Phong Tranh Ngộ

Chương 9



Ta không nhìn, chỉ nghe thấy giọng hắn khàn khàn, nghẹn ngào:

 

“Mẫu hậu, chỉ một lần thôi, nhi thần chỉ gặp A Tự một lần thôi, nàng đang giận nhi thần, giận nhi thần phạm sai lầm lớn, tin lầm độc phụ, hại nàng và hài nhi không được c.h.ế.t yên.”

 

“Cho nên đời này mới đổi sang gả cho người khác, nhưng nhi thần đã biết hối hận rồi, chỉ cầu gặp A Tự một lần, nếu nàng gặp, nàng sẽ biết nhi thần thành tâm hối cải, đời này chỉ cưới một mình nàng, tuyệt đối không phụ nàng nữa!”

 

Ta liền biết.

 

Hắn cũng trọng sinh rồi.

 

Chỉ là ta không hiểu, sau khi trọng sinh, hắn không mau ch.óng đi cưới Tống Uyển Nghi.

 

Mà cứ luôn miệng nói hối hận, gặp ta làm gì?

 

Đến mức Hoàng hậu cũng tức đến bật cười, chuyện đến nước này, bà đối với nhi t.ử này chỉ còn lại thất vọng vô tận:

 

“Nghe nói cuối cùng con cũng nỡ đuổi nữ nhân Tống gia kia ra khỏi phủ Thái t.ử, cũng tra ra những năm qua nàng ta mượn danh nghĩa của con để mưu lợi cho phụ huynh nàng ta như thế nào, cho nên, con muốn cắt đứt quan hệ với nàng ta sao?”

 

"Nhưng những chuyện này trước kia con đã làm gì? Nếu trước kia đối tốt với A Tự, trước kia cưới A Tự vào cửa, cần gì đến thứ tình thâm muộn màng hôm nay? Nói năng hồ đồ?”

 

Bà nhắm mắt lại, xua tay: “Thôi, người đâu, kéo về đi!”

Hồng Trần Vô Định

 

“Mẫu hậu!”

 

Giọng Bùi Lẫm run rẩy, hét lớn như muốn người bên trong cửa nghe thấy:

 

“A Tự, Cô biết nàng nghe thấy, nàng gặp Cô đi, chỉ gặp Cô một lần thôi!”

 

Ta xem như không nghe thấy, đi ra từ cửa sau.

 

Rốt cuộc không quay đầu.

 

Nhưng không khéo là người trong cung làm việc càng nhanh.

 

Khi ta cứ như vậy đi đến cổng xuất cung, vẫn có thể bắt gặp cảnh Bùi Lẫm bị áp giải lên xe ngựa về Đông cung.

 

Trong góc, Tống Uyển Nghi không biết từ khi nào đã tìm được cơ hội, cũng không biết đã đợi bao lâu.

 

Nhìn thấy Bùi Lẫm, nàng ta vội vàng chạy lên: “Điện hạ!”

 

Nàng ta quỳ xuống, trong mắt ai oán, khóc đến hoa lê dầm mưa:

 

“Điện hạ vì sao phụ ta?”

 

25

 

Trên gương mặt vốn thanh cao trắng trẻo kia, nay nhiều thêm mấy phần tiều tụy, càng lộ vẻ đẹp mong manh tan vỡ.

 

Cũng chẳng còn cách nào.

 

Những ngày này, sau khi Bùi Lẫm tỉnh lại, hắn giống như biến thành một người khác. Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng ta không phải dịu giọng gọi nàng ta, mà là ngẩn ra một khắc, sau đó hất nàng ta ra, mặc cho nàng ta ngã xuống đất.

 

Nàng ta kinh ngạc: “Điện hạ!”

 

Nàng ta chính là Tống Uyển Nghi, nữ t.ử hiểu hắn nhất, hợp ý hắn nhất trong lòng Bùi Lẫm.

 

Cho nên hắn đối với nàng ta luôn yêu thương nuông chiều, ngay cả khi nàng ta tức giận, cũng phải để Bùi Lẫm, một Thái t.ử, hạ giọng đi dỗ dành. 

 

Nhưng khi ấy thì sao?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Lẫm vậy mà lại động thủ với nàng ta.

 

Điều càng khiến nàng ta kinh hãi hơn là, lúc ngẩng mắt lên, ánh mắt Bùi Lẫm phủ đầy chán ghét và phẫn nộ, còn cổ nàng ta bị bóp c.h.ặ.t.

 

Hắn dùng hết toàn lực, nghiến răng nghiến lợi: 

 

“Độc phụ! Sao ngươi dám? Sao ngươi dám chứ?!”

 

Đó là dùng mười phần mười sức lực, Tống Uyển Nghi chỉ cảm thấy trước mắt từng trận tối sầm.

 

Người từng cùng nàng ta tình nồng ý mật, hốc mắt đỏ bừng, khản giọng gào lên:

 

“Thứ ngươi muốn, Cô đã cho ngươi rồi, cũng để A Tự nhường ngươi rồi, vì sao? Vì sao ngươi vẫn không dung được nàng?! Khiến nàng chịu hết nhục nhã, khiến Hành nhi c.h.ế.t nơi đất khách?! Cô muốn g.i.ế.c ngươi, Cô muốn g.i.ế.c ngươi!”

 

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

 

Đợi đến khi tất cả mọi người phản ứng lại, biết lời hắn nói không phải lời tức giận nhất thời, vội vàng tiến lên ngăn cản, thì Tống Uyển Nghi đã ngất xỉu.

 

Trước khi mất đi ý thức, nàng ta chỉ có một ý nghĩ.

 

A Tự, Tạ A Tự?

 

Kẻ ngốc kia?

 

Kẻ ngốc đầu t.h.a.i tốt, nhờ cả tộc diệt vong mà chiếm lấy vị trí Thái t.ử phi của nàng ta?

 

Chẳng phải nên c.h.ế.t không được yên lành sao?

 

26

 

Vì vậy, đến tận hôm nay Tống Uyển Nghi cũng không biết mình đã làm sai điều gì.

 

Bởi vì rõ ràng nàng ta còn chưa bắt đầu làm, còn chưa kịp làm gì cả. 

 

Bùi Lẫm đã tính tình đại biến, đuổi nàng ta ra khỏi Đông cung, cắt đứt qua lại.

 

Ngay cả phụ huynh cũng bị liên lụy theo. 

 

Lại thêm tên ma bệnh đáng c.h.ế.t Thẩm Quyết kia, chẳng biết dùng cách gì làm khó, khiến nhà họ Tống của nàng ta ở Kim Lăng bước đi gian nan, đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.

 

Mà cố tình những chuyện này Bùi Lẫm cũng biết.

 

Nhưng hắn không hề ngăn cản.

 

Lúc này Tống Uyển Nghi mới thật sự hoảng.

 

Tìm được cơ hội, ở đây chờ đợi đã lâu, cuối cùng cũng chờ được Bùi Lẫm, không chút do dự đỏ hốc mắt, giọng nói chua xót:

 

“Nô tỳ không biết mình đã làm sai chuyện gì, khiến điện hạ tức giận như vậy, là vì A Tự cô nương lại vì nô tỳ mà giận lây sang điện hạ sao? Vậy thì đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ lập tức đi quỳ xuống trước nàng, cầu nàng tha thứ, không liên lụy Thái t.ử điện hạ.”

 

Nàng ta nói rất quật cường, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

 

Lại vẫn thanh cao bất đắc dĩ như kiếp trước:

 

“Ai bảo A Tự cô nương thân phận tôn quý, nô tỳ trời sinh mệnh tiện, tự biết không thể sánh bằng? Nàng ta tức giận, còn giận lây điện hạ, nô tỳ đương nhiên nên quỳ.”

 

Trong lời này, câu nào cũng là đang nhận lỗi, nhưng lọt vào tai người ngoài lại thành ra ta chỗ nào cũng ngang ngược không chịu tha người.

 

Nếu là trước kia, Bùi Lẫm đã sớm đau lòng đỡ nàng ta dậy, trách mắng ta không hiểu chuyện rồi.

 

Nhưng lúc này, nàng ta đã làm bộ muốn đi, quỳ rồi bò đến cung của Hoàng hậu cầu xin ta.