Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 114: Cùng nhau quy tiên



Mụ chủ quán thấy thằng Ngốc như chết đuối vớ được cọc.

"Con trai, mau, mau xé tờ bùa vàng trên cửa xuống cho mẹ!" Mụ gào lên lanh lảnh.

"Bùa?" Thằng Ngốc nghếch đầu, có vẻ chả hiểu bà mẹ đang sủa cái gì. Nước dãi tứa ra, rớt thành dòng xuống cổ. Cái cổ áo chỗ đó quanh năm ướt nhẹp.

"Cái đồ ngu..." Câu chửi chực vọt ra khỏi mồm mụ bị nuốt ngược vào trong. Mụ nặn ra nụ cười méo xệch còn thảm hơn khóc.

"Con trai! Bọn chúng là người xấu, muốn hại chết bố mẹ. Mau xé tờ giấy vàng dán trên khung cửa xuống, nhanh lên!"

"Giấy, giấy vàng á?" Thằng Ngốc ngẩng mặt lên, trân trân nhìn lá bùa trên khung cửa, biểu cảm kỳ dị vô cùng.

Còn tôi, dễ gì mà để mụ thoát thân cơ chứ?

Nhân lúc mụ đang gào thét với thằng Ngốc, tôi đã lẻn ra đứng cạnh Thu Vận Bạch.

"Cô Thu, bùa vàng ở đâu?"

Thu Vận Bạch đang phải dồn sức điều khiển đóa bạch liên nhốt chặt mụ vợ, chẳng dứt tay ra được.

"Ở..." Khuôn mặt trắng ngần như ngọc của Thu Vận Bạch chợt ửng đỏ, lộ rõ vẻ bối rối.

"Ở đâu?"

Thu Vận Bạch liếc tôi một cái, cắn răng, nhí nhí đáp: "Ở trong túi áo trước ngực."

"À, thế thì thất lễ rồi."

Tôi hơi sững lại, gật đầu cáo lỗi một tiếng rồi thò tay vào áo cô ấy, móc ra được một cái túi gấm. Tôi rút từ trong đó ra một lá bùa vàng.

"Lá này đúng không?"

"Đúng rồi." Thu Vận Bạch đảo mắt nhìn lướt qua lá bùa trên tay tôi rồi vội vã quay đi chỗ khác.

Mụ chủ quán vẫn đang gào rát cổ họng với thằng Ngốc. Càng gào càng sốt ruột, mụ chửi rủa bằng đủ mọi thứ từ ngữ bẩn thỉu nhất trên đời.

Thằng Ngốc thì cứ đứng trơ trơ ở cửa, điệu cười ngu ngốc quen thuộc treo trên mặt. Nó cứ lầm lì nhìn bà mẹ đang phát rồ phát dại.

Tôi chằm chằm quan sát thằng Ngốc, đề phòng nó nổi cơn điên bất tử, rồi rón rén áp sát mụ chủ quán.

Mụ vợ cuống cuồng hết cả lên, nhưng thằng Ngốc cứ như bị điếc, chỉ biết đứng nhe răng cười hề hề trước cửa. Mụ chửi càng hăng, nó cười càng tươi.

Lúc này, tôi đã lù lù đứng ngay sát mụ.

"Thằng ngu học này! Biết thế lúc đẻ tao bóp chết mày cho xong. Đẻ ra con chó còn được việc hơn mày..." Mụ biết mình đã hết đường thoát.

Lá bùa vàng ập thẳng lên trán mụ. Những tiếng chửi rủa độc địa im bặt.

Cũng y như lão chồng, từng ngụm hắc khí lớn tuôn ra từ mồm mụ. Cơ thể khô héo đi với tốc độ chóng mặt. Những mảng thi ban lớn nổi lốm đốm trên da, thịt thối rụng lả tả. Cuối cùng, mụ hóa thành một đống xương trắng hếu.

Thằng Ngốc ngoài cửa vẫn cười hềnh hệch. Nó chằm chằm nhìn hai đống xương khô, thậm chí còn hớn hở vỗ tay bôm bốp.

"Vui quá, vui quá đi mất!"

Tôi lắc đầu ngao ngán.

Ánh sáng bạc mờ dần, đóa bạch liên biến mất. Thu Vận Bạch phía sau tôi trút một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Trán cô ấy lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy. Chắc hẳn việc lập trận pháp vừa nãy đã vắt kiệt thể lực của cô.

"Cô Thu, cô không sao chứ?"

Tôi chạy lại đỡ cô ấy đứng dậy.

Vừa đứng vững, Thu Vận Bạch lập tức lùi lại giữ khoảng cách với tôi, khuôn mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như băng.

"Tà tu đã bị diệt, chướng khí ở đây chắc cũng sắp tan rồi. Anh có thể đi được rồi."

"Đêm nay đa tạ cô nương cứu mạng." Tôi quay đầu nhìn thằng Ngốc đang nhảy tưng tưng vụng về ngoài sân. "Cô định xử lý nó thế nào?"

"Nó vô tội. Giới tu đạo có luật bất thành văn, không được lạm sát người vô tội. Hy vọng sau khi tà khí tan biến, tâm trí nó sẽ tỉnh táo lại đôi chút." Thu Vận Bạch lắc đầu, bước thẳng ra ngoài.

Lớp sương mù đen đặc bên ngoài cũng dần tản mác.

Trời quang mây tạnh, ánh trăng sáng vằng vặc hắt xuống, tôi mới nhìn rõ toàn cảnh nơi này.

Làm gì có cái homestay nào, rõ ràng là một bãi tha ma hoang tàn!

Cạnh những nấm mồ hoang dại là những gốc cây mang hình người gầy nhom, lả lướt đung đưa trong gió đêm.

"Vui quá, vui quá đi mất!" Thằng Ngốc vẫn đang nhảy chân sáo quanh gốc cây.

Tôi liếc nhìn đồng hồ, vậy mà đã 2 giờ sáng.

Vật lộn nãy giờ, tôi cứ ngỡ trời sắp hửng sáng rồi, ai dè vẫn đang là nửa đêm.

Thu Vận Bạch quan sát một vòng rồi thu kiếm, quay lưng bước đi.

"Cô Thu, xin dừng bước." Tôi đuổi theo gọi giật lại.

"Anh còn chuyện gì nữa?" Cô ấy lùi lại hai bước, có vẻ cố tình giữ khoảng cách với tôi, lạnh giọng hỏi.

Tôi cười xòa: "Cổ nhân có câu cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Cô Thu đã cứu mạng tôi, tôi nhất định phải đền đáp. Xin hỏi phái Thiên Liên nằm ở đâu, hôm nào rảnh tôi xin đến tận cửa tạ ơn."

"Khỏi cần, tôi cũng chẳng cố ý đến cứu anh đâu. Phái Thiên Liên không tiếp khách nam."

Vẻ mặt Thu Vận Bạch lạnh tanh. Dứt lời, cô ấy lướt đi nhẹ như mây gió.

Bóng dáng thướt tha rất nhanh đã mất hút trong màn đêm.

Chẳng biết là do tính cô ấy lạnh lùng hay phong cách của phái Thiên Liên vốn dĩ là thế. Không moi được chút thông tin nào về môn phái đó, tôi thấy hơi tiếc.

Nhưng nghĩ lại, lão giang hồ Vương thọt chắc chắn biết. Để về hỏi lão thử xem.

Cúc cu cúc cu...

Trong lùm cây rậm rạp vọng ra tiếng chim kêu rợn gai ốc. Bụi cỏ hoang cách đó không xa sột soạt, thấp thoáng vài đôi mắt xanh lè đói khát chớp tắt.

Chỗ này âm khí quá nặng, không thể ở lâu.

Trèo đèo lội suối mất nửa tiếng đồng hồ, tôi mới lê được bước chân ra đến con đường nhựa lớn vùng ngoại ô.

Chỗ này khỉ ho cò gáy, đợi mỏi mắt cũng chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào đi ngang.

Tôi đành lếch thếch cuốc bộ dọc theo đường lớn. Mất một lúc lâu mới quay lại được khu phố sầm uất, vội vàng tìm một khách sạn chuỗi tử tế để tá túc.

Đúng vậy, tử tế.

Trước khi bước vào khách sạn, tôi cẩn thận mở Thiên nhãn và dùng cả điện thoại livestream kiểm tra ngóc ngách, chắc chắn không có vấn đề gì mới dám nhận phòng.

Tắm rửa thay quần áo xong, tôi ngả lưng là ngáy o o.

Lúc tỉnh dậy thì đã quá giờ trả phòng, tôi dứt khoát gia hạn thêm một ngày.

Tính ra ngày mai về, Trương Đầu To chắc đã xuống dưới báo danh rồi.

Nhưng tôi đã đánh giá quá cao thằng cha đó. Gã còn chẳng lết nổi qua ngày thứ ba.

Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ lão Lưu Phi chủ quán nướng, báo Trương Đầu To chết gục ngay trên bàn mạt chược.

Gã này tham tiền lại máu mê cờ bạc, khoái nhất là đánh mạt chược. Hễ có đồng rách nào là ném hết vào sới. Thua nhiều thắng ít, lại còn cái tật hay chây ỳ.

Nghe đồn lúc đó, ba tay chơi cùng đều đã đánh quân gió Tây. Đến lượt Trương Đầu To bốc bài, gã cũng bốc trúng quân gió Tây nốt.

Dân cờ bạc kiêng kỵ nhất cái trò đánh ra 4 quân gió Tây cùng một vòng, gọi là "Cùng nhau quy tiên" (chết chùm). Cả đám nhao nhao khuyên gã đừng đánh, nhưng gã đang thua cháy túi, nghĩ bụng tụi kia giăng bẫy mình nên cố chấp ném toẹt quân bài đó xuống.

Vừa ném xong, gã đột nhiên sùi bọt mép, co giật đùng đùng y như lên cơn động kinh.

Chưa đầy nửa phút, gã trợn ngược mắt, hai chân giãy đành đạch rồi đổ ụp xuống sàn.

Có người bạo gan thò tay thử kiểm tra hơi thở, sợ quá ngã ngửa ra đất.

Chết thẳng cẳng.

Cái thằng Trương Đầu To hống hách, bắt nạt kẻ yếu ở khu xóm trọ suốt bao năm nay, cuối cùng lại chết một cách thảm hại trên sới bạc.

Đám tiểu thương quanh đó từng bị gã đè đầu cưỡi cổ. Nay gã chết bất đắc kỳ tử, chẳng ai sợ hãi lấy nửa phân, ngược lại còn vỗ tay ăn mừng.

"Tiểu Lý, không ngờ cậu nói trúng phóc! Chưa đầy ba ngày cái thằng chó đẻ đó đã đi chầu Diêm Vương rồi! Quả báo nhãn tiền mà!"

Lão Lưu Phi cứ tưởng tôi đoán mò, tôi cũng chả buồn đính chính.

Nằm lại ngoại ô một đêm, sáng hôm sau tôi bắt xe về khu xóm trọ.

Vừa bước vào con phố xập xệ quen thuộc, tôi đã thấy một đám đông đang chen lấn chạy rầm rập về một hướng, có vẻ như đang rảo bước xem trò vui gì đó.

"Chết người rồi, lại có người chết rồi!" Phía xa xa, một đám đông bu kín lại, có người hét lên thất thanh.