Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 163: Bắt hết, tóm sạch không chừa một ai



 

Mãi cho đến khi Tần Triều lên tiếng chào hỏi, mọi người mới hoàn hồn.

 

"Anh La?"

 

Viên cảnh sát vừa tung đòn khống chế đẹp mắt kia đứng dậy, một tay khóa c.h.ặ.t t.a.y đối tượng ra sau bằng còng số tám, giữ c.h.ặ.t tên Lang Triết đang mặt cắt không còn giọt m.á.u, rồi cười rạng rỡ chào lại: "Tần lão Tam, lâu rồi không gặp."

 

Nói xong, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng của anh quét qua Quý Phi, nhưng chỉ gật đầu chào hỏi qua loa lấy lệ.

 

Quý Phi ban đầu còn mải mê ngắm nghía anh cảnh sát đẹp trai, vì nhan sắc của anh chàng này dư sức đóng phim tuyên truyền. Nếu lên sóng trực tiếp thì chắc chắn sẽ được một dàn các chị em gọi "chồng" rần rần. Khí chất nam tính, rắn rỏi cực kỳ cuốn hút. Nhưng khi thấy anh quen biết Tần Triều mà lại có thái độ thờ ơ với mình như vậy, cô liền quan sát kỹ nét mặt anh, lục lọi lại trí nhớ.

 

【À, nhớ ra rồi. La Phỉ, một trong những người anh em chí cốt của Tần Hiển, bạn đại học của Tần Hiển và Dư Chỉ. Anh ta rất "đẩy thuyền" cho cặp đôi đó, cũng biết rõ sự thật đằng sau cuộc hôn nhân năm xưa... Hèn chi lại ghét tôi ra mặt thế. Hình như sau lần đó, anh ta còn chẳng thèm bước chân đến nhà họ Tần nữa, vì cho rằng nhà họ Tần ép Tần Hiển kết hôn mà phớt lờ hạnh phúc của anh ấy.】

 

Nghe vậy, Tần Triều thấy hơi chột dạ, không ngờ nhị tẩu lại nắm rõ mọi chuyện đến thế. Tuy nhiên, việc gặp La Phỉ ở đây quả thực khiến anh rất bất ngờ.

 

"Sao anh lại ở đây?" Tần Triều thắc mắc.

 

"Chẳng phải cậu báo cảnh sát sao?" La Phỉ vừa nói vừa huơ chiếc điện thoại của mình lên.

 

Tần Triều ngơ ngác, vội vàng kiểm tra điện thoại. Nhớ lại lúc trước anh có tiện tay nhắn vào nhóm chat thông tin nhận được từ Quý Phi: toàn bộ dữ liệu đều nằm trong điện thoại Lang Triết, và thế là Tần Hiển đã chốt luôn phương án cuối cùng.

 

Phương án đó là: Nhân lúc đối phương chưa hay biết gì, báo cảnh sát ngay lập tức, đ.á.n.h úp bất ngờ, mang cả người lẫn bằng chứng (chiếc điện thoại) về đồn. Thế là xong chuyện, chẳng cần phải lo lắng gì thêm.

 

Vừa hay La Phỉ đi phá án về, Tần Hiển đã liên lạc thẳng với anh ta để xử lý vụ này.

 

Tần Hiển chỉ ngầm ám chỉ với La Phỉ rằng, dựa theo những gì anh âm thầm điều tra, Lang Triết rất có thể là kẻ vừa ăn cướp vừa la làng. Nhưng họ không tiện ra mặt vạch trần, nên đành nhờ La Phỉ tự mình điều tra. Chỉ có một yêu cầu duy nhất: Khống chế bằng chứng (điện thoại) ngay khoảnh khắc bắt giữ, tránh gây tổn thương thứ cấp cho nạn nhân.

 

Người quen làm việc đúng là nhanh gọn lẹ. La Phỉ hoàn toàn tin tưởng vào phán đoán của Tần Hiển, nên trực tiếp nhắm Lang Triết làm nghi phạm số một. Nước cờ này giải quyết triệt để nỗi lo lắng của Quý Phi và Tần Triều.

 

Chỉ là không ngờ Lang Triết lại ngu ngốc đến vậy. Chẳng có chuyện gì xảy ra mà lại ngang nhiên chống người thi hành công vụ trước bàn dân thiên hạ, suýt chút nữa biến mình thành tội phạm bỏ trốn.

 

Nếu mọi chuyện đã được an bài như vậy, Tần Triều lập tức diễn nốt vở kịch.

 

"Ái chà, xin lỗi nhé. Lúc nãy tôi nghe nói mọi người định báo cảnh sát, nên tôi soạn sẵn một tin nhắn định nhờ người quen giúp cô Tôn. Chắc do bất cẩn nên ấn nhầm nút gửi rồi." Tần Triều giải thích.

 

【Đệt! Lão Tam, đỉnh của ch.óp, chọn thời cơ chuẩn không cần chỉnh. Mà lại còn là người quen nữa, lát nữa có thể ngầm ám chỉ một chút, thế là mọi chuyện ổn thỏa rồi!】

 

Tần Triều chột dạ nhận lấy lời khen, thầm xin lỗi nhị ca vì đã cướp mất ánh hào quang của anh.

 

Quay sang những người còn đang há hốc mồm kinh ngạc, anh hỏi: "Nếu người đã đến rồi, cô Tôn có báo cảnh sát không?"

 

Tôn Mạn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những nghi ngờ vừa rồi, nhưng đối mặt với cảnh sát, bản năng mách bảo cô phải kính sợ. Cô vội vàng rút điện thoại ra, ngoan ngoãn tường thuật lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc.

 

"Vậy là ảnh bị phát tán từ điện thoại của anh sao?" La Phỉ hướng mắt về phía Lang Triết.

 

Lang Triết lúc này đã lấy lại bình tĩnh, vùng vẫy biện minh: "Tôi chỉ vô ý thôi, anh bắt tôi làm gì?"

 

Lư Phỉ không kìm được muốn bước lên. Nhìn con ruột bị bắt giữ thế này, bà vẫn không khỏi xót xa.

 

"Anh nhầm rồi. Từ giờ phút này, anh là nghi phạm số một." La Phỉ không nói nhiều, trực tiếp lấy chiếc điện thoại từ túi Lang Triết để làm bằng chứng.

 

"Anh làm cái gì vậy!" Lang Triết gần như hét lên. Hắn hoàn toàn không dám tin mọi chuyện lại đi đến bước đường này.

 

"Nghi phạm số một sao?" Lư Phỉ sững sờ.

 

"Đúng vậy. Thường những vụ án kiểu này đa phần do người quen gây ra. Hơn nữa, việc anh ta bảo mất điện thoại chỉ là lời khai từ một phía. Chỉ cần tra ra được anh ta đang cần một số tiền lớn trong thời gian ngắn, thì anh ta hoàn toàn có động cơ để tự biên tự diễn vụ tống tiền này. Ví dụ như có thói hư tật xấu nào đó, hoặc dính vào tranh chấp tiền bạc..."

 

"Cờ bạc có tính không?" Bùi Minh Huyên kịp thời chèn thêm một nhát d.a.o.

 

Câu nói ấy như sấm sét giữa trời quang. Cứ tưởng bí mật này đã được giấu nhẹm đi, lời thề giữ bí mật của bạn gái cũ vẫn còn đó, ngờ đâu lại bị phanh phui trần trụi.

 

"Cô... cô... nói gì cơ?" Lang Triết không chịu nổi cú sốc này, hai mắt trắng dã, trợn trừng nhìn Tôn Mạn.

 

Tôn Mạn cũng hơi ngỡ ngàng.

 

Nhưng Bùi Minh Huyên lại tỏ vẻ ngây thơ vô tội: "Đừng trách tôi. Cảnh sát hỏi thì dân đen như tôi đương nhiên phải hợp tác, biết gì nói nấy. Hơn nữa, muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm, lăn lộn trong giới này tôi cũng hóng hớt được ít nhiều."

 

Đây cũng là cách cô làm rõ rằng chuyện c.ờ b.ạ.c không phải do Tôn Mạn kể, để tránh việc sau này Lang Triết được thả vô tội lại lấy cớ đó gây rắc rối cho Tôn Mạn.

 

"Tôi... tôi không có!" Lang Triết không dám ngẩng đầu lên. Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt như thiêu như đốt từ phía mẹ mình.

 

"Anh ta c.ờ b.ạ.c, tôi có thể làm chứng." Tôn Mạn đột nhiên lên tiếng.

 

Mọi người đã giúp cô đến mức này, cô không thể tụt xích vào lúc quan trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lang Triết không dám tin vào tai mình khi nhìn Tôn Mạn. Một cô gái ngoan ngoãn như vậy đáng lẽ phải giữ chữ tín nhất mới đúng. Dù đã chia tay, nhưng Tôn Mạn cũng không phải loại người vạch áo cho người xem lưng.

 

Nhưng Tôn Mạn chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt đau khổ và tê dại. Suy cho cùng, họ từng là những người yêu nhau, đôi khi bị che mắt sâu nhất, nhưng đôi khi cũng hiểu rõ nhau nhất.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Anh ta từng lừa tôi 10 triệu để trả nợ c.ờ b.ạ.c, sau đó chúng tôi mới chia tay."

 

Chỉ là cô không ngờ có những kẻ vì c.ờ b.ạ.c mà có thể mất hết nhân tính đến vậy.

 

Một khi sự việc đã đi đến bước này, mọi sự trùng hợp đều không còn là ngẫu nhiên nữa.

 

Chân tướng sự việc dường như đã rõ ràng mười mươi mà chẳng cần điều tra thêm.

 

Chưa kịp để mọi người phản ứng, Lư Phỉ đã lao tới tát một cái giáng trời. La Phỉ cũng rất biết điều, nhanh ch.óng né sang một bên, giả vờ can ngăn nhưng thực chất là nhường chỗ cho Lư Phỉ tẩn cho một trận ra trò.

 

"Có phải mày không? Có phải mày làm không? Cái thằng khốn nạn này, mày đã làm những trò gì! Sao mày có thể làm ra cái chuyện đốn mạt như thế! Mày có lỗi với Tôn Mạn, có lỗi với tao và bố mày, mày có lỗi..."

 

"Con không có, con không có..."

 

Cuối cùng, Lang Triết bị tẩn cho mặt mũi be bét m.á.u, vừa khóc bù lu bù loa vừa bị các đồng chí cảnh sát đến sau giải đi.

 

"Cô Tôn, cô yên tâm. Tất cả ảnh và video chúng tôi sẽ nhờ chuyên gia theo dõi và xử lý triệt để. Chúng tôi sẽ bảo vệ an toàn danh dự và tài sản cho mọi công dân."

 

Nghe câu nói đó, nước mắt Tôn Mạn tuôn rơi lã chã, cô gào khóc một cách tức tưởi.

 

Vốn dĩ cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi bão táp, nào ngờ mọi chuyện lại được giải quyết êm xuôi thế này. Không biết vị thần tiên nào đã phù hộ cho cô. Cô thầm cảm tạ đất trời vì đã không dồn cô vào chỗ c.h.ế.t.

 

Sau khi ghi chép lại lời khai, La Phỉ lên tiếng hỏi: "Cô Tôn còn yêu cầu gì thêm không? Ví dụ như thu hồi lại khoản tiền 10 triệu kia."

 

Chưa để Tôn Mạn trả lời, Lư Phỉ – người nãy giờ vẫn im lặng – bỗng lên tiếng: "Chúng tôi sẽ trả."

 

Lư Phỉ nhìn Tôn Mạn. Tôn Mạn bất giác lúng túng. Những người hiền lành luôn cảm thấy mình đang nợ người khác.

 

Lư Phỉ nghẹn ngào: "Đừng như vậy, là chúng tôi có lỗi với cháu. Cháu không cần phải bận tâm gì cả. Cháu là một cô gái tốt, do cô không biết dạy dỗ con cái mới để nó làm tổn thương cháu đến mức này."

 

Bà sẽ không trách Tôn Mạn tại sao không nói cho bà biết chuyện Lang Triết c.ờ b.ạ.c và vay nợ. Bởi vì lúc đó Tôn Mạn chỉ là bạn gái của Lang Triết, chẳng có quan hệ ruột thịt gì, cô không có nghĩa vụ phải giúp bà uốn nắn con cái.

 

Lư Phỉ phân biệt rõ rạch ròi trắng đen. Bà cũng hiểu Lang Triết đã gây ra tội lỗi tày đình, không còn là thứ bà có thể răn đe giáo d.ụ.c được nữa.

 

"Chuyện này cháu không cần bận tâm đến ai khác. Cứ điều tra ra sao thì xử lý như vậy, cô sẽ không xin xỏ, cũng chẳng thèm quản nó. Đã đến lúc nó phải nhận một bài học đích đáng." Lư Phỉ tuy là một bà mẹ nghiêm khắc, nhưng đến lúc cần tàn nhẫn thì cũng tàn nhẫn vô cùng.

 

"Vậy ngày mai cô Tôn có thể xuất viện đến đồn cảnh sát được không?" La Phỉ hỏi.

 

Tôn Mạn khựng lại, ánh mắt lóe lên vài tia suy tính, vừa định gật đầu thì Quý Phi đột ngột xen vào: "Thế là buổi livestream ngày mai thật sự phải hủy bỏ sao?"

 

【Xem ra đạo diễn và nhà sản xuất phen này thắt cổ tự vẫn thật rồi.】

 

Tần Triều khẽ hắng giọng, thấy nét mặt La Phỉ thoáng chút không vui bèn nói đỡ: "Như vậy có lẽ sẽ làm khó cho Tôn Mạn."

 

Đang lúc Tôn Mạn lúng túng chưa biết phải nói gì, Lư Phỉ liền cất lời: "Cô sẵn sàng cùng cháu hoàn thành sân khấu cuối cùng này. Không thể vì cái thằng oắt con đó mà làm lỡ dở chuyện lớn của cháu được. Cháu muốn bỏ lỡ cơ hội này sao?"

 

Ánh mắt Tôn Mạn lóe sáng, cô c.ắ.n môi một cái, cuối cùng quả quyết nói: "Cháu muốn lên sân khấu."

 

Cuối cùng, La Phỉ cũng đồng ý tạo điều kiện cho họ. Lúc sắp ra về, Tôn Mạn gom hết can đảm, trình báo luôn cả chuyện khởi kiện mẹ và cậu ruột.

 

La Phỉ liếc nhìn hai người đang bị dọa cho khiếp vía đứng nép một góc, nhướng mày nói: "Hôm nay nhiều việc gớm, phải gọi thêm mấy anh em tới mới được." Nói rồi anh ta liền rút điện thoại ra liên lạc.

 

Mẹ Tôn và cậu Tôn cuống quýt c.h.ử.i rủa Tôn Mạn.

 

Tôn Mạn không hề nao núng, còn La Phỉ thì nghiêm giọng quát lớn: "Im ngay! Thêm một câu nữa là thành tội đe dọa nạn nhân đấy."

 

Mẹ Tôn và cậu Tôn sợ tái mặt, lập tức im bặt.

 

Lúc La Phỉ đi khỏi, người hăng hái ra tiễn nhất lại là Bùi Minh Huyên.

 

【Chị Bùi định làm gì thế? Chấm trúng người ta rồi muốn kéo vào showbiz làm nghệ sĩ à?】

 

Tần Triều suýt lảo đảo. Nghe nửa đầu còn tưởng "chấm trúng" kiểu theo đuổi tán tỉnh, nghe nốt nửa sau mới thấy ở khía cạnh nào đó Quý Phi và Bùi Minh Huyên đúng là cùng một giuộc.

 

Nhưng chắc cả hai đều đoán sai bét rồi.

 

Chị Bùi có lẽ đang nhờ anh ấy đóng vai khách mời trong vở kịch trên sân khấu của họ đấy.