Bị tà thuật phản phệ, trọng thương cỡ đó mà ả vẫn chạy té khói được sao?
Hàn Văn Sơn nhíu mày.
"Tổng giám đốc Hàn, tôi đã gọi đàn em cũ tỏa ra tìm kiếm rồi, không bới ra được con đàn bà đó, tôi không còn mặt mũi nào hầu hạ ngài nữa!" Lão Châu cắn răng, kìm nén cục tức.
"Tôi tin tưởng ông." Hàn Văn Sơn xua tay, không nửa lời oán trách.
"Tổng giám đốc Hàn, phần việc của tôi đã xong, tôi có thể yên tâm ra về rồi. Bệnh tình của thiếu gia không cần phải quá bận tâm, cứ tẩm bổ tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ bình phục lại."
Tôi chẳng rảnh hơi mà hóng hớt cái kết của Đao Kim Phượng, đó là ân oán giữa ả và cha con Hàn Văn Sơn. Gửi lại một lá bùa bình an cho Hàn Văn Sơn, tôi xin phép ra về.
Hàn Văn Sơn khách sáo vài câu, đích thân tiễn tôi xuống nhà, rồi lệnh cho lão Châu đánh con Mercedes đưa tôi về.
Vừa ló mặt xuống khu ổ chuột, tiếng "ting" từ điện thoại vang lên, là tin nhắn báo số dư từ ngân hàng.
Năm mươi vạn!
Nhìn con số này, tôi không nhịn được mà cười toe toét.
Thảo nào thiên hạ lại khoái bu vào bọn trâm anh thế phiệt đến vậy. Quen Hàn Văn Sơn chưa đầy một tháng mà số tiền tôi kiếm được đã vượt xa tổng thu nhập của hơn hai chục năm sống trên cõi đời này.
Mớ tiền này dư dức cho tôi sống phè phỡn một thời gian dài, giờ thì tôi có thể toàn tâm toàn ý cày cuốc livestream rồi.
Lòng lâng lâng vui sướng, vừa tản bộ về nhà tôi vừa nhẩm tính xem có nên quất một con xe để tiện chạy show livestream hay không.
Về đến tiệm, vừa kéo cửa cuốn lên, một con mèo đen lao vút từ ngoài vào, tót lên mặt quầy, kêu meo meo loạn xạ với tôi.
"Lại là con mèo mập ú nhà mày! Mày mò tới đây làm cái quái gì nữa?"
Tối qua tranh tối tranh sáng nhìn không rõ, giờ mới ngớ ra con mèo béo này không đen tuyền mà còn điểm xuyết thêm mấy đốm lông trắng, vàng. Cái bụng ịch tròn vo, dáng điệu ục ịch lạch bạch, nhìn cũng cưng phết.
Nhưng tôi không có ý định làm sen cho mèo.
"Đi đi đi, từ đâu chui ra thì lộn về đấy giùm." Tôi xua tay đuổi nó đi, nhưng nó cứ trơ như phỗng, cặp mắt xanh lè tròn xoe thao láo dường như đang muốn nói điều gì đó.
"Là sao? Mày định ăn vạ ở đây à?"
Sau đó, tôi đi đâu là con mèo đen bám đuôi tới đó. Nhất là lúc tôi uống nước hay ăn cơm, nó liền nhảy phóc lên, lấy chân đè cốc nước hoặc bát cơm của tôi xuống, kêu gào ầm ĩ.
Dăm ba lần như vậy, tôi mới lờ mờ nhận ra nó cố tình làm thế, nhưng chẳng hiểu nó đang giở trò gì.
Con mèo đen gõ móng vuốt cạch cạch vào mép bát, tiếng kêu đầy vẻ hằn học.
Tôi sực nhớ ra, hôm qua sau khi chôm con chuột của nó, tôi có buột miệng hứa hôm nào rảnh sẽ bao nó một chầu?
Con chuột đó là bữa tối của nó, thấy bóng người mà nó cũng chẳng buồn chuồn, chắc mẩm là đã bị con mèo này hù cho đứng hình rồi.
Thế này thì đúng là tôi mắc nợ nó một chầu ra trò rồi.
"Không ngờ mày cũng khôn phết nhỉ, muốn tao thiết đãi món gì đây?" Tôi cười hỏi.
Vừa dứt câu, con mèo béo đã nhảy phịch xuống đất, lững thững đi ra khỏi tiệm. Vừa đi nó vừa ngoái lại nhìn tôi, miệng kêu meo meo như thúc giục tôi bám theo.
"Nghe hiểu tiếng người luôn cơ à?"
Thấy con mèo này khá thú vị, tôi tò mò bám gót nó rời khỏi tiệm.
Con mèo béo dường như rành đường lắm, chạy một mạch thoăn thoắt, rẽ lối điệu nghệ đến trước một tiệm vịt quay. Đôi mắt tròn xoe của nó thèm thuồng dán chặt vào những con vịt quay bóng nhẫy, thơm nức mũi đang treo lủng lẳng trên giá.
"Lại là con mèo chết tiệt nhà mày định chôm vịt quay của tao! Cút ngay!" Lão chủ quán vớ ngay cái muôi, hùng hổ định lao ra xua đuổi.
Con mèo béo né tránh điêu luyện, lỉnh ngay ra sau lưng tôi.
Tôi phì cười trước độ tinh ranh của nó, bèn quất luôn hai con vịt quay. Về đến tiệm, tôi một con, nó một con.
Chén no say, rảnh rỗi sinh nông nổi, tôi chui vào phòng làm một giấc ngủ nướng.
Tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, tôi ngồi khoanh chân trên giường tu luyện công pháp Chưởng Tâm Lôi.
Trút bỏ mọi tạp niệm, đầu óc trống rỗng, sau vài lần thử, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được luồng chân khí mỏng manh, tựa như có như không ấy.
Làm theo đúng khẩu quyết, tôi từ từ dẫn dắt, cố gắng dồn luồng chân khí này vào lòng bàn tay.
Một dòng nước ấm len lỏi qua các huyệt đạo, dần tụ lại nơi lòng bàn tay, nhưng có lẽ do chân khí còn quá mỏng, nó mãi chẳng định hình nổi, chưa thể đạt đến cảnh giới Tụ Lôi.
Tụ Lôi, hiểu nôm na là cô đọng chân khí thành sức mạnh của sấm sét nơi lòng bàn tay. Sấm sét cũng giống như lửa, là khắc tinh của mọi loài yêu ma quỷ quái trong trời đất. Nắm giữ được sức mạnh của sấm sét, đám yêu ma tép riu chẳng dám bén mảng đến gần.
Khi chạm trán nguy hiểm, tôi có thể giáng đòn sấm sét này ra để công kích.
Tiến có thể công, lui có thể thủ.
Nếu luyện thành thạo chiêu này, tôi sẽ không phải bấu víu vào mớ bùa chú kia nữa. Nếu không, trước mỗi cữ livestream lại phải tất tả chạy ngược chạy xuôi đi lùng bùa vàng, phiền phức chết đi được.
Lần trước, cắn răng chi một mớ tiền rước đống bùa vàng về, cuối cùng lúc livestream lại đắp chiếu, chẳng xài được tờ nào.
Lá bùa duy nhất giúp tôi đút túi năm mươi vạn tệ lại là đồ cho không.
Nghĩ đến đây, tôi phân vân không biết có nên xách mông lên núi Linh Hoa một chuyến nữa không, biết đâu lại có duyên tao ngộ vị ăn mày già kia?
Nhưng trước mắt, tôi phải sắm con xe bốn bánh đã.
Tập tành hì hục nửa ngày trời, cảm thấy hôm nay thế là đủ, tôi tút tát lại nhan sắc chuẩn bị xuất kích.
Không ngờ, con mèo béo ị kia vẫn chưa chịu biến, cuộn mình trên quầy thu ngân đánh một giấc say sưa.
"Tao đã thiết đãi mày một chầu thịnh soạn rồi nhé, coi như ân đền oán trả xong phẳng, mày tính chừng nào thì lượn?" Tôi xách cổ nó lên, ném ra ngoài rồi kéo cửa cuốn xuống.
Con mèo béo vươn vai thư giãn gân cốt sảng khoái, chép miệng hai cái, ngước cái mặt bánh bao lên lườm tôi một cái, rồi đột ngột phi thẳng ra trước mặt tôi, gào lên hai tiếng meo meo.
"Tao đang bận việc, không có thời gian giỡn với mày đâu."
Tôi bưng cái mặt phúng phính của nó vuốt ve vài cái, sải bước đi thẳng.
Ai dè con mèo béo lạch bạch chạy theo, dùng móng vuốt cào cấu gấu quần tôi liên tục, làm bộ như muốn ngăn cản tôi ra ngoài.
"Này, đừng có làm loạn!"
Tôi tăng tốc, co cẳng chạy bộ về phía trước.
Mới chạy được vài bước, tôi bỗng cảm thấy có thứ gì đó túm chặt lấy vạt áo, ngay sau đó bả vai nặng trĩu.
Ngoái đầu nhìn lại, con mèo béo ú đã yên vị chễm chệ trên vai tôi.
"Mới đút cho một con vịt quay mà mày đã bám tao dai như đỉa thế này à?" Tôi dở khóc dở cười, bó tay đành dắt nó theo tới chợ xe.
Tôi không kén cá chọn canh về chuyện xe cộ, mục đích chính là tiện chạy show livestream, cuối cùng tôi chốt hạ một con SUV cỡ nhỏ bình dân, có thể rước về ngay trong ngày.
Đang đứng xếp hàng chờ lo thủ tục giấy tờ, có một gã cứ thậm thò thậm thụt liếc trộm tôi, rồi bỗng nhiên mặt mày hớn hở chạy ào tới.
Nếu là một em gái xinh tươi thì tôi còn thấy hứng thú, đằng này lại là một gã đực rựa to xác.
"Xin hỏi, anh là ông chủ Lý phải không?"
"Là tôi, anh là ai?" Gã này mặt mũi lạ hoắc, tôi thề là chưa gặp bao giờ.
"Không ngờ lại đụng mặt anh ở đây, tôi là fan cứng trong phòng livestream của anh đấy! Nick tôi là 'Bé Hỏi Chấm Anh Có Nhiều Bạn Bè Không', anh nhớ không?" Gã kia kích động thấy rõ.
"Bé Hỏi Chấm Anh Có Nhiều Bạn Bè Không?" Tôi có chút ấn tượng, đây là cái tên chuyên đi soi có em gái nào ngon nghẻ trong phòng livestream không. Gặp được fan hâm mộ ngoài đời thực, tôi cũng thấy khá bất ngờ.
"Anh streamer ơi, bao giờ anh lên sóng tiếp thế, lần tới lại thay em gái nào khác à? Tối nào tôi cũng lướt điện thoại ngóng livestream của anh đấy!"
"Cảm ơn anh đã ủng hộ, nhưng thời gian livestream tôi chưa tiện bật mí lúc này."
"Livestream nào của anh tôi cũng đu, hình như là một tuần một số nhỉ? Này, anh nói nhỏ tôi nghe vụ này cái?" Gã hạ giọng, tỏ vẻ bí hiểm.
"Những chuyện rùng rợn trong livestream của anh, rốt cuộc là thật hay diễn?"