Phong Tranh Ngộ

Chương 4



Nơi đó trống không.

 

Trong lòng lập tức dâng lên một nỗi bất an tột độ, giọng nói mang theo sự gấp gáp mà ngay cả chính hắn cũng không phát hiện, hỏi: 

 

“A Tự đi đâu rồi? Hôn sự của nàng ấy đã định chưa? Định cho ai?”

 

Hắn tự thấy câu hỏi này thừa thãi, dù sao Tạ A Tự từ trước đến nay đều là Thái t.ử phi được tất cả mọi người mặc định, ngoài hắn ra còn có thể là ai?

 

Nhưng Hoàng hậu rốt cuộc vẫn thở dài một tiếng, nói:

 

“Định rồi.”

 

“Định cho vị độc t.ử của Thẩm gia kia.”

 

“Cho nên, nơi nàng đi đương nhiên là chỗ của vị phu quân chưa cưới của nàng.”

 

15

 

Lời nói vừa dứt, gió đêm rít lên xào xạc.

 

Những con diều ngoài điện chưa kịp thu về, rốt cuộc không chịu nổi sức gió, lần lượt đứt dây.

 

Tựa như những con chim c.h.ế.t nơi chân trời, bay rơi xuống bên chân Bùi Lẫm.

 

Bùi Lẫm sững sờ tại chỗ: “Sao có thể… sao có thể như vậy được?”

 

Ngay cả Tống Uyển Nghi bên cạnh hắn, đôi mắt ngấn lệ, cũng quên cả chớp mắt.

 

Đến mức khiến giọt lệ kiếp trước từng rơi vào lòng Bùi Lẫm kia, kiếp này rốt cuộc xấu hổ đến mức thu lại cũng không được, rơi xuống cũng chẳng xong.

 

Phải rồi, sao có thể chứ.

 

Rõ ràng những năm qua, ai cũng mặc nhận, ai cũng ngầm cho phép, ta sẽ là Thái t.ử phi tương lai của hắn, Hoàng hậu cả đời này của hắn.

 

Mà nay, lại nói hôn phối của ta đã có người khác, bảo Bùi Lẫm làm sao tin được.

 

Hắn hoàn hồn, vội vàng tiến lên, nhìn bệ hạ và Hoàng hậu nương nương, chất vấn:

 

“Là phụ hoàng và mẫu hậu chê A Tự ngu dốt, chỉ là một cô nữ, không xứng với vị trí Thái t.ử phi sao? Nhưng những chuyện này, những chuyện này nhi t.ử đều không để ý mà?!”

 

Hắn đã nghĩ thông suốt rồi.

 

Dù ta không thông minh, không làm được một Thái t.ử phi đoan trang đúng mực. 

 

Hắn cũng sẽ cưới ta.

 

Vì vậy, ánh mắt hắn nhìn bệ hạ và nương nương cũng nhiều thêm mấy phần oán trách, tựa như trách bọn họ chán ghét ta, tùy tiện gả ta cho người khác.

 

Mà người được gả còn là——

 

“Thẩm Quyết, tên ma bệnh chẳng còn sống được bao lâu kia!”

 

Lửa giận của hắn bốc lên, nghiêm giọng nói năng không lựa lời:

 

“Một phế nhân! Bọn họ sao có thể xứng đôi?!”

 

Hồng Trần Vô Định

"Láo xược!" 

 

Nhưng lời còn chưa nói hết, một chén trà đã bị ném mạnh tới! 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ầm một tiếng, Tống Uyển Nghi kinh hô: “Điện hạ!”

 

Vừa rồi, nàng ta nghe Bùi Lẫm từng chữ từng chữ bôi nhọ ta và Thẩm Quyết, vẫn im lặng không nói.

 

Mà giờ đây, nàng ta lại đau lòng đến hỏng rồi.

 

Không vì gì khác, chỉ vì Thái t.ử điện hạ của nàng ta bị đập vỡ đầu, m.á.u chảy đầy mặt.

 

Mà người đập hắn không phải ai khác.

 

Chính là phụ hoàng của hắn, Thiên t.ử đương triều.

 

Khí thế của Tống Uyển Nghi lập tức thấp xuống một đoạn, rốt cuộc vẫn không phục mà mở miệng:

 

“Bệ hạ, điện hạ chẳng qua chỉ là nhất thời buột miệng, sao người có thể… ra tay như vậy?" 

 

Nàng ta nhỏ giọng: “Chẳng qua chỉ là một kẻ ngốc và một kẻ què…”

 

Những lời này, từ trước đến nay nàng ta luôn ăn nói không kiêng dè. 

 

Ai bảo khắp thành Kim Lăng đều biết, người Bùi Lẫm che chở nhất chính là nàng ta, cho nên dù có nói năng không kiêng dè đến đâu, cũng chỉ là ngạo khí hơn chút, kiêu căng hơn chút. Thiên t.ử và Hoàng hậu nương nương trong lòng không vui, nhưng ngại vì nhi t.ử thích nàng ta, mà nàng ta quả thật cũng một lòng suy nghĩ cho Bùi Lẫm, cho nên đến nay rốt cuộc cũng chưa nói gì.

 

Chỉ có lần này, nàng ta vừa nói xong, Hoàng hậu nương nương đã đột nhiên lạnh giọng:

 

“Câm miệng!”

 

Nàng ta bị dọa đến run lên, ngẩng đầu nhìn qua.

 

Ánh mắt Hoàng hậu nương nương lạnh như băng, nặng nề nhìn nàng ta:

 

“Trước kia Lẫm nhi dung túng ngươi, nuông chiều ngươi đến vô pháp vô thiên, bổn cung ngại tình mẫu t.ử, không tiện nói nhiều, nhưng đến hôm nay, ngươi lại to gan đến mức dám bàn luận bừa bãi về hậu nhân trung liệt, dùng lời lẽ bôi nhọ. Tống Uyển Nghi, cả nhà họ Tống các ngươi, chẳng lẽ cũng muốn xuống hoàng tuyền tạ tội hay sao?!”

 

Lại thấy Thiên t.ử trợn mắt giận dữ, tức đến mức chỉ vào Bùi Lẫm, phẫn nộ mắng to:

 

“Hỗn trướng! Thân là trữ quân một nước, ai dạy con nói ra những lời như vậy?! Hay là nói, trước kia sau lưng người khác, con đều xem thường A Tự và hài t.ử Thẩm gia như vậy?!”

 

Ông như thể trong nháy mắt già đi mười tuổi, ngã ngồi trên long ỷ, đau lòng đến cực điểm:

 

“Khó trách, khó trách dù hôm nay trẫm và Hoàng hậu bỏ cả mặt mũi già này đích thân mở lời, A Tự cũng sống c.h.ế.t muốn gả cho độc t.ử của Thẩm gia, chứ không gả cho tên hỗn trướng như con…”

 

Hóa ra, từ rất sớm, ở nơi ông không nhìn thấy, ta và Thẩm Quyết đều bị ức h.i.ế.p như vậy.

 

Ông sao có thể không đau lòng chứ?

 

Đó là hai hài t.ử duy nhất mà hai vị cố giao đã liều mạng hộ giá ông lên ngôi, rồi để lại trên đời này mà. 

 

Trong thoáng chốc, hốc mắt vị đế vương già nua này cũng dần ươn ướt, tựa như có tiếng bi thương nghẹn lại. 

 

Nhưng Bùi Lẫm lại khàn giọng lên tiếng: “Người nói… A Tự không gả cho con là sao?”

 

Hắn ngây dại, nhìn bệ hạ rồi lại nhìn Hoàng hậu nương nương, cuối cùng như phát hiện ra điều gì, đẩy Tống Uyển Nghi đang xử lý vết thương cho mình ra.

 

Lực đạo lớn đến mức khiến nàng ta lảo đảo ngã ngồi xuống đất, kinh ngạc: 

 

“Điện hạ?!”

 

Nếu là trước kia nàng ta gọi như vậy, Bùi Lẫm đã sớm không màng gì mà quay đầu, sốt ruột không thôi đi gọi thái y đến rồi.

 

Nhưng bây giờ, hắn giống như không nghe thấy, cũng mặc kệ vết m.á.u trên đỉnh đầu không ngừng chảy xuống, khập khiễng đi về phía Hoàng hậu nương nương, lại hỏi thành tiếng: