06
Từ đó về sau, Thẩm Quyết liền lấy cớ ra ngoài hít thở, thường xuyên bảo ta đẩy hắn ra ngoài.
Mỗi lần, ta đều có thể gặp Bùi Lẫm.
Dần dần, cũng trở nên quen thuộc.
Đúng lúc bấy giờ Thiên t.ử cuối cùng cũng ngồi vững hoàng vị, Hoàng hậu là người bên gối, hiểu được nỗi đau và áy náy trong lòng phu quân vì mất đi huynh đệ kết nghĩa.
Thấy ta chơi cùng Bùi Lẫm, bà cong khóe môi:
“Con chính là vị tiểu thư nhà họ Tạ kia, A Tự phải không?”
Mọi chuyện dường như đều thuận lý thành chương.
Ta cứ như vậy trở thành Thái t.ử phi tương lai được mặc định trong lòng tất cả mọi người.
Ai cũng nói ta có mệnh tốt.
Có Thiên t.ử che chở, Hoàng hậu ưu ái, càng được Bùi Lẫm yêu thích.
Nhưng ta lại không hiểu.
Ta chỉ biết, Thẩm Quyết từng nói với ta: “A Tự, phải ngoan ngoãn đi theo Thái t.ử điện hạ.”
Thế là, ta liền đi theo Bùi Lẫm.
Hắn lại nói: “A Tự, phải đối tốt với Thái t.ử điện hạ.”
Thế là, ta làm rất nhiều bánh điểm tâm, đan rất nhiều dây kết.
Đến cuối cùng, ta gần như biến thành cái đuôi nhỏ của Bùi Lẫm, rất lâu cũng chẳng còn lo được cho Thẩm Quyết nữa.
Lúc chợt nhớ ra phải đi tìm hắn.
Ta phát hiện hắn đang ngồi dưới gốc cây ngô đồng kia.
Lần này, sắc mặt hắn trắng hơn rất nhiều, không còn cười nữa.
Chỉ run rẩy nắm lấy tay ta, nói: “A Tự, phải thích Thái t.ử điện hạ.”
07
Nhưng——
Thế nào là thích?
Ta gãi đầu: “Ta sẽ đi theo bên cạnh Thái t.ử điện hạ, bằng lòng đối tốt với hắn, nhìn thấy hắn liền vui vẻ, đây là thích sao?”
Ngón tay hắn lạnh buốt, thấy ta chăm chú nhìn vào mắt hắn.
Hắn gian nan nói: “Phải.”
Vậy thì đúng rồi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vậy ta thích Thái t.ử điện hạ!”
Chúng ta đều cười.
Nhưng lại không hỏi, ta đi theo Bùi Lẫm là vì lời dặn dò của Thẩm Quyết.
Ta bằng lòng đối tốt với Bùi Lẫm là vì hắn đối tốt với Thẩm Quyết.
Phải biết rằng, trước kia Thẩm Quyết ghét người ngoài nhất.
Bởi vì thân thể yếu ớt, hắn vốn là người kiêu ngạo, muốn làm đại tướng quân, không chịu nổi ánh mắt khác thường của người ngoài.
Mà hắn lại bằng lòng cùng Bùi Lẫm bàn luận sách lược trị quốc, còn để lộ một nụ cười nhạt, khen rằng:
“Điều Thái t.ử điện hạ nói vô cùng chí phải.”
Ta nhìn hắn cười, trong lòng cũng vui mừng, cho nên ta bằng lòng báo đáp Bùi Lẫm.
Vì vậy, ta nhìn thấy Bùi Lẫm liền vui vẻ.
Là bởi vì——
Thẩm Quyết ca ca sẽ vui vẻ.
08
Dù sao, sau ngày hôm đó, Thẩm Quyết giống như một lữ khách ôm viên minh châu, độc hành nhiều năm giữa cát nóng dưới nắng gắt.
Cuối cùng sau khi đặt được viên minh châu lên đài cao, như trút được gánh nặng.
Bệnh nặng một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bệnh đến dữ dội.
Ta lòng nóng như lửa đốt, ngày nào cũng quấn bên cạnh hắn, nhưng hắn luôn đẩy ta ra, hiếm khi lạnh mặt với ta, chỉ nói:
Hồng Trần Vô Định
“Muội không nên ở đây, nay thân thể bệ hạ suy yếu, mọi chuyện thay đổi trong chớp mắt, A Tự, muội nên ở bên cạnh Thái t.ử điện hạ, hắn thích muội, hắn… sẽ che chở muội thật tốt.”
Bùi Lẫm thích ta.
Ai cũng nói như vậy.
Bởi vì hắn đối với ta cũng không tệ.
Không chê ta không thông minh, sẽ nhận bánh điểm tâm và dây kết của ta.
Nhưng——
Chẳng phải hắn cũng sẽ vì Tống Uyển Nghi tức giận bỏ đi, vứt ta lại để đuổi theo nàng ta sao?
Hắn còn vì một câu của Tống Uyển Nghi:
“Nô tỳ không thích ăn ngọt, cũng không ngửi được mùi ngọt.”
Mà lặng lẽ sai người dọn bánh điểm tâm ta làm xuống, tìm một chỗ giấu đi.
Đợi đến khi ta phát hiện, trên bánh điểm tâm ấy đã phủ đầy những sợi mốc chi chít.
Ta đột nhiên nghĩ đến Thẩm Quyết.
Thẩm Quyết ca ca thích ăn điểm tâm ta làm nhất.
Mỗi lần hắn đều trân trọng nhận lấy, pha loại trà ngon nhất để dùng cùng.
Hắn nói điểm tâm A Tự làm là ngon nhất, hắn không nỡ ăn hết.
Còn Bùi Lẫm, hắn sẽ khen ta ngoan ngoãn, sẽ khen ta rộng lượng.
Nhưng cũng sẽ mỉm cười nhìn Tống Uyển Nghi múa kiếm, than rằng nàng ta thiên hạ vô song.
“Như vậy… hắn thật sự thích ta sao?”
Cuối cùng ta vẫn hỏi ra.
Khiến Thẩm Quyết trên giường bệnh khựng lại.
Sắc mặt lập tức thay đổi, trắng bệch như giấy.
09
Ngày hôm ấy, hắn lại ngồi dưới gốc ngô đồng cả một buổi chiều, đợi đến khi Bùi Lẫm vội vàng chạy tới.
Mới sai ta rời đi, không biết đã nói gì với hắn.
Dù sao sau khi Bùi Lẫm rời đi thì đã là ban đêm.
Gió đêm tiêu điều, ta lo lắng khoác áo choàng lớn lên người hắn, không hiểu vì sao trong lòng bất an, gọi:
“Thẩm Quyết…”
Hốc mắt hắn dường như đỏ lên.
Hắn nắm lấy mu bàn tay ta, trong mắt rõ ràng đau khổ như vậy, lại cũng vui mừng, nói với ta:
“A Tự, hắn đã đồng ý rồi… hắn đã đồng ý rồi…”
Một giọt chất lỏng ấm nóng rơi lên mu bàn tay ta, ta lại cảm thấy nóng bỏng, ngay cả lời hắn nói cũng như lửa cháy:
“Đêm nay bệ hạ và nương nương hỏi muội có thích Thái t.ử điện hạ hay không, có bằng lòng gả cho Thái t.ử điện hạ hay không, muội phải đáp là thích, phải nói là bằng lòng.”
Bởi vì——
“Hắn đã bảo đảm với ta, tuyệt đối không phụ muội, tuyệt đối không——”
“Ức h.i.ế.p muội.”
Nhưng Thẩm Quyết ca ca, hắn nuốt lời rồi.
10
Kiếp trước, ta đã chịu rất nhiều khổ sở.
Chịu rất nhiều ấm ức.
Mang trên lưng tội danh vốn không thuộc về mình, nhường nhịn cả một đời, bù đắp cả một đời.
Đến tận đêm Giao thừa đoàn viên, Bùi Lẫm lại đến cung của Quý phi, một nhà ba người, vui mừng hân hoan.
Còn ta lại ôm Hành nhi của ta, kể cho nó nghe chuyện xưa.
Đứa trẻ ngây thơ, nghe xong chỉ ngưỡng mộ nói: