xung quanh tĩnh lặng như chết.
Trạm Vũ hấp hối chỉ có thể nghe thấy máu trên người mình từng giọt từng giọt rơi xuống đất, âm thanh như tiếng canh ba nửa đêm, từng tiếng nối tiếp từng tiếng.
Ý thức của Trạm Vũ đã không còn lại bao nhiêu.

Bóng tối và sự tĩnh lặng như thế này lại quen thuộc đến vậy với hắn, dường như là khoảnh khắc luôn ám ảnh trong tim suốt nhiều năm, rất lâu rất lâu trước đây, hắn cũng ở trong bóng tối như thế, nước mắt đầy mặt nghe ngoài phòng có một bé gái sáu tuổi đang gấp gáp gõ vào cửa sổ bị đóng kín, tiếng khóc lo lắng.

……
……

“Ta phải đi rồi, ca, ta cầu xin cha thả ca ra, cha nói chỉ cần ta về nhà ngoại ở thì sẽ thả ca, ta phải theo mẹ đến Giang Nam nhà ngoại.”
“Ca, chờ ta nhé, ta sẽ sớm quay lại.”
“Nếu Tiểu Huyên mãi không quay lại, ca không được quên Tiểu Huyên, ca phải nhớ đi tìm Tiểu Huyên!”

……

……

Trong bóng tối.
Trong ý thức rời rạc của Trạm Vũ, cuối cùng cũng xuất hiện giọng trẻ con rõ ràng ấy, cô bé sáu tuổi kia là tia trắng thuần khiết duy nhất trong sinh mệnh mười hai tuổi của hắn!

“Tiểu muội……”
Môi hắn run rẩy khó khăn, mùi tanh của máu tràn ngập giữa môi răng, hắn cúi đầu ho ra máu, dùng giọng rất khẽ rất khẽ gọi:
“……Liên…… Liên Hoa……”

“Ca, muội ở đây.”

Trong địa lao tĩnh lặng như chết, giọng thiếu nữ nghẹn ngào vang lên.

Thân thể Trạm Vũ bị đóng trên vách đá khẽ run, cơn đau thấu tim truyền tới, hắn chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt tro tàn, trong đôi mắt vô thần dần dần hiện ra một dung nhan trắng nhợt.

Tựa như cách một kiếp người.

Thì ra là…… tiểu muội của hắn!

Liên Hoa đứng trước mặt hắn.

Một thân giá y đỏ rực như lửa, phượng quan châu ngọc, mái tóc đen dài như suối đổ, nàng đứng đó nhìn Trạm Vũ đầy máu, thê thảm vô cùng, đôi mắt đầy nước mắt bi thương.

Một giọt nước mắt nóng hổi từ gò má Trạm Vũ chảy dài xuống, để lại vệt sáng trên gương mặt đầy máu của hắn, hắn si ngốc nhìn nàng, tiểu muội Huyên nhi mặc giá y đỏ, như trong mộng, hắn khó nhọc nở nụ cười dịu dàng.

“……Đẹp…… lắm……”

Bộ giá y đỏ như lửa chiếu lên gương mặt trắng bệch của nàng.

Nàng nhìn thảm trạng của Trạm Vũ, từng bước từng bước tiến tới, mỗi bước như giẫm trên bông, mềm yếu vô cùng, thân thể nàng run rẩy dữ dội vì nỗi bi thương khủng khiếp và hiện thực tàn nhẫn này.

Cuối cùng nàng đã đến trước mặt hắn.

Ngón tay thon dài khẽ chạm vào gương mặt lạnh băng của Trạm Vũ, mái tóc đẫm máu của hắn, nước mắt Liên Hoa rơi xuống như chuỗi hạt đứt dây……

“……Ca, muội đã làm ca bị thương nặng như vậy……”

“……Không đau……” Trạm Vũ nhìn nàng, nước mắt từng chuỗi rơi xuống, mặc cho máu từ vết thương trào ra, hắn gắng sức mỉm cười với nàng.
“……Một chút cũng không đau…… thật đấy……”

“Ca……” bàn tay tái nhợt của Liên Hoa lặng lẽ che vết thương trên ngực hắn, khóc không thành tiếng.

“……Mũi tên ấy…… đã mang tiểu muội của ta trở về……” hắn nhìn nàng, trên gương mặt đầy máu lại hiện lên vẻ an tĩnh, “thì ra muội vẫn còn sống…… thì ra…… muội đã lớn thế này rồi…… còn nhớ…… chuyện khi chúng ta còn nhỏ……”

“Nhớ, những chuyện đó muội nhớ rất rõ…… muội sẽ không quên……” Liên Hoa ngẩng đầu nhìn dáng vẻ hấp hối của hắn, nước mắt rơi trên gò má.
“……Muội còn nhớ ca bế muội đi hái hoa, bắt đom đóm, đi đâu cũng mang theo muội, ca ca luôn ở bên muội…… sau này cha muốn đưa muội đến nhà ngoại, chưa tới Giang Nam thì muội và mẹ đã bị truy sát, sau đó…… mẹ cũng chết…… chỉ còn lại mình muội……”

“Đã chịu nhiều khổ cực sao……”

“Không chịu khổ, có một người rất rất tốt chăm sóc muội, nhưng muội rất sợ, muội tưởng rằng Bạch thị nhất tộc chỉ còn mình muội, muội rất sợ…… sợ một mình cô độc sống trên đời……”

Ngón tay Liên Hoa khẽ dừng lại trên gương mặt hắn, lau sạch máu bẩn cho hắn.

“Nhưng bây giờ muội biết còn có ca ca, muội không sợ nữa…… thì ra bao nhiêu năm qua muội và ca ca đều còn sống trên đời…… chúng ta đều còn sống…… ca, muội sẽ cứu ca ra ngoài……”

Trong lớp hỉ phục rộng của nàng, giấu lưỡi kiếm Thanh Minh của hắn.

Nhưng Trạm Vũ bị đóng trên vách đá lại nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của nàng, run rẩy nói khẽ:

“Tiểu muội, muội giết ta đi!”

Ngón tay Liên Hoa khựng lại.
Nước mắt nàng điên cuồng trào ra.

“……Ta…… quá mệt rồi…… sắp…… không chịu nổi nữa…… nhưng ta không thể chết dưới cực hình của Thiên Sơn Tuyết Môn, không thể bị bọn họ sỉ nhục tra tấn đến chết như vậy……” Trạm Vũ hấp hối nhìn Liên Hoa đang khóc như mưa, đau đớn th* d*c, gắng gượng mỉm cười.

“Ca, muội sẽ cứu ca ra ngoài……”

“Tiểu muội, giết ta…… thành toàn cho ta……”

Máu của hắn rơi lên giá y của nàng, trong địa lao âm u, bộ hỉ phục nhuốm máu càng thêm đỏ rực tàn khốc như lửa.

Sáu mươi tám chiếc kim đinh đã hoàn toàn hủy hoại thân thể hắn, đóng chặt hắn vĩnh viễn vào vách đá, nếu cưỡng ép rút đinh ra chỉ khiến hắn chết thảm hơn.

Nàng đã không thể đưa hắn rời khỏi địa lao này.

Hắn chưa chết ngay, nhưng vẫn phải chịu cực hình tàn nhẫn vô nhân đạo, người của Thiên Sơn Tuyết Môn chính là muốn nhìn hắn đau đớn nhục nhã mà… từng chút từng chút chết đi…

Cho nên……

Hắn cầu nàng giết mình!

Liên Hoa cuối cùng bật khóc như đứa trẻ, tuyệt vọng quỳ xuống, vùi mặt vào tay, toàn thân run rẩy dữ dội, giọng nói khàn đặc đau đớn.

“Ca, muội không thể, muội không làm được……”

“Tiểu muội, đừng để ta chết trong tay người Thiên Sơn Tuyết Môn……”

“Ca……”

“Giết ta……”

Trạm Vũ bị đóng trên vách đá vẫn gắng sức mỉm cười, đôi mắt dần mất thần, ánh sáng tàn lụi.

“Tiểu muội, dùng Thanh Minh kiếm chém đầu ta xuống…… rồi…… mang nó đi, thân thể ta…… sẽ trở thành thức ăn cho lũ kền kền ngoài kia, chúng sẽ mang linh hồn ta đi, như vậy linh hồn ta…… có thể bay tự do trên trời…… có thể tự do…… hóa thành gió……”

Khóe môi hắn mang nụ cười an nhiên như được giải thoát.

Liên Hoa cắn chặt môi, nghe từng lời hắn nói, từng chữ từng chữ, nghe hơi thở hắn càng lúc càng yếu, nước mắt nàng rơi xuống không ngừng.

Bóng tối trước mắt như mực đậm ngàn năm không tan!

“Nhớ…… đem đầu ta đến vách Tuyết Nhai, như vậy ta có thể gặp lại người Bạch thị nhất tộc, ta có thể đoàn tụ với tộc nhân, ta…… phải đi dập đầu…… tạ tội.”

“Ca chưa từng sai!”

“Muội không biết đâu, muội thật sự không biết chuyện mười hai năm trước……” Trạm Vũ hấp hối đau đớn khóc, gương mặt lạnh lẽo mang nỗi bi thương tuyệt vọng, khàn giọng nói ra.

“Tiểu muội, ta là…… ta là nỗi nhục của Bạch thị nhất tộc!”

Nước mắt hắn rơi lã chã……

Nỗi nhục, hắn chính là nỗi nhục của Bạch thị nhất tộc!

Ánh mắt Liên Hoa dịu dàng đau thương.

“Ca, cho dù trước kia đã xảy ra chuyện gì, bây giờ ca đã làm đủ nhiều, làm rất tốt rồi.”

Liên Hoa chậm rãi kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên gò má hắn, bộ giá y đỏ rực như ngọn lửa.

“Ca, ca là niềm kiêu hãnh của Bạch thị nhất tộc!”

Nàng khẽ hôn hắn.

Trạm Vũ chậm rãi nhắm mắt, hơi thở dần yếu đi, nhưng nơi khóe môi lại dần nở nụ cười dịu dàng, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn lặng lẽ mỉm cười……

“Rất lâu rất lâu trước đây, trong Bạch thị nhất tộc, ta…… từng yêu muội, ta thật sự đã yêu muội…… tiểu muội của ta…… không ai có thể cướp muội khỏi bên ta……”

Nụ cười yếu ớt nở trên môi hắn, như giấc mộng hư ảo.

“……Ta đã yêu muội……”

Liên Hoa rơi lệ.

“Muội biết……”

Máu Trạm Vũ rơi như mưa, giọng nói mơ hồ gần như không nghe thấy.

“Tiểu muội, kiếp sau…… muội đừng làm tiểu muội của ta nữa…… được không?”

“……Được, ca, muội đều nghe theo ca.”

Trong không gian tĩnh mịch như có tiếng tim vỡ vụn.

Nước mắt Liên Hoa trào ra như vỡ đê, nàng nâng Thanh Minh kiếm lên, nhìn gương mặt ca ca trên vách đá vẫn còn mang nụ cười nhè nhẹ, gương mặt trắng bệch của nàng tràn đầy đau đớn dữ dội, tâm thần vỡ vụn thành tro.

Khoảnh khắc Thanh Minh kiếm hạ xuống.

Tiếng gào tuyệt vọng xé lòng của Liên Hoa vang lên như vạn mũi tên xuyên tim.

“Ca——————!!!”

Thanh Minh kiếm sắc bén trong địa lao tối tăm b*n r* ánh sáng trắng như tia chớp, còn máu đỏ tươi… như màn sương máu… lan tỏa ra…

Trạm Vũ khẽ nhắm mắt, nơi khóe môi vẫn là nụ cười yên bình.

Bao nhiêu năm rồi!

Hắn nhẫn nhục chịu đựng, sống lay lắt nhiều năm như vậy, giờ đây cuối cùng cũng có thể gặp lại người Bạch thị nhất tộc, cuối cùng cũng có thể đi…

Dập đầu tạ tội… trước những người Bạch thị nhất tộc đã chết kiêu hãnh như những anh hùng bất khuất…