Phong Tranh Ngộ

Chương 12



Khi ấy, vô số quan quyến đều lần lượt đến dự tiệc.

 

Một đám đại thần cũng không ai không hưởng ứng.

 

Ai cũng biết, lúc này Thiên t.ử làm như vậy, là để chúc mừng hôn sự của ta và Thẩm Quyết, cũng là muốn Bùi Lẫm và ta cùng ngồi một bàn, tương kính như tân, phá tan những lời đồn khó nghe mấy ngày nay về chuyện Thái t.ử quấy rầy thê t.ử của thần t.ử.

 

Đồng thời, cũng là để chọn lại cho Bùi Lẫm, vị Thái t.ử này, một Thái t.ử phi môn đăng hộ đối. 

 

Chuẩn bị cho ngày sau hắn đăng cơ.

 

Như thế, một mũi tên trúng ba đích, vạn sự đại cát.

 

Chỉ là không ai ngờ được, bọn họ đều tính sai rồi.

 

Bởi vì Bùi Lẫm quả thật tìm được một Thái t.ử phi mới buổi trận cung yến này.

 

Nhưng không phải bất kỳ quý nữ thế gia nào.

 

Mà là bị người ta phát hiện cùng Tống Uyển Nghi ở chung một phòng, nằm trên cùng một chiếc giường, mây mưa điên đảo. 

 

32

 

Chuyện xảy ra đột ngột.

 

Ngay trước khi vào tiệc, ta còn lướt qua Tống Uyển Nghi.

 

Hôm nay nàng ta trang điểm kiều diễm, không biết vì sao lại khôi phục vẻ kiêu ngạo và đắc ý ngày xưa.

 

Khi nhìn thấy ta, nàng ta hất cằm cười khẩy:

 

“Ta không biết tên ma bệnh kia đã dùng cách gì để cưỡng ép biến mình thành chẳng khác gì người thường, ta cũng không biết vì sao Thái t.ử điện hạ bị ngươi mê hoặc tâm trí, nhưng Tạ A Tự, ngươi đừng đắc ý.”

 

“Sau đêm nay, Tống Uyển Nghi ta nhất định sẽ vĩnh viễn giẫm ngươi dưới chân, khiến ngươi không thể trở mình.”

 

Vẻ mặt kia đắc ý thỏa mãn, hẳn là đã nắm chắc hoàn toàn.

 

Khiến ta không nhịn được nghĩ đến lúc ta đi ra khỏi cung của Hoàng hậu nương nương.

 

Bùi Lẫm đã chặn ta lại.

 

Thời thế đổi thay, sau khi kiếp trước hắn băng hà, kiếp này hắn sống lại liền nghe tin ta đổi sang gả cho người khác, sắp làm thê t.ử của người khác.

 

Cuối cùng hắn cũng gặp được ta.

 

Trong mắt ươn ướt, khó khăn, gọi: “A Tự.”

 

“Nàng cũng trở về rồi đúng không?”

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

33

 

Bởi vì ta đã trở về.

 

Cho nên khi bệ hạ và nương nương hỏi ta có thích Bùi Lẫm hay không, có bằng lòng gả cho hắn hay không, ta không chút do dự uyển chuyển từ chối, rơi lệ.

 

Cầu được một mối hôn sự khác.

 

Bởi vì ta đã trở về.

 

Cho nên khi nghe tin hắn tỉnh lại, nhiều lần muốn gặp ta, muốn giải thích nhận sai với ta, ta đều tránh rồi lại tránh, xem như không nghe thấy.

Hồng Trần Vô Định

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Càng bởi vì ta đã trở về, sau khi biết hắn cũng trọng sinh, đã hối hận, ta mới dùng ánh mắt lạnh nhạt như vậy nhìn hắn.

 

“Nàng hận Cô, hận Cô giao quyền lục cung cho Tống Uyển Nghi, càng hận Cô trước lúc lâm chung truyền hoàng vị cho con trai của Quý phi, càng hận sự hồ đồ của Cô, khiến Hành nhi c.h.ế.t nơi ngàn dặm xa xôi.”

 

Hắn đếm từng tội lỗi ấy, đau khổ không thôi, lại nhìn ta nói:

 

“Nhưng A Tự, ý định ban đầu của Cô không phải như vậy.”

 

Vậy thì là gì?

 

“Là ngươi cảm thấy Tống Uyển Nghi hiếu thắng, cho nên phượng ấn phải giao cho nàng ta, cũng là ngươi cảm thấy Tống Uyển Nghi sẽ khóc, cho nên hoàng vị cũng phải truyền cho hài t.ử của nàng ta, nhưng Bùi Lẫm.”

 

Ta khó hiểu nói: “Các ngươi luôn nói ta không đủ thông minh, nhưng nàng ta là trẻ con sao? Vì sao cứ luôn tranh luôn đoạt với ta?”

 

Ngay cả ta cũng biết không có quy củ thì chẳng thành khuôn phép, thứ của mình thì là của mình, tuyệt đối không thể vì thích mà tùy ý tranh đoạt, đó là hành vi trẻ con.

 

Sao đến lượt Tống Uyển Nghi làm như vậy, bọn họ lại không chê nàng ta không đủ rộng lượng, không đủ hiểu chuyện nữa?

 

Hoặc có lẽ, bọn họ biết.

 

Nhưng bọn họ đều ngầm cho phép mà thôi.

 

“Dù sao, ngươi cũng cảm thấy ta chẳng qua chỉ khó chịu mấy ngày rồi sẽ tốt lên, không phải sao?”

 

Ta nhìn hắn nói.

 

Bùi Lẫm, hắn thật sự rất xấu xa.

 

Bội tín phụ nghĩa, ích kỷ vụ lợi, ngay cả người không đủ thông minh cũng muốn lừa gạt.

 

Bây giờ, lại giả vờ như không biết hối hận, giả vờ vô tội, đáng thương không thôi.

 

Ta thật sự không biết hắn đáng thương cái gì, dù sao tất cả những chuyện này đều là hắn làm, ta còn chưa khóc, hắn khóc cái gì?

 

Còn nói: “Bất luận nàng tin hay không, Cô chưa từng nghĩ đến việc hại tính mạng Hành nhi, rõ ràng Cô đều đã sắp xếp ổn thỏa. Cho dù hoàng vị giao cho Nhị hoàng t.ử, nhưng nó đến nơi ngàn dặm xa xôi, rời xa triều cục, rốt cuộc cũng có thể một đời bình an vô ưu.”

 

“Còn nàng, không cần gánh trọng trách Thái hậu, tự nhiên cũng có thể an hưởng tuổi già. Nhưng Cô không biết, không biết độc phụ kia lại tàn độc như vậy, hại tính mạng Hành nhi, ép nàng đi vào chỗ c.h.ế.t——”

 

Hắn hối hận không kịp:

 

“Nhưng A Tự, Cô đã phạt nàng ta rồi, sau khi trọng sinh, Cô đã phạt nàng ta thật nặng rồi, không lấy mạng nàng ta, chẳng qua là không muốn để nàng ta kết thúc dễ dàng như vậy. Nàng ta lừa Cô, hại Hành nhi, còn làm tổn thương nàng, Cô muốn nàng ta sống không bằng c.h.ế.t, ngày ngày tạ tội với nàng.”

 

Hắn muốn quay lại, hòa hảo như ban đầu:

 

“Đời này, Cô chỉ cưới một mình nàng, cũng chỉ cần một mình Hành nhi, cho nên A Tự, cung yến hôm nay, hủy bỏ hôn sự có được không? Cô sẽ cầu phụ hoàng, để nàng đường đường chính chính làm Thái t.ử phi.”

 

Điên rồi.

 

Hắn thật sự điên rồi, trên đời này sao có đạo lý đã làm thê t.ử của thần t.ử rồi lại làm thê t.ử của quân vương?

 

Huống chi——

 

“Không được.”

 

Ta lắc đầu nói.

 

Vẻ mặt hắn khựng lại.

 

Liền thấy ta đã vượt qua hắn, đi về phía cung yến: