Tần Hiển vẫn chưa hết bàng hoàng trước câu chuyện Lạc Chu giả nghèo để thử thách tình yêu đích thực, lại nghe thấy một vụ "drama" "khủng" hơn có liên quan đến Tuyên Nghi.
Quý Phi ám chỉ điều gì đây? Tuyên Nghi đã giở trò gì?
Khoan đã, sự chạm trán tình cờ ngày hôm nay phải chăng quá mức trùng hợp? Liệu có phải là sự sắp đặt cố ý của ai đó?
Tần Hiển vừa lóe lên suy nghĩ ấy, Quý Phi đã lên tiếng vạch trần.
[Cô ta nghĩ cái quái gì vậy? Tự tay chọn anh trai, rồi lại vương vấn cậu em? Cô ta nghiện cái cảm giác Lạc Chu vừa dồn tâm trí cho cô ta vừa tranh thủ đ.â.m chọc cô ta vài câu à? Thế nên khi phát hiện Tiểu Đường là mối đe dọa, cô ta mới bày ra màn kịch này?!]
Lông mày Tần Hiển chau lại đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi. Đảo mắt về phía Tuyên Nghi, anh thấy sắc mặt cô ả tối sầm lại. Rõ ràng việc Lạc Chu liên tục nhắc đến Tiểu Đường khiến tâm trạng cô ta cực kỳ tồi tệ.
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này!
[Một màn l.ừ.a đ.ả.o thế này, nếu Lạc Chu chủ động thú nhận thì may ra còn có cơ hội vớt vát. Nhưng nếu để Tiểu Đường tự phát hiện ra mình bị lừa gạt bấy lâu nay, thì hậu quả... Trừ phi Tiểu Đường thực sự hám tiền, hoặc yêu Lạc Chu đến mù quáng như anh ta nói, nếu không thì coi như kết thúc. Cuộc tình này sẽ "đắp chiếu" ngay lập tức.]
Tần Hiển cạn lời. Quả nhiên, Tuyên Nghi đã cố tình sắp xếp cho Tiểu Đường đến làm việc tại đây. Mục đích chính là để Tiểu Đường phát hiện ra thân phận thật sự của Lạc Chu, từ đó phá vỡ hoàn toàn mối quan hệ giữa hai người.
[Tôi đã có thể mường tượng ra một vở kịch hoành tráng sắp diễn ra rồi. Bây giờ thật sự chỉ muốn hóa thân thành con bạch tuộc, quất liên hoàn tát vào mặt hai cái thứ khốn nạn này. Tại sao một cô gái ngây thơ lại phải vì trò chơi tình ái của bọn họ mà chịu tổn thương, rơi nước mắt chứ.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tuy nhiên, tâm trạng của Quý Phi lúc này khá hỗn độn.
[Đau một lần rồi thôi. Để Tiểu Đường nhìn rõ bộ mặt thật của tên cặn bã này cũng tốt. Tuyệt nhất là tát thẳng vào mặt Lạc Chu trước mặt bàn dân thiên hạ, rồi bồi thêm vài cú tát nữa. Nếu khéo léo một chút, tôi có thể nhân cơ hội này đòi Lạc Chu bồi thường cho cô ấy. Suy cho cùng, đồng tiền mồ hôi nước mắt không thể để nuôi cái loại vô tâm vô tính như thế. Tình cảm mất đi có thể tìm lại, nhưng tiền thì không thể mất!]
Nghe được những toan tính nhỏ nhoi của Quý Phi, Tần Hiển không khỏi phì cười. Nếu sự việc thực sự đi theo hướng đó, anh cũng sẽ góp sức đòi tiền giúp cô. Đền bù gấp mười chưa đủ thì đền gấp trăm.
Thế nhưng, nhìn dáng vẻ của Tiểu Đường, cô gái ấy có lẽ coi trọng tình cảm hơn tiền bạc.
[Thôi thì, cũng không dám chắc phản ứng của Tiểu Đường sẽ thế nào. Nếu một người nguyện đ.á.n.h một người nguyện chịu đòn, thì cũng đành coi như một quả dưa để nhấm nháp thôi vậy.]
Nhìn dáng vẻ Quý Phi vừa buồn bực vừa tò mò, vừa lo lắng vừa háo hức, những biểu cảm thay đổi liên tục trên gương mặt cô trông thật đáng yêu.
Tần Hiển bất giác nhìn cô chằm chằm.
Cho đến khi Lạc Chu đối diện cất tiếng: "Cô làm cái vẻ mặt quái quỷ gì thế?"
Tần Hiển: ...
Quý Phi chớp mắt, chỉ tay vào mình: "Anh nói tôi à?"
"Chứ còn ai nữa, cô có ý kiến gì với tôi sao?" Lạc Chu bất mãn. Anh ta có cảm giác ánh mắt Quý Phi vừa rồi đầy vẻ khinh bỉ, như thể muốn lao tới tát anh ta một cái.
Anh ta đã thực sự bị người phụ nữ này tát một lần rồi!
Nếu nói không ngoa, Quý Phi là người phụ nữ đầu tiên dám giáng cho anh ta một cú tát đích đáng! Mối nhục này nếu không nể mặt Tần Hiển, anh ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Hơn nữa, anh ta cảm thấy những người khác trong bàn có ý kiến với hành động của mình thì cũng đành, chứ với những chuyện tồi tệ mà Quý Phi đã làm với Tần Hiển, cô ta lấy tư cách gì mà khinh bỉ anh ta.
Thấy Lạc Chu tỏ vẻ xấc xược, ánh mắt Quý Phi lóe lên một tia tinh quái.
[Là anh tự dâng xác đến nộp mạng đấy nhé, không trách tôi được.]
Nghe thấy giọng điệu này, Tần Hiển lập tức chỉnh đốn lại tư thế, ngồi nghiêm chỉnh.
Liền nghe thấy Quý Phi tươi cười nói: "Ái chà, tôi ngạc nhiên thôi, hóa ra anh đã có bạn gái rồi. Vừa nãy tôi cứ tưởng hai người mới là một cặp cơ đấy." Vừa nói, cô vừa đưa tay chỉ về phía Lạc Chu và Tuyên Nghi.
Sắc mặt Lạc Chu cứng đờ.
Tuyên Nghi cũng sững người.
Những người biết chuyện trong bàn đều kinh ngạc nhìn sang. Không ngờ Quý Phi lại dám nói thẳng toẹt ra như vậy.
Những người không biết chuyện thì nhìn quanh đầy hoang mang. Bầu không khí bỗng chốc trở nên kỳ quái và ngột ngạt.
Nhưng miễn là Quý Phi không thấy ngại, thì người ngại sẽ là kẻ khác.
"Tôi đang định hỏi Tần Hiển, tại sao hai người một người đeo nhẫn, một người lại không. Suýt chút nữa thì tôi đã lên tiếng trêu chọc xem hai người có cãi nhau hay không rồi, ha ha ha ha."
Mặt Lạc Chu tái mét. Có những lúc giận đến mức quên cả phản bác. Tuy trước đây họ từng qua lại, nhưng giờ nhắc lại chuyện đó trước mặt bao người chẳng phải là đang sỉ nhục họ sao?
Tuyên Nghi hoàn hồn, sắc mặt đột ngột thay đổi. Cô ta kìm nén cơn giận, nhưng lại giả vờ uất ức: "Quý Phi, có phải cô vẫn còn trách móc tôi về chuyện lần trước, nên cố tình nói vậy không?"
Nói xong, cô ta còn quay sang nhìn Tần Hiển với vẻ mặt ái ngại: "Anh xem chuyện này, hay là để tôi xin lỗi Quý Phi một lần nữa..."
[Không ngờ lại là một "trà xanh" chính hiệu?! Cao thủ đấy, biết tương kế tựu kế phản đòn cơ à.]
Tần Hiển: Đâu dễ gì bắt nạt được vợ tôi.
Thế là anh nghiêm túc giải thích với Quý Phi: "Lần trước gặp nhau vội vã, sau đó anh cũng chưa nhắc lại với em, chắc em quên mất mối quan hệ của họ rồi."
Quý Phi suýt không kìm được niềm vui sướng trên mặt, vội vàng diễn nét ngây thơ vô tội: "Dạ?"
[Tuyệt vời, Tần Hiển! Đưa bậc thang đúng lúc, chiều cao chuẩn không cần chỉnh! Anh là con giun trong bụng tôi à? Sao mà thông minh thế!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Hiển nhếch mép cười, phối hợp nhịp nhàng: "Cô ấy là chị dâu của cậu ta."
Quý Phi lập tức ra vẻ bừng tỉnh: "Hèn chi nãy giờ tôi cứ thấy hai người liếc mắt đưa tình với nhau. Hóa ra là ánh mắt trao đổi giữa chị dâu và em chồng à, ha ha. Trách hai người đẹp đôi quá, làm tôi lỡ 'đẩy thuyền' mất rồi."
Nói cái kiểu gì vậy, bảo họ "liếc mắt đưa tình" sao? Lạc Chu và Tuyên Nghi hoàn toàn choáng váng. Không ngờ trên đời lại có người nói năng bừa bãi, không biết lựa lời như vậy.
Không biết nói thì ngậm miệng lại đi.
Cả hai bị lời nói này kích động đến suýt nghẹt thở, nhưng vì họ thực sự từng làm những việc mờ ám đó nên chột dạ không biết phản bác ra sao.
Những người biết chuyện khác: ... Đây là cố ý sao? Hình như không phải, cô ấy còn khen họ đẹp đôi cơ mà... Thật là... sao cứ có cảm giác mỉa mai ngầm thế nhỉ?
Du Duyệt dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó, mắt trợn tròn. Nhưng Bạch Tiểu Khê vẫn giữ vẻ ngây thơ, ngạc nhiên trêu chọc: "Thế à? Mình không để ý. Cậu đừng có ghép đôi bừa bãi như vậy chứ, ha ha ha."
Quý Phi thở dài: "Thật ngại quá, trong trí nhớ của tôi chỉ còn lại hình ảnh hai người bênh vực nhau lần trước, nên tôi nhớ nhầm."
Sau đó, cô bày ra vẻ mặt "trà xanh" nhìn Tuyên Nghi: "Chắc hai người không trách tôi đâu nhỉ. Các người biết tôi mà, tôi là đứa có sao nói vậy, không suy nghĩ sâu xa. Thật sự không phải cố ý đâu, tôi xin lỗi nhé."
Lạc Chu như nghẹn một b.úng m.á.u trong n.g.ự.c, không thể thốt nên lời. Anh ta cố giữ nét mặt cứng đờ, trông có vẻ hung dữ, nhưng cuối cùng chỉ biết hừ lạnh một tiếng.
Trách anh ta lắm mồm hỏi con mụ điên này làm gì!
Tuyên Nghi lúc này tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Cô ta linh cảm Quý Phi đang cố ý nhắm vào mình, nhưng vì bản thân đang có tật giật mình, người ta lại nhanh miệng xin lỗi trước nên cô ta hoàn toàn không tìm được kẽ hở nào để phản kích.
Nhưng sao cô ta có thể liên tiếp vấp ngã dưới tay Quý Phi được.
Lần trước là do cô ta không ngờ Quý Phi lại là kẻ điên rồ, không chịu nhịn nhục mà trực tiếp động tay động chân.
Lần này...
"Nếu đã là hiểu lầm thì tất nhiên không sao cả. Thực ra chuyện này cũng phải trách Tần Hiển." Tuyên Nghi bỗng mỉm cười nói, với giọng điệu như đang nói đùa.
Tần Hiển sững người. "Trách tôi?"
Quý Phi khẽ nheo mắt nhìn sang.
[Ồ? Không cãi lại được, đổi chiến thuật tấn công rồi à? Muốn nhắm vào người của tôi? Ngon nhào vô.]
Tuy hành động của Tuyên Nghi giúp Tiểu Đường biết được sự thật sớm hơn, nhưng mục đích đằng sau lại hoàn toàn phớt lờ sống c.h.ế.t của Tiểu Đường.
Vì lòng tham của bản thân mà chà đạp lên một cô gái vô tội, Quý Phi cũng vô cùng khinh bỉ Tuyên Nghi.
Nhưng bên cạnh cô, Tần Hiển vừa nghe thấy tiếng lòng của Quý Phi thì cả người cứng đờ.
'Người của tôi'?
Dù biết cô chỉ thuận miệng nói ra, ý chỉ những người cùng phe với mình.
Nhưng một luồng hơi nóng rực vẫn trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Hiển, khiến anh nhất thời không biết làm sao, cảm giác hai má cũng đang nóng bừng lên.
"Đúng vậy, nếu Tần Hiển và cô tổ chức đám cưới, vợ chồng tôi chắc chắn sẽ đến chúc mừng. Như vậy chắc chắn cô sẽ không nhầm lẫn nữa."
Sắc mặt Tần Hiển lập tức lạnh toát, ánh mắt đ.â.m thẳng vào Tuyên Nghi.
Tất cả những người có mặt nghe xong cũng nhìn nhau ái ngại.
Giây tiếp theo, họ thấy Tuyên Nghi cứng đờ người, sau đó ngượng ngùng mím môi, lảng tránh ánh nhìn, như thể nhận ra mình đã lỡ lời: "Nói đùa thôi mà, chúng ta đổi chủ đề khác đi..."
[Đệt! Lại còn nhắm thẳng vào mình! Vẫn là cái chiêu cũ rích từ hai năm trước! Chậc, phiền phức thật. Tình huống này, mình có nên phản ứng lại không nhỉ?]
Tuyên Nghi đương nhiên cảm nhận được ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo của Tần Hiển.
Thế lực của anh trai Lạc Chu không hề thua kém Tần Hiển, nên Tuyên Nghi cũng chẳng hề e sợ. Hơn nữa, cô ta đang nói những lời tốt đẹp mà. Chẳng phải đang trêu đùa họ, mong họ sớm tổ chức đám cưới sao? Còn Quý Phi liên tưởng đến điều gì thì đó là việc của cô ta.
Dù Quý Phi có né được đòn này, cô ta cũng muốn xem lát nữa khi Dư Chỉ đến, Quý Phi liệu có nhớ lại chuyện cũ rồi phản ứng hoành tráng thế nào không.
Bởi ai trong thâm tâm cũng hiểu rõ, đám cưới không diễn ra là vì Tần Hiển căn bản không chấp nhận người vợ này. Nếu Quý Phi không xuất hiện, biết đâu Tần Hiển sẽ chờ đợi Dư Chỉ trở về.
Chưa để Quý Phi nghĩ ra cách đáp trả, cánh cửa lớn mở ra. Tiếng ồn ào trong phòng tiệc dần nhường chỗ cho sự im lặng. Mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa.
Chỉ thấy dưới ánh đèn rực rỡ, một người phụ nữ trong bộ váy dài thanh lịch xuất hiện. Khuôn mặt cô ta tinh xảo, dáng vẻ kiêu sa, khí chất xuất trúng.
Hầu hết mọi người đều nhận ra ngay lập tức. Đây chính là gương mặt nổi bật một thời, hoa khôi của trường, và cũng là mối tình đầu đã vứt bỏ Tần Hiển - Dư Chỉ.
Tuyên Nghi là người đầu tiên nhìn thấy Dư Chỉ bước vào. Đôi mắt cô ta sáng rực lên. Đúng là ông trời giúp mình.
Thấy Dư Chỉ đã chú ý đến bàn của họ, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng lưng của Tần Hiển.
Tuyên Nghi nhếch mép cười, vừa định đứng dậy mở lời.
Thì bỗng nhiên, giữa không gian tĩnh lặng của đại sảnh, giọng nói trầm ấm, vang vọng của Tần Hiển cất lên.
"Thật ra chỉ cần Phi Phi gật đầu, đám cưới có thể diễn ra bất cứ lúc nào."