Có lẽ đây là lần đầu tiên Tôn Mạn nói những lời tuyệt tình đến thế, nên mẹ Tôn hoàn toàn ngây ngẩn. Bởi trong ấn tượng của bà ta, đứa con gái này tuyệt đối không bao giờ có thể vứt bỏ bà ta.
"Cãi vã cái gì chứ, đợi biểu đệ mày kiếm được tiền, tự nhiên sẽ trả lại cho mày." Cậu Tôn vẫn cố chống chế.
Lần đầu tiên Tôn Mạn thẳng thừng châm biếm: "Cái loại phế vật đó sao? Các người còn nằm mơ à? Tiền chắc sớm đã bị phá sạch rồi."
Như bị chọc trúng tim đen, khuôn mặt của mẹ và cậu Tôn bỗng chốc đỏ bừng vì vừa xấu hổ vừa tức giận.
"Hết tiền thì kiếm lại, có chuyện gì to tát đâu mà mày cứ phải làm ầm lên như thế." Cậu Tôn gắt gỏng.
"Đó là tiền của tôi, sao các người có mặt mũi nói ra những lời như vậy!" Tôn Mạn dường như đã lột xác thành một người khác, sẽ không bao giờ nương tay nữa: "Tôi không thừa lời với các người, các người đi đi. Nếu ngày mai không thấy các người trả tiền, thì cứ chờ giấy triệu tập của tòa án đi."
Thấy Tôn Mạn kiên quyết như vậy, cậu và mẹ Tôn cũng bắt đầu cuống lên.
Mẹ Tôn vội vàng xoa dịu: "Sao lại thế được hả Mạn Mạn, mẹ nói thật với con, thực sự không còn tiền đâu. Tiền đều đem đầu tư cho biểu đệ con hết rồi, thực sự không lấy ra được. Giờ con có g.i.ế.c nó cũng chẳng có tiền, chúng ta đừng làm ầm ĩ nữa được không? Sau này nhất định sẽ trả lại cho con, chỉ cần cho nó thêm một năm, à không, ba năm nữa thôi."
Đột nhiên, từ cửa phòng bệnh truyền đến tiếng động. Lang Triết ôm cánh tay, sắc mặt nhợt nhạt bước vào.
Hắn ta nhìn ba người nhà Tôn Mạn với đồng t.ử rung lên và đôi môi run rẩy.
Quý Phi vừa nhìn thấy sắc mặt của Lang Triết thì liền thấy buồn cười.
【Đấy, cuống rồi, cuống rồi. Phát hiện ra tiền của Tôn Mạn đã bị chuyển đi hết, dù có giả dạng làm kẻ tống tiền, dùng những bức ảnh quay lén kia đe dọa thì cũng chẳng nặn ra được một xu nào. Bây giờ biết được sự thật này có phải là tuyệt vọng lắm không, tốn công vô ích lại còn mất thời gian.】
Tần Triều nhìn bộ dạng hèn nhát của Lang Triết cũng cười khẩy không thành tiếng.
Thấy Lang Triết há miệng định nói nhưng lại chẳng biết phải nói gì, dáng vẻ kìm nén bức bối của hắn càng khiến Quý Phi và Tần Triều thêm phần hả hê.
【Oái oăm thay, bây giờ hắn lại chẳng dám chất vấn, nhìn cái mặt kìm nén đến mức gân xanh nổi hết lên kia kìa.】
"Các người... các người đã làm gì Tôn Mạn thế hả?" Lang Triết dùng giọng điệu méo mó chất vấn mẹ và cậu Tôn.
Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ Lang Triết vì yêu mà lên tiếng trách móc, mẹ và cậu Tôn nhất thời cũng không dám đối mặt.
Kết quả, Tôn Mạn lại mang vẻ mặt trầm tĩnh: "Lang Triết, lúc chúng ta còn bên nhau, tại sao anh lại chụp lén tôi? Những bức ảnh đó là do anh phát tán ra ngoài đúng không?"
Sắc mặt Lang Triết lập tức thay đổi liên tục.
Tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lang Triết. Dù cho nhiều người có mặt ở đây vẫn còn đang mơ hồ, nhưng họ cũng kịp nhận ra rằng vụ tự sát của Tôn Mạn e là không hề đơn giản.
"Ảnh gì cơ? Chụp lén gì cơ?" Lư Phỉ lập tức gặng hỏi.
Lang Triết không ngờ Tôn Mạn lại bất chấp tất cả mà đem chuyện này ra nói trước mặt mọi người.
Hắn có chút sững sờ, nhưng vẫn cố c.ắ.n răng chống chế: "Mạn Mạn, anh thực sự không biết gì cả. Trước đó anh có việc nên điện thoại luôn tắt máy, lúc nghe tin em xảy ra chuyện anh mới bật máy, rồi mới thấy tin nhắn em gửi. Anh không hề trốn tránh em, anh thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì."
【Lần trước tôi đã bảo diễn xuất của hắn tốt mà, diễn cái điệu bộ hạ lưu này là đỉnh nhất luôn.】
Tần Triều nhìn Lang Triết giả vờ vô tội, nắm đ.ấ.m lại cứng lại rồi.
Tôn Mạn nhìn hắn bằng ánh mắt u tối: "Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi, tại sao anh lại làm như vậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lang Triết, rốt cuộc con đã làm gì hả?" Lư Phỉ sốt ruột hỏi.
Bùi Minh Huyên lúc này mới chợt nhận ra, kinh ngạc thốt lên: "Lẽ nào... là những bức ảnh nhạy cảm mà lũ anti-fan đang lan truyền sao?"
Toàn thân Tôn Mạn run rẩy, cô ngẩng đầu nhìn Bùi Minh Huyên: "Chị Bùi, có phải trên mạng đã hoàn toàn..."
Nhìn thấy ánh mắt của Tôn Mạn, Bùi Minh Huyên vội vàng lấy điện thoại ra đưa cho cô xem: "Chỉ là vài bức ảnh nhạy cảm thôi, dù có là em thật thì cũng chẳng sao cả, hoàn toàn có cách xử lý truyền thông. Em thực sự không cần phải..."
Với kinh nghiệm của mình, Bùi Minh Huyên đã chứng kiến đủ loại rắc rối của nghệ sĩ, chuyện này cơ bản chỉ là muối bỏ bể.
Tôn Mạn nhìn thấy những bức ảnh đó vẫn giống y như những bức cô từng thấy lần đầu, trong lòng không khỏi khó hiểu. Lẽ nào vì chuyện cô tự sát ầm ĩ quá nên đối phương đã dừng tay không tung thêm nữa?
"Để tôi xem." Lư Phỉ vội vàng giật lấy điện thoại. Vừa nhìn thấy, sắc mặt bà lập tức sầm xuống. Nhớ lại lời buộc tội lúc nãy của Tôn Mạn, ánh mắt sắc lẹm của bà lập tức quét về phía Lang Triết. "Là do con làm?"
Mặc dù câu hỏi của Lư Phỉ nhắm vào việc: "Ảnh này là do con chụp à?".
Nhưng vẫn khiến kẻ chột dạ như Lang Triết bủn rủn cả chân tay, suýt nữa thì đứng không vững.
Mẹ và cậu Tôn thấy tình hình không ổn liền xông tới xem. Vừa liếc qua, bọn họ đã hít một ngụm khí lạnh.
Mẹ Tôn rít lên: "Tôn Mạn, mày đang làm cái trò gì vậy! Sao mày có thể làm ra cái chuyện xấu xa đáng xấu hổ thế này!"
Không ai có thể ngờ mẹ Tôn lại phản ứng như vậy.
【Trời ạ, não của bọn họ làm bằng cái gì thế? Vừa rồi đã nói rõ ràng như vậy rồi mà bọn họ vẫn quay sang đổ lỗi cho Tôn Mạn? Có phải một số bậc cha mẹ, người thân, cứ hễ con cái xảy ra chuyện là nhất định phải quay sang trách mắng con mình trước tiên không?】
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Quý Phi không nhịn được lên tiếng: "Bác gái đúng là ăn cây táo rào cây sung nhỉ. Bình thường thì bênh vực nhà mẹ đẻ, lúc này lại quay sang bênh vực kẻ thủ ác. Xem ra trong lòng bác, bất kỳ ai cũng quý giá hơn đứa con gái ruột của bác nhỉ."
Mẹ Tôn nhất thời chưa kịp phản ứng, nhưng cậu Tôn thì mặt đỏ tía tai quát lớn: "Cô ăn nói hàm hồ cái gì thế!"
"Tôi nói sai sao? Nhìn những bức ảnh này là biết ngay có người nhân lúc cô ấy ngủ say mà chụp lén. Cô ấy là nạn nhân, bác không bảo vệ con gái mình, không xót xa cho cô ấy thì thôi, lại còn quay ra c.h.ử.i mắng... Tsk tsk tsk."
Sắc mặt mẹ Tôn lúc xanh lúc đỏ: "Tôi là mẹ, nó làm sai, tôi không có quyền nói sao? Ai bảo tự bản thân nó không cẩn thận."
Cậu Tôn liếc nhìn Lang Triết một cái, tuy có chút bất mãn nhưng ngoài miệng vẫn trách Tôn Mạn: "Thật không biết tự trọng!"
"Cô ấy đã trưởng thành, có bạn trai, yêu đương tiếp xúc là chuyện hết sức bình thường. Nhưng chụp lén mà không có sự cho phép của cô ấy, lẽ nào là lỗi của cô ấy sao?" Quý Phi nói toạc móng heo.
Sắc mặt Lang Triết cực kỳ khó coi.
Nhưng Tôn Mạn lại lên tiếng: "Là lỗi của tôi, là do tôi mắt mù nhìn lầm người. Cho nên, chuyện của tôi không liên quan gì đến các người, không cần các người ở đây chỉ tay năm ngón nữa. Rảnh rỗi thì cút về chuẩn bị tiền trả cho tôi đi! Các người tưởng lần này tôi nói đùa chắc? Tôi sẽ làm thật đấy, tôi đã c.h.ế.t một lần rồi, giờ tôi chẳng sợ gì nữa!"
Mẹ và cậu Tôn đều kinh ngạc nhìn Tôn Mạn. Bọn họ cứ tưởng Tôn Mạn gặp chuyện tày đình thế này sẽ phải cầu cứu, mong bọn họ ở lại bên cạnh cơ chứ. Nào ngờ cô lại phản ứng dữ dội như vậy, thế là cả hai đành câm như hến.
Tôn Mạn cũng chẳng buồn quan tâm đến họ nữa, mà dùng ánh mắt vừa thê lương vừa tàn nhẫn nhìn thẳng vào Lang Triết.
Lang Triết đương nhiên đành phải c.ắ.n răng bịa lý do: "Mạn Mạn, chuyện này là anh có lỗi với em. Anh thực sự không biết tại sao những bức ảnh đó lại lọt ra ngoài. Anh chỉ là... lúc hẹn hò với em, anh quá yêu em, nên mới lén chụp lại một số thứ. Anh nghĩ chắc là liên quan đến chuyện điện thoại của anh bị mất cách đây không lâu. Anh thực sự không cố ý, anh..."
Tôn Mạn nghe đến đây, dường như mọi suy đoán đã được xác nhận, cô nhắm nghiền mắt lại với vẻ tuyệt vọng tột độ: "Anh không chỉ chụp những bức ảnh này, mà còn quay cả video nữa, anh có biết không? Tôi đã bị tống tiền. Bọn chúng gửi một loạt ảnh để đe dọa tôi, bắt tôi đưa 60 triệu. Nếu không đưa, chúng sẽ tung video lên các trang web nước ngoài, khiến tôi thân bại danh liệt, vĩnh viễn không ngóc đầu lên làm người được nữa!"