Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 155: Hiện trường ép cưới bắt cóc đạo đức



Tần Triều và Tần Dung nghe vậy thì chợt hiểu ra vấn đề, hóa ra là vì lợi ích che mắt.

 

Đồng thời họ cũng cảm thấy buồn nôn.

 

Người thân ruột thịt và người yêu cũ cấu kết với nhau để tính toán một cô gái hiền lành, chăm chỉ, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

 

Không, nói chính xác hơn thì tên nghiện c.ờ b.ạ.c kia đã bày mưu tính kế mọi việc. Bà mẹ với ông cậu cũng ngu ngốc, lại đi tin lời Lang Triết, bị hắn đem ra làm v.ũ k.h.í.

 

Cứ cái đà trí tuệ thế này, chẳng trách không điều hành nổi phòng làm việc của Tôn Mạn, chắc đầu óc bị tiền làm mờ mắt cả rồi.

 

Những suy nghĩ tiếp theo trong lòng Quý Phi đã chứng minh suy đoán của họ là chính xác.

 

【Đúng là một đám lòng dạ đen tối làm bẩn mắt tôi. Bọn họ cho rằng Tôn Mạn đang trong giai đoạn nổi loạn, không còn nghe lời nữa. Nếu gả cho quyền quý thì càng không có cửa để bắt cô ấy phục tùng, chi bằng gả luôn cho tên Lang Triết trước mắt này. Dẫu sao ấn tượng của họ về Lang Triết vẫn là người dễ nói chuyện và có giáo d.ụ.c. Trận cãi vã trước kia giữa họ và Tôn Mạn, Lang Triết còn đứng ra giảng hòa, khuyên Tôn Mạn chủ động đến xin lỗi họ, trông có vẻ rất kính trọng người lớn. Thế nên trong thời khắc quan trọng này, họ chọn cách lùi một bước, để Tôn Mạn gả cho Lang Triết, từ đó một lần nữa giành lại quyền kiểm soát cô ấy.】

 

【Ông cậu này tôi không thèm đ.á.n.h giá nữa, nhưng đến mẹ ruột mà cũng như thế thì tôi thật sự là...】

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cảm nhận được sự cạn lời tột độ trong suy nghĩ của Quý Phi, Tần Triều và Tần Dung cũng có chung cảm giác.

 

Lần trước gặp phải cha mẹ kỳ phách đã là cha mẹ của Sở Tân Nguyệt rồi. Nếu nói việc cha mẹ thiên vị thiên lệch cặp song sinh đã đủ khiến người ta chán ghét...

 

Thì một người mẹ vì nhà ngoại mà sẵn sàng hút cạn m.á.u đứa con gái ruột duy nhất thế này càng khiến người ta phải rùng mình, lạnh sống lưng.

 

【Nếu không phải Tôn Mạn biết kiếm tiền, e rằng vì chuyện cưới xin của thằng con trai nhà ông cậu, cô ấy đã bị bán đi đổi lấy tiền sính lễ rồi cũng nên.】

 

Tần Triều và Tần Dung vừa định nói không đến mức đó chứ, mẹ ruột có hướng ngoại đến mấy cũng đâu tới mức rước họa cho nhà người khác.

 

Nhưng giây tiếp theo, họ nhận ra trên đời này không có kỳ phách nhất, chỉ có kỳ phách hơn.

 

【Vãi thật! Chuyện đó lại từng xảy ra rồi á? Hồi trước Tôn Mạn suýt nữa thì không được vào Học viện Điện ảnh, bởi vì học phí trường nghệ thuật rất đắt. Số tiền bố cô để lại vốn dĩ bị bà mẹ định mang cho cậu con trai nhà ông cậu vay để ra nước ngoài du học. Nên bà ta muốn ép Tôn Mạn thi vào một trường đại học bình thường, với cái lý do mĩ miều là sau này thằng em họ đó thành đạt sẽ làm chỗ dựa vững chắc cho cô. Thế mà gọi là vì muốn tốt cho cô đấy?!!!】

 

【Đã thế bà ta còn sắp xếp sẵn cho cô một mối nhân duyên, là một thằng con trai học cùng trường đại học đó, bảo cô ở trường vừa học vừa tiện đường chăm sóc con nhà người ta luôn. Tiền sính lễ thì bắt nhà trai phải đưa trước, như vậy là có tiền cho thằng cháu đi học trường tốt hơn. Gì cơ chứ? Trải đường cho tương lai rực rỡ của thằng cháu, lại bắt con gái ruột vào trường làm bảo mẫu cho con nhà người ta? Lý do đưa ra là vì cô xinh đẹp, sợ bị bắt nạt nên định hôn ước trước để thằng chồng chưa cưới kia bảo vệ cô ở trường?!!!】

 

Tần Triều và Tần Dung nghe đến đây thì đứng hình toàn tập.

 

【May mà bọn họ cùng lắm chỉ dám dùng "tình thân" để trói buộc, lấy cái lý do đạo đức giả "vì muốn tốt cho con" để lừa gạt, chứ không dám thực sự dùng vũ lực ép buộc Tôn Mạn. Thế nên Tôn Mạn mới lén lút tự làm hồ sơ nguyện vọng, lén đi đăng ký, khiến mọi mưu đồ của họ cuối cùng xôi hỏng bỏng không.】

 

Hai người nghe đến đây mới thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy hận sắt không thành thép. Đã đến nước này rồi mà Tôn Mạn vẫn chưa cắt đứt quan hệ với những người mang danh m.á.u mủ đó sao? Lại còn để mặc họ tiếp tục nhảy nhót bên cạnh mình nữa.

 

Chỉ có thể nói, cái bệnh "lụy tình thân" của cô ấy cũng đủ làm người ta tức đến hộc m.á.u.

 

Nhưng suy cho cùng, tình m.á.u mủ đâu phải chuyện dễ dàng dứt bỏ. Chẳng ai là Tôn Mạn cả, không ai hiểu định nghĩa về nhu cầu tình cảm của cô ấy. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng, khi bản thân trở nên mạnh mẽ rồi, những người kia sẽ yên phận mà làm người thân của cô.

 

Điều may mắn duy nhất là Tôn Mạn chưa đến mức bị bệnh "lụy tình thân" giai đoạn cuối, vẫn còn khả năng tự cứu lấy mình.

 

Ít nhất thì hiện tại, dẫu bị khuyên can hết lời, Tôn Mạn cũng sẽ không thay đổi quyết định, cô đang cố gắng hết sức để chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.

 

Thấy ông cậu và mẹ khuyên mãi không xong, Lang Triết cũng bừng tỉnh.

 

Hắn lại tiếp tục diễn màn thâm tình: "Mạn Mạn, anh biết em vẫn còn giận anh. Không sao cả, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, hay bắt anh thề thốt hứa hẹn cái gì cũng xong, chỉ cần em cho anh một cơ hội, gả cho anh. Hôm nay chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn luôn, những ngày tháng sau này sẽ do em chứng kiến sự thay đổi của anh, được không em?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng lúc này, Lang Triết nháy mắt ra hiệu cho một người anh em, tên đó lập tức dẫn đầu hô to.

 

"Gả cho cậu ấy đi, gả cho cậu ấy đi! Gả cho..."

 

Tiếng hò reo cổ vũ của những người xung quanh bắt đầu rộ lên.

 

Thực ra rất nhiều người bị cuốn theo nhịp điệu của đám đông. Nhạc nền cũng đã được bật lên, âm thanh vang dội. Tên anh em đang cầm livestream kia còn kết nối luôn với màn hình lớn. Liếc mắt qua là thấy phần lớn bình luận đều a dua hò hét: "Gả cho anh ấy đi, gả cho anh ấy đi!"

 

Mẹ Tôn và ông cậu cũng liên tục xô đẩy Tôn Mạn.

 

Bầu không khí trong phút chốc bị đẩy lên cao trào.

 

Nhìn thấy mọi chuyện đang diễn ra, Tôn Mạn bỗng chốc cảm thấy như bị áp lực bủa vây. Đưa mắt nhìn quanh, vậy mà chẳng có lấy một người đứng về phía mình.

 

Nhóm Quý Phi chứng kiến cảnh này thực sự cạn lời, cứ như thể một cô gái tốt đang bị một đám người hợp sức xô ngã xuống hố lửa vậy.

 

Lang Triết biết Tôn Mạn vốn mỏng mặt, tai lại mềm, nên cười nói: "Em xem, mẹ và cậu của em, mẹ anh, rồi bao nhiêu bạn bè ở đây đều tán thành việc chúng ta ở bên nhau đấy."

 

Lang Triết cố tình chỉ về phía cô Lư đang đứng lặng lẽ ở góc sân khấu.

 

Tóc cô Lư b.úi cao, toát lên vẻ nghiêm nghị, chỉnh tề. Thấy con trai chỉ về phía mình, bà khẽ cau mày nhưng cũng chẳng lên tiếng phản bác.

 

"Anh còn luôn tưởng tượng viễn cảnh sau này hai người sẽ cùng nhau biểu diễn trên sân khấu dưới tư cách là mẹ chồng nàng dâu thực sự nữa cơ." Lang Triết bộc bạch với vẻ ngập tràn hạnh phúc.

 

Tuy nhiên, sắc mặt Tôn Mạn lại có chút biến đổi. Cô sực nhớ ra, lỡ như bây giờ từ chối thẳng thừng, vậy mối quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn được giữa cô và cô Lư chẳng phải sẽ bị phá vỡ sao? Việc ghi hình chương trình sắp tới... Hay là cứ miễn cưỡng đồng ý trước cho xong chuyện, đợi khi vắng người rồi nói cho rõ ràng?

 

Thấy Tôn Mạn có vẻ d.a.o động, Lang Triết lập tức thừa thắng xông lên: "Chuyện này đang được livestream cho cư dân mạng cùng xem rồi, em nhẫn tâm để sự bướng bỉnh lúc này của mình phá hỏng một kỷ niệm đẹp thế sao?"

 

"Mạn Mạn, anh yêu em! Gả cho anh nhé."

 

Mặt Tôn Mạn trắng bệch. Nếu bây giờ nhắm mắt đưa chân thì mọi người đều vui vẻ, không đến mức phải làm khó nhau, sau này không cưới là xong. Nhưng lý trí mách bảo cô không nên làm thế, cô phải vạch rõ ranh giới ngay tại đây.

 

Thật kỳ lạ, rõ ràng cảm thấy mình đang bị ép buộc, nhưng lại nảy sinh cảm giác tội lỗi một cách khó hiểu.

 

Thế nhưng rất nhanh sau đó, khi Lang Triết định kéo tay cô để đeo nhẫn lần nữa, ánh mắt Tôn Mạn đanh lại, vẫn chọn làm theo trái tim mình, giật mạnh tay về.

 

Không ngờ lại bị từ chối lần nữa, Lang Triết tức giận đến mất kiểm soát, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

 

Tôn Mạn không rút tay về được, lập tức dứt khoát không ngần ngại hét lớn: "Tôi không muốn!"

 

Tuy nhạc nền đang vang lên rộn rã, âm lượng không hề nhỏ, nhưng tiếng hét của Tôn Mạn vẫn lọt thỏm vào tai tất cả những người có mặt, và khán giả trên livestream cũng nghe rõ mồn một.

 

"Tôn Mạn, đừng có ngang bướng nữa!" Lang Triết thực sự nổi nóng, gần như nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.

 

Những người khác cũng định nhao nhao lên tiếng.

 

Cô Lư nhíu mày bước tới, định kéo cậu con trai ra.

 

Đột nhiên, nhạc nền bị tắt ngấm, hiện trường rơi vào im lặng tĩnh mịch. Một giọng nói đều đều, u ám cất lên.

 

"Ô hay? Luật hôn nhân gia đình nước ta hình như đâu có cho phép ép buộc phụ nữ kết hôn trái với ý muốn của họ nhỉ. Sao thế? Cô ấy bảo 'Không', mấy người nghe không hiểu tiếng người à? Hay là bị điếc? Tôi cứ tưởng ba cái trò này chỉ xảy ra với những nạn nhân bị bắt cóc bán vào vùng núi sâu xa xôi hẻo lánh, không ngờ hôm nay được xem trực tiếp luôn đấy."