Cửa sắt đập liên hồi, ánh sáng chập chờn.
Tôi một tay ôm một đứa, cắm đầu chạy thục mạng về phía cửa.
Sử Cảnh Nguyên run lập cập bám theo sau tôi. Chân tay anh ta nhũn ra, gần như là lăn lê bò toài.
Tình hình của Trần Đạt Cường và hai cái xác ra sao, tôi cóc thèm quan tâm. Tối nay, mục tiêu duy nhất của tôi là bảo vệ an toàn cho hai đứa trẻ này.
Cửa lớn ngày càng gần, hành lang tối tăm đã hiện ra lờ mờ.
Ngay khi chúng tôi sắp sửa lao ra đến lối vào, đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên "Đoàng!".
Hai hòn đá trên kệ tủ trưng bày phát nổ tung tóe.
Mảnh vỡ văng tứ tung, đập vào người đau điếng. Lỗ tai ù đi, đầu óc trống rỗng, vang lên những tiếng ong ong.
May mà tôi luôn để ý động tĩnh xung quanh. Ngay khi tiếng nổ vang lên, tôi lập tức phanh lại, cúi gập người ôm trọn hai đứa trẻ vào lòng che chắn.
Sử Cảnh Nguyên thì không được may mắn như vậy. Trở tay không kịp, anh ta giẫm phải vũng máu, trượt chân ngã sấp mặt vồ ếch.
Run rẩy bò lóp ngóp từ dưới đất lên, mặt mũi Sử Cảnh Nguyên đầy máu me.
"Tôi phải chạy, tôi phải chạy, ai cũng đừng cản tôi. Mẹ kiếp, liều thôi liều thôi..." Anh ta đã bắt đầu nói năng lộn xộn, lảo đảo lao về phía cửa.
Nhưng đi chưa được hai bước lại trượt chân ngã tiếp, đầu đập cộp một tiếng vào kệ tủ, hai mắt trợn trắng, có vẻ như đã ngất xỉu.
Hai viên bi tròn lăn lóc từ đống đá vụn, rớt tọt vào trong vũng máu.
Đó là!
Đồng tử tôi co rụt lại.
Đó thực sự là tròng mắt người!
Không ngờ trong hai hòn đá có hình dáng kỳ dị giống con mắt kia, lại giấu đúng một đôi mắt thật. Con ngươi đen tuyền rung lên nhè nhẹ trong tròng trắng, như thể nó vẫn còn sống.
Tôi ôm chặt lấy bọn trẻ, cảnh giác đứng im tại chỗ, không dám tùy tiện đi ra cửa, chỉ sợ con mắt quái đản kia lại giở trò gì nữa.
Trong vòng tay tôi khẽ động đậy. Tiếng nổ lớn vừa rồi đã đánh thức cậu bé đang bất tỉnh.
"Hoan Hoan..." Vừa mở mắt, việc đầu tiên cậu bé làm là gọi tên em gái.
"Anh hai!" Cô bé ôm chầm lấy anh trai, tủi thân bật khóc nức nở.
Từ lúc tôi cướp con bé từ tay Tôn Thiến Mỹ, nó rất hiểu chuyện, không hề khóc nháo, cứ bám chặt lấy tôi, dường như hiểu rằng tôi đang muốn tốt cho nó.
"Hoan Hoan, có anh đây, không sợ, không sợ." Cậu bé ôm lấy em gái, dùng bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy gò của em.
Hốc mắt cậu bé đỏ hoe. Đôi mắt trong vắt, sáng ngời mang theo vẻ nghi hoặc nhìn tôi, dường như có điều muốn nói.
Rắc rắc rắc!
Đúng lúc này, từ phía phòng khách chợt truyền đến tiếng xương gãy khiến người ta ớn lạnh.
Quay đầu nhìn lại, hai cái xác kia tay chân đã bị bẻ gập lại vứt chỏng trơ trên sàn. Máu thịt, nội tạng văng vãi khắp nơi. Cơ thể nát bấy giật giật hai cái rồi nằm bất động.
"Mày tưởng tao sợ mày chắc? Mười hai năm trước tao còn chả ngán, bây giờ tao càng không sợ!" Trần Đạt Cường cầm dao nhọn, trên khuôn mặt vặn vẹo tràn ngập sự đắc ý.
"Có giỏi thì lên đây, nhào vô! Hahaha..."
Mười hai năm trước chính là thời điểm xảy ra vụ thảm án diệt môn. Chẳng lẽ không chỉ Tôn Thiến Mỹ, mà gã cũng dính líu đến vụ án đó?
Suy đoán của tôi đã được kiểm chứng. Tôn Thiến Mỹ không nói hết sự thật, cô ta vẫn còn giấu giếm, và phần đó có liên quan đến chồng cô ta - Trần Đạt Cường.
"Anh hai, em sợ." Nhìn bộ dạng đáng sợ của bố, cô bé khiếp đảm ôm chặt cổ anh trai, thân hình gầy nhom run lẩy bẩy.
"Đừng sợ, có anh đây, anh sẽ bảo vệ em." Cậu bé vươn tay che mắt em gái, ôm chặt em vào lòng.
Mặc dù cũng sợ hãi người cha đang phát điên, nhưng cậu không hề có biểu hiện bất ngờ hay hoảng loạn nào. Nếu không phải vì quá điềm tĩnh thì là do đã quen rồi.
Cậu bé mới 9 tuổi, rõ ràng không thể là trường hợp đầu tiên.
Nhìn hai anh em gầy gò ôm nhau, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Người thân bất hòa, nói xấu nhau đủ điều; thái độ của mẹ thì lúc nóng lúc lạnh; bố thì thường xuyên phát điên như một kẻ sát nhân...
Sống trong một môi trường gia đình tồi tệ như vậy, làm sao chúng có thể lớn lên được?
"Anh là ai?" Ánh mắt cậu bé nhìn tôi tràn ngập sự cảnh giác và đề phòng, dè dặt cất tiếng hỏi.
"Anh tên là Lý Vân Phong. Nhạc Nhạc, anh không biết phải giải thích với em thế nào, nhưng xin hãy tin anh, anh đến đây là để cứu hai đứa." Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu bé, chân thành nói.
"Đúng rồi anh hai, anh này là anh hùng đó, anh ấy cứu Hoan Hoan, giờ lại đến cứu anh hai nè!" Cô bé gật đầu lia lịa với anh trai.
"Mau đi theo anh, ở đây nguy hiểm lắm." Nhìn bộ dạng thần kinh của Trần Đạt Cường, tôi nơm nớp lo gã lại lên cơn điên vác dao chém tới.
Nhạc Nhạc cắn môi, nghiêm túc đánh giá tôi.
"Anh hai, em không muốn ở đây, bố mẹ đều..." Cô bé sợ hãi lay lay cánh tay cũng gầy gò chẳng kém của anh trai.
"Anh dẫn em ra ngoài ngay đây! Nắm chặt tay anh, tuyệt đối không được buông ra nhé!"
"Dạ! Hoan Hoan không bao giờ xa anh hai nữa đâu!"
Hai đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau.
"Đi!" Tôi liếc nhìn Trần Đạt Cường đang cười quái dị với không khí. Thừa lúc gã không chú ý, tôi dắt hai đứa trẻ rón rén đi về phía cửa.
Một tay tụ sẵn Lôi ấn, tôi cẩn thận đề phòng hai con ngươi đang nằm trong vũng máu.
Sử Cảnh Nguyên nằm chắn ngang cạnh kệ tủ, hơi thở thoi thóp. Tôi ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn dùng chân hích anh ta một cái.
Anh ta chỉ có tật hám gái thôi, chứ không hề nhòm ngó tài sản trong nhà, cũng chưa từng làm chuyện gì hại người, không đáng phải bỏ mạng tại đây.
"Này, tỉnh dậy đi."
Cuối cùng tôi đành phải đá mạnh một phát, anh ta mới lờ mờ tỉnh lại.
"Ái chà, đây là..." Chỉ mờ mịt mất mấy giây, anh ta lập tức nhớ ra đây là đâu. Ánh mắt nháy mắt trở nên hoảng loạn, há miệng định hét lên.
"Đừng la! Nhỏ tiếng thôi, đi theo tôi." Tôi vội vàng bụm miệng anh ta lại.
Sử Cảnh Nguyên mừng rỡ nhìn tôi, gật đầu liên lịa. Đợi tôi buông tay ra, anh ta lập tức bò dậy khỏi mặt đất, bám vào tường, đi vòng qua kệ tủ tiến về phía cửa.
Tôi dẫn hai đứa trẻ rón rén bám theo sau.
Lộc cộc lộc cộc...
Lúc này, hai con ngươi trong vũng máu đột nhiên lăn lông lốc, trượt rất nhanh đến dưới chân Sử Cảnh Nguyên.
"Cẩn thận..." Chưa kịp mở miệng nhắc, Sử Cảnh Nguyên đã "Bộp" một tiếng, ngã nhào xuống đất lần nữa. Đầu đập thẳng vào cánh cửa chống trộm dày cộp, đau đến nổ đom đóm mắt.
Chết dở!
Tiếng động lớn này quả nhiên đã thu hút sự chú ý của Trần Đạt Cường.
"Chúng mày đang làm gì đấy? Có phải định cướp con tao không!" Cầm dao nhọn, gã sải bước về phía chúng tôi.
Khối thịt trên cổ giật giật như bị co giật. Cả người và mặt đầy máu tươi, gã trông còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
"Anh hai! Ông ta không phải bố! Ác quỷ lại đến rồi..."
Cô bé òa khóc nức nở.
"Chạy mau!" Tôi vội vã nắm chặt tay hai đứa, kéo chúng chạy về phía cửa ra vào chỉ cách đó vài bước.
Nhưng ngay lúc sắp thoát ra ngoài, Sử Cảnh Nguyên đột nhiên nảy người lên cái rụp. Không thèm ngoặt lấy một khúc, anh ta "Rầm" một tiếng, đóng sầm cánh cửa lớn lại.
Lưng tựa vào cánh cửa, Sử Cảnh Nguyên gục đầu, buông thõng hai tay. Mũi chân kiễng lên, tư thế kỳ dị đến dọa người.
Xong đời!
Anh ta cũng trúng tà rồi!