Có những bí mật…
không phải để che giấu.
Mà là để…
chờ một người đủ sức gánh.
Tôi quay về Âm Dương Môn
sau rất nhiều năm.
Không phải nơi tráng lệ.
Không phải sơn môn cao rộng.
Chỉ là một tòa nhà cổ nằm sâu trong núi phía bắc,
nửa chìm trong sương mù.
Cửa gỗ cũ kêu nhẹ khi tôi đẩy ra.
Bên trong rất yên tĩnh.
Không có đệ t.ử tụng chú.
Không có tiếng chuông.
Chỉ có mùi gỗ cũ
và khói nhang nhạt.
Tôi đứng giữa đại sảnh.
“Con về rồi,” tôi nói khẽ.
Không ai đáp.
Nhưng tôi biết —
có người đang nghe.
Tôi bước vào nội điện.
Ở đó,
chỉ có một người.
Sư thúc.
Người đã nuôi tôi từ khi mười hai tuổi.
Ông quay lưng lại phía tôi,
đang lau một tấm bia đá cũ.
“Con không nên về lúc này,” ông nói.
“Con đã bị để ý.”
“Từ lâu rồi,” tôi đáp.
“Không phải bây giờ mới bị.”
Ông đặt khăn xuống.
Quay người lại.
Ánh mắt rất sâu.
“Con đã gặp hắn rồi?”
“Gặp rồi.”
“Vậy thì…”
ông thở dài,
“cũng đến lúc con nên biết sự thật.”
Tôi đứng thẳng.
Không nói.
Tôi đã chờ câu này…
từ rất lâu.
Sư thúc đưa tôi tới hậu điện.
Ở đó có một bức tường đá.
Không hoa văn.
Không chữ khắc.
Nhưng ông ấn tay lên một điểm rất nhỏ.
Tường mở ra.
Bên trong là một gian phòng kín.
Chỉ có một vật duy nhất.
Một tấm gương cổ.
Không viền.
Không hoa văn.
Mặt gương xám mờ.
“Đây là gì?” tôi hỏi.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Là ‘Tịch Ảnh Kính’,”
sư thúc nói.
“Vật cấm của Âm Dương Môn.”
Tôi khựng lại.
Tịch Ảnh Kính…
Tôi đã đọc trong cổ thư.
Một tấm gương
không phản chiếu hình dáng.
Mà phản chiếu…
vận mệnh.
“Con biết vì sao con không thể tự xem mệnh không?”
sư thúc hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Vì…”
ông nhìn thẳng vào tôi,
“con đã từng được soi mệnh bằng Tịch Ảnh Kính.”
Tôi sững người.
“Không thể…”
“Tịch Ảnh Kính là cấm thuật…”
“Đúng,” ông đáp.
“Nhưng mười chín năm trước…”
“Âm Dương Môn đứng trước một lựa chọn.”
Ông kể.
Năm đó,
Âm Dương Môn đoán được một đại kiếp.
Không phải của một người.
Mà của cả giới huyền học.
Một ‘điểm mấu chốt’
sẽ quyết định cân bằng âm dương.
Người đó…
không phải trời sinh.
Mà phải…
được chọn.
Và tôi…
là người được chọn.
“Con không phải ngẫu nhiên
được nhận vào môn,”
sư thúc nói.
“Cũng không phải vì căn cốt tốt.”
“Mà vì…”
“trong khoảnh khắc con được soi vào Tịch Ảnh Kính…”
“Con đã không có phản chiếu.”
Tôi nín thở.
“Không có… phản chiếu?”
“Không có vận mệnh cố định,”
ông nói chậm rãi.
“Không thuộc về bất kỳ quỹ đạo nào.”
“Con…
là một biến số.”
Tôi lùi lại nửa bước.
Vậy ra…
Tôi không xem được mệnh.
Không phải vì tôi kém.
Mà vì…
tôi không có mệnh để xem.
“Vậy kẻ đứng sau camera…”
tôi hỏi khẽ,
“hắn biết?”
Sư thúc gật đầu.
“Và đó là lý do
hắn nhắm vào con.”
“Bởi vì chỉ có con…”
“mới có thể phá hệ thống hắn xây dựng.”
“Hoặc…”
ông nhìn tôi,
“bị hắn kéo vào làm lõi.”
Tôi nhìn tấm gương.
Trong mặt gương xám mờ ấy…
tôi không thấy mình.
Không bóng.
Không hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là một khoảng trống.
Tôi đột nhiên hiểu rồi.
Vì sao tôi luôn đứng giữa sinh và t.ử.
Vì sao tôi không thể quay đầu.
Và vì sao…
cuộc chiến này
không thể kết thúc bằng việc
một trong hai người c.h.ế.t.
Tôi quay lưng.
Nhìn sư thúc.
“Vậy thì,” tôi nói,
“Âm Dương Môn muốn con làm gì?”
Ông nhìn tôi rất lâu.
Rồi đáp:
“Làm chính con.”
“Bởi vì…”
“chỉ có một người không có vận mệnh định sẵn…”
“mới có thể viết lại vận mệnh của kẻ khác.”
Ngoài cửa,
gió thổi mạnh.
Khói nhang lay động.
Tôi biết —
từ khoảnh khắc này…
Tô Mộc Hàn
không còn chỉ là người trấn tà.
Mà là…
một biến số
trong đại cục âm dương.
Tôi rời khỏi hậu điện khi trời đã gần sáng.
Sương mù phủ kín lối đá dẫn xuống núi.
Âm Dương Môn sau lưng tôi chìm trong một sự yên tĩnh kỳ lạ,
như thể chưa từng tồn tại.
Tôi đứng lại giữa bậc thềm.
Lần đầu tiên trong đời…
tôi không cảm thấy mình thuộc về nơi nào cả.
Không thuộc về dương gian.
Không thuộc về âm giới.
Không thuộc về môn phái.
Chỉ thuộc về…
một khoảng trống
không có vận mệnh.
Tôi nhìn xuống tay mình.
Bàn tay từng vẽ vô số phù.
Từng nắm vô số linh hồn.
Từng đứng giữa sinh t.ử của rất nhiều người.
Nhưng bàn tay này…
chưa từng nắm được chính số phận của mình.
Tôi cười khẽ.
Hóa ra…
tôi không phải người được chọn
vì tôi mạnh.
Mà vì tôi…
không bị trói buộc.
Tôi quay lại nhìn núi sâu.
Tôi nhớ lần đầu tiên sư thúc hỏi tôi:
“Con sợ c.h.ế.t không?”
Khi đó tôi trả lời:
“Con sợ người khác c.h.ế.t vì con không kịp.”
Bây giờ nghĩ lại…
câu trả lời đó
chính là vận mệnh của tôi.
Không phải do trời định.
Mà do tôi tự chọn.
Tôi xuống núi.
Trở lại thành phố.
Những con đường quen thuộc.
Những tòa nhà cao tầng.
Những biển quảng cáo sáng rực.
Tất cả đều bình thường.
Nhưng trong mắt tôi…
mọi thứ đều đang rung lên.
Không phải vì sắp sụp đổ.
Mà vì…
đang chờ được thay đổi.
Tôi mở máy tính.
Không mở livestream.
Không mở hệ thống dò kết giới.
Tôi mở…
danh sách những người đã từng liên hệ với tôi.
Những người từng cầu cứu.
Những người từng ở giữa sinh t.ử.
Những người từng sống sót.
Tôi nhìn từng cái tên.
Từng khuôn mặt.
Từng giọng nói.
Tôi nhận ra…
cuộc chiến cuối cùng
không phải giữa tôi và hắn.
Mà là…
giữa một kẻ tin rằng
nỗi sợ có thể thao túng con người,
và tôi…
tin rằng
con người có thể lựa chọn
đứng lên từ nỗi sợ.
Tôi nhắn tin cho Lâm Trình:
“Tôi cần anh giúp tôi một việc.”
Anh trả lời rất nhanh:
“Là gì?”
“Lần này…”
tôi gõ chậm,
“không phải bắt quỷ.”
“Mà là…
đánh thức người sống.”
Tôi tắt máy.
Đứng dậy.
Nhìn thẳng vào gương.
Lần này…
tôi thấy mình.
Không phải vận mệnh.
Không phải bóng.
Chỉ là…
một con người
đã chọn bước vào bóng tối
mà không bị bóng tối nuốt chửng.
Tôi biết —
phản công cuối cùng
sẽ không dùng phù.
Không dùng gương.
Không dùng thuật.
Mà dùng…
sự thật.
Và niềm tin.
Tôi quay lưng rời khỏi phòng.
Không quay đầu.
Không do dự.
Bởi vì kẻ không có vận mệnh…
chính là người
có thể viết lại vận mệnh của người khác.