Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 79: Xưởng ma quái



Nửa đêm.

Bên trong căn tiệm tranh tối tranh sáng, chỉ có một người một mèo.

Chiếc điện thoại rung lên bần bật đúng hẹn, ánh sáng đỏ quạch như máu nhấp nháy liên hồi.

Những dòng chữ đỏ như máu rỉ ra chằng chịt trên màn hình.

"Cho cậu mười triệu, cậu có bằng lòng biến thành một con quái vật?"

"Chào mừng quay trở lại Phòng Livestream Chuyện Rùng Rợn!"

"Địa điểm livestream: Khu công nghiệp phía Bắc, thành phố Đông Châu."

"Nhiệm vụ livestream: Trong vòng 24 giờ, đột nhập vào xưởng điện tử Lục Thành, giải cứu toàn bộ quái vật, hoặc tiêu diệt toàn bộ quái vật. Chọn một trong hai."

"Phần thưởng nhiệm vụ: Một con Thiên Tằm Cổ, bí kíp Hỷ Thần Song Tu, ba lá bùa hạ cấp ngẫu nhiên. Chọn một trong ba."

"Cấp độ hiện tại: Streamer cấp 9, tổng số tiền donate nhận được: 8900 âm phủ tệ. Khi tích lũy âm phủ tệ đạt mốc nhất định, sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ."

"Thời gian đếm ngược đến lúc livestream bắt đầu: 23 giờ 58 phút."

"Cảnh báo: Tiết lộ thông tin livestream, không lên sóng đúng giờ hoặc nhiệm vụ thất bại, cậu sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn!"

Đọc xong nhiệm vụ livestream lần này, lông mày tôi tự động chau lại một nếp.

Lần này nhiệm vụ không nằm ở khu Đông nữa.

Giải cứu, hoặc tiêu diệt toàn bộ quái vật?

Cuộc chơi lần này gắt quá nhỉ.

Chưa bàn đến quái vật là cái khỉ ho cò gáy gì, riêng vụ giải cứu và tiêu diệt đã là hai nhiệm vụ đá nhau chan chát rồi! Nghe cái nào cũng thấy sặc mùi chết chóc.

Tôi lôi con dế của mình ra, lùng sục thông tin về xưởng điện tử Lục Thành.

Kết quả thu được càng làm tôi nhức đầu, trên mạng lưới internet không hề tồn tại một mảnh thông tin nào về cái xưởng này, y chang một cái xưởng tư nhân tép riu, vô danh tiểu tốt.

Lại phải vác xác đi khảo sát thực tế thôi.

Lần livestream cuối cùng trước khi thăng cấp có vẻ khoai sọ đây.

Cả đêm tôi trằn trọc không yên giấc.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ tinh mơ, nai nịt gọn gàng đống đồ nghề ít ỏi đến đáng thương, bế theo con Vượng Tài chuẩn bị xuất phát.

Ngẫm nghĩ một chốc, tôi rẽ qua sạp hàng của lão Vương thọt trước, may mà lão vẫn có mặt, tôi ném cho lão cái thẻ ATM nhờ giữ hộ.

"Cái thằng nhãi ranh này, đưa cái thứ này cho tôi làm cái quái gì?"

"Tôi có chuyện cấp bách phải xử lý, mật khẩu thẻ của tôi là... ông ghim vào đầu cho kỹ nhé."

"Sao cậu dặn dò như kiểu trăng trối vậy? Cậu lại tính đi đâu?" Lão Vương thọt nhìn tôi trừng trừng, "Tướng mạo cậu thoắt hung thoắt cát, thay đổi xoành xoạch, hôm nay lại còn ấn đường đen sì, đúng kiểu thập tử nhất sinh."

Thập tử nhất sinh?

Thế cũng ngon lành phết, chí ít cũng còn một đường lùi.

"Lão Vương, ông bớt cái mồm xui xẻo trù ẻo tôi đi, ngày mai tôi về mà thấy tài khoản bốc hơi mất một cắc, tôi tính sổ với ông đấy!" Tôi tỏ ra tưng tửng, chẳng đợi lão Vương thọt lải nhải thêm đã co cẳng chạy biến.

Lúc lôi con Vượng Tài lên xe, nó cứ oằn mình giãy giụa như đỉa phải vôi, rõ mười mươi là không ưng bụng đi cùng tôi tẹo nào.

"Đừng có giở chứng, Vượng Tài à, mày đã vào cửa nhà tao rồi thì phải chịu chung số phận, phúc cùng hưởng họa cùng chia!" Cuối cùng, tôi phải ném ra một con vịt quay làm mồi nhử mới dụ được nó lên xe.

Kéo kín cửa kính, chốt chặt cửa xe, tôi buộc dây dắt chó, à nhầm dắt mèo cho con Vượng Tài.

Con Vượng Tài vừa xé xác con vịt quay vừa quăng cho tôi ánh mắt hình viên đạn đầy oán hờn.

"Perfect! Lên đường!"

Đạp ga con xe mới, thiết lập định vị, tôi nhắm hướng khu công nghiệp phía Bắc tiến thẳng.

Mất ngót nghét một tiếng đồng hồ, phong cảnh hai bên đường dần trở nên hoang tàn, tôi đã bỏ lại những tòa nhà chọc trời của thành phố sau lưng một quãng khá xa.

Đường nhựa mở rộng thênh thang và trống hơ trống hoác, thi thoảng mới có bóng dáng một chiếc xe xẹt ngang qua.

Chỗ này vắng bóng người đến đáng sợ.

Phía chân trời xa xa, một dãy nhà xưởng xập xệ lọt vào tầm mắt.

Khu nhà xưởng phía Bắc lù lù ngay trước mặt.

Khu nhà xưởng này mọc lên chưa đầy hai năm đã oẳng củ tỏi.

Nghe giang hồ đồn thổi, sếp lớn quy hoạch khu nhà xưởng ở đây là để kích cầu nền kinh tế khu vực phía Bắc. Nhưng cái mảnh đất này y như A Đẩu không vực dậy nổi, bơm bao nhiêu vốn liếng cũng công cốc.

Đánh xe vào khu xưởng, khung cảnh hai bên càng thêm phần hoang tàn, xơ xác. Hơn một nửa số nhà xưởng ở đây đã đóng cửa im lìm, số còn lại chắc cũng đang lay lắt sống qua ngày.

Nhà xưởng thì xập xệ, nát bươm, cỏ dại mọc um tùm quanh các bức tường, bóng dáng con người thì đào mỏi mắt cũng chẳng thấy, một bức tranh điêu tàn, ảm đạm.

Ban ngày ban mặt mà đã vắng ngắt vắng ngơ thế này, về đêm thì khỏi nói.

Khu xưởng rộng mênh mông bát ngát, định vị lại không tra ra địa chỉ của xưởng điện tử Lục Thành, cứ mò mẫm từng cái một thì biết đến mùa quýt năm nào mới tìm ra, thời gian đâu mà tìm hiểu thân thế của cái xưởng này nữa.

Tôi rề rà lái xe dọc theo con đường nhựa, cuối cùng cũng tia được một góc có chút hơi người.

Một công trường xây dựng đang thi công bị mấy cái xe đẩy bán đồ ăn vặt chiếm cứ, toàn bán cơm hộp, thức ăn nhanh, vị thì dở ẹc nhưng được cái ăn no bụng, rất được lòng cánh phu hồ quanh đây.

Tấp xe vào lề, tôi lết xuống xe mua gói thuốc và chai nước suối, tiện mồm lân la hỏi bà chủ quán đường đến xưởng điện tử Lục Thành.

"Cậu nói cái gì cơ? Xưởng điện tử Lục Thành?" Bà chủ là một người đàn bà trung niên phốp pháp, vung vẩy tay vẻ mù tịt, "Khu này xưởng điện tử nhan nhản, ai mà biết cái Lục Thành là cái nào."

"Thế khu xưởng điện tử nằm ở khu vực nào?"

"Tôi cũng không rõ lắm." Bà chủ ngoái đầu, hất cằm hỏi một người thợ xây đang hì hục cạo cơm ở bàn bên cạnh, "Đại Dân, chú mày trước làm ở xưởng điện tử rồi mà, có biết cái xưởng Lục Thành nằm ở phương nào không?"

Gã thợ xây mặc đồ bảo hộ xanh đen đang cắm mặt lùa cơm, nghe bà chủ réo tên bèn ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt sạm đen, khắc khổ.

Khi nghe đến hai chữ Lục Thành, toàn thân gã ta bỗng giật nảy lên một cái đầy gượng gạo.

"Không biết." Gã ta lí nhí đáp, rồi gục đầu xuống lùa cơm tiếp với tốc độ bàn thờ.

"Thế thì ở đây chẳng ai biết xưởng điện tử đâu, hình như nó nằm tít bên khu Bắc, cậu tự chạy qua đó mà tìm." Bà chủ xua tay như đuổi tà, rồi lại quay ra hì hục bán hàng.

Tôi liếc gã thợ xây một cái, chẳng buồn tra khảo thêm, lẳng lặng quay về xe.

Cả khoang xe ngập ngụa mùi vịt quay.

Con Vượng Tài đã gặm nham nhở hết nửa con vịt, lúc này đang chễm chệ trên ghế, phơi cái bụng trắng béo múp míp ra, đủng đỉnh liếm láp bộ lông ba màu của nó.

Tôi hạ kính xe xuống một khe hở cho gió lùa vào.

Tu ực hai ngụm nước, châm điếu thuốc, tôi vừa phì phèo nhả khói vừa đảo mắt quan sát động tĩnh bên ngoài.

Tầm vài phút sau, gã thợ xây tên Đại Dân kia lảo đảo rời khỏi quán ăn vặt, rẽ hướng tiến về dãy nhà xưởng nằm ở khu Nam theo thói quen.

Dãy nhà xưởng đó quy tụ số ít ỏi những xưởng còn sống ngoi ngóp ở khu này.

Dân công xưởng thường chia làm 3 ca xoay vòng: Sáng, chiều, đêm.

Rõ mười mươi, gã này đang trên đường đến xưởng đập hộp ca chiều.

Tôi nổ máy xe, quay đầu lại đằng trước, nhấn ga rượt theo hướng gã thợ xây.

Gã thợ xây chẳng mảy may phát giác ra có đuôi bám theo, cứ cắm mặt cắm mũi bước những bước chân nặng trĩu. Quen đường quen nẻo nên tốc độ di chuyển của gã vừa phải, không nhanh cũng chẳng chậm.

Tôi nhấp nhẹ chân ga, vượt mặt gã, rồi đạp phanh dừng xe lại ở một khoảng cách không xa phía trước.

Xuống xe, tôi đứng nghênh ngang bên lề đường đợi gã tới.

Gã thợ xây vẫn cúi gằm mặt, có vẻ không đoái hoài gì đến thế sự xung quanh, hay là đang bận tâm chuyện gì đó, đến cái dáng đứng chình ình của tôi mà gã cũng chẳng buồn để ý.

"Này, ông anh, hỏi đường chút." Chờ gã thợ xây lết đến gần, tôi sấn tới chắn ngang đường, nở một nụ cười thân thiện.

"Chú mày đi đâu?" Gã thợ xây uể oải ngẩng đầu lên, sau vài giây nhìn chằm chằm mới nhận ra mặt tôi, lập tức lùi lại một bước theo phản xạ.

"Cho hỏi đường đến xưởng điện tử Lục Thành đi hướng nào?"

"Không biết." Gã thợ xây né sang một bên, rảo bước nhanh về phía trước, thậm chí còn chuyển sang chế độ chạy việt dã.

Tôi sải bước đuổi theo sát nút.

"Ông anh, tôi đâu có ý đồ gì xấu xa, chỉ muốn hỏi thăm đường thôi mà."

"Đừng có moi móc nữa, ở đây đào đâu ra cái xưởng đó!" Gã thợ xây nhíu mày xua tay loạn xạ, trong ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi tột độ.