Trưởng bối hai bên qua lại dẫn dắt đám hậu bối chào hỏi lẫn nhau. Lạc Thành thân là anh cả nhà họ Lạc, lại là người chịu trách nhiệm chính tổ chức buổi tiệc lần này, đương nhiên đảm nhận vai trò tiếp khách chủ đạo.
Anh ta ăn nói nho nhã, cư xử lịch thiệp, dung mạo tuy không soái khí bằng Lạc Châu nhưng khí chất cũng rất phi phàm. Trong thế hệ trẻ, dù năng lực không đến mức "buff" như Tần Hàm, nhưng cũng được xếp vào hàng ngũ những nhân vật xuất chúng.
Chẳng trách nhà họ Lạc lại dễ dàng quyết định giao vị trí người thừa kế cho anh cả như vậy.
【Cái con mụ điên Tuyên Nghi này số hưởng thế, đã có trong tay rồi mà còn đứng núi này trông núi nọ, tham lam vừa vừa phai phải thôi chứ.】
Trong nhà họ Tần, có vài người đây là lần đầu tiên gặp Lạc Thành, nhưng ấn tượng ban đầu cực kỳ tốt. Vậy nên khi nghe tiếng lòng của Quý Phỉ, trong lòng họ cũng không khỏi gật gù tán thành.
Người anh cả này rõ ràng mọi mặt đều rất ưu tú, Tuyên Nghi đúng là thân ở trong phúc mà không biết hưởng.
Nghĩ đến những chuyện Tuyên Nghi bày mưu tính kế sau lưng vì cậu em chồng, ánh mắt mọi người nhìn Lạc Thành lại càng thêm phần thương cảm.
Lạc Thành đang đứng chào hỏi bỗng cảm thấy sống lưng ớn lạnh như có gai đ.â.m, không nhịn được mà khẽ rùng mình một cái.
"Hội trường thử rượu ở đại sảnh đã được chuẩn bị xong rồi. Thành thật xin lỗi vì sự tiếp đón thiếu chu đáo, vẫn còn một số khâu chuẩn bị chưa hoàn thiện. Hay là để A Châu dẫn mọi người ra đại sảnh trước nhé."
Vì Tần Hàm và Lạc Châu là anh em tốt, nên Lạc Thành tự nhiên muốn Lạc Châu tiếp đãi bạn bè chu đáo.
Thế nhưng khi anh quay đầu lại, đập vào mắt là dáng vẻ hồn vía lên mây của Lạc Châu. Nghe đâu là đang cãi nhau với bạn gái, tuy không biết thằng em này rốt cuộc đang làm trò trống gì, nhưng trong một ngày quan trọng thế này đâu thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến việc tiếp khách được.
Lạc Thành vỗ vỗ lưng Lạc Châu, mỉm cười nhắc nhở: "A Châu, đừng có ngẩn tò te ra đó nữa, mau tiếp đãi anh em của em đi."
Quầng thâm dưới mắt Lạc Châu hiện rõ mồn một, tinh thần sa sút trầm trọng, trông cứ y như một kẻ đang bị tình yêu hành hạ đến khổ sở.
Lạc Châu bị gọi hồn liền cố gắng xốc lại tinh thần, tiến lên dẫn người nhà họ Tần đi về phía đại sảnh.
Vợ chồng ông Lạc đương nhiên sẽ ở lại tiếp đón ba mẹ Tần, còn Lạc Thành thì tiếp tục hoàn tất các công tác chuẩn bị.
"Ông xã, lớp trang điểm của em vẫn chưa xong, em đi trang điểm đây." Tuyên Nghi ghé sát người Lạc Thành nói nhỏ.
Lạc Thành gật đầu đồng ý.
Thấy Tuyên Nghi không đi cùng mọi người, hơn nữa lớp tạo hình ban nãy dường như mới làm được một nửa, Quý Phỉ lập tức nhận ra điều gì đó.
【Trời đất ơi, suýt nữa thì lỡ mất tình tiết kịch tính rồi!】
Người nhà họ Tần đang cùng nhau bước về phía sảnh lớn lập tức vểnh tai lên.
【Tiểu Đường đến từ đời nào rồi, Lạc Châu nãy giờ cứ ru rú trong phòng sầu não nên căn bản có biết Tiểu Đường đã tiến thẳng vào sào huyệt của hắn đâu. Đến sớm không bằng đến đúng lúc, Tiểu Đường đã vào vị trí chờ đợi, chúng ta đang kẹt ở phần nhạc dạo mở màn đây này.】
Người nhà họ Tần: !!!!!
Lúc này, mọi người vừa vặn bước vào hội trường. Vô số vỏ chai rượu, ly rượu, cùng các dụng cụ liên quan được bày trí thành đủ loại hình dáng đẹp mắt. Dưới ánh đèn pha lê lấp lánh, toàn bộ không gian toát lên vẻ mỹ lệ huyền ảo, cứ như thể bước vào một thế giới cổ tích vậy.
Mỗi khu vực trưng bày đều bố trí một nhân viên phục vụ, chuyên lo rót rượu để khách mời thưởng thức.
Còn có một góc trưng bày các loại nhạc cụ, rõ ràng là lát nữa có mời cả ban nhạc đến biểu diễn, giúp bầu không khí thêm phần thăng hoa.
Người nhà họ Tần không nén nổi sự kinh ngạc lộ ra trên nét mặt, người nhà họ Lạc còn tưởng họ đang trầm trồ trước khung cảnh hoành tráng của hội trường.
Vợ chồng ông Lạc có phần tự hào.
Bà Lạc tươi cười nói: "Tất cả những thứ này đều do vợ chồng son Lạc Thành và Tuyên Nghi cùng nhau lên ý tưởng thiết kế đấy."
Tuy ban nãy người nhà họ Tần kinh ngạc không phải vì lý do này, nhưng lúc này thì kiểu gì cũng phải mở miệng khen ngợi vài câu. Phải công nhận là thiết kế rất ấn tượng.
"Bữa tiệc thử rượu tối nay là lần đầu tiên gia đình chúng tôi tự đứng ra tổ chức, cũng không biết có chỗ nào thiếu sót hay không, chỉ mong lát nữa có thể vừa mắt quý khách." Ông Lạc cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sự sắp xếp này quả thực rất ấn tượng." Ba Tần nhận xét một cách khách quan.
"Chỉ cần có thể để lại ấn tượng trong lòng mọi người là tốt rồi, ha ha ha ha." Ông Lạc lập tức hớn hở.
【Haiz, đúng là tội nghiệp ông Lạc, rõ ràng là dự án trọng điểm mà nhà họ Lạc dồn lực phát triển, thế quái nào lại bị cô con dâu cả mạo hiểm đem ra làm công cụ đối phó với bạn gái của cậu con út. Chậc chậc chậc, một khi không khéo, biết đâu tối nay lại thật sự để lại một 'ấn tượng sâu sắc' khó phai trong lòng khách mời cũng nên.】
Mọi người nghe Quý Phỉ mỉa mai, nhìn lại vẻ mặt hớn hở mừng rỡ của vợ chồng ông Lạc, thầm thắp cho họ một ngọn nến. Lấy vợ phải lấy người hiền đức, rước phải cô con dâu thế này vào cửa, thì đành ngậm đắng nuốt cay mà chịu thôi.
Vợ chồng ông Lạc: Kỳ lạ, sao mọi người lại dùng ánh mắt đó nhìn mình, lẽ nào khâu sắp xếp có gì không ổn sao?
Sau khi an tọa vào vị trí, Lạc Châu tuy ngồi ngay cạnh Tần Hàm, nhưng chẳng thấy được sự nhiệt tình khi gặp lại anh em tốt ở cậu ta đâu, thay vào đó là thỉnh thoảng lại thất thần nhìn điện thoại.
【Đây là đang đợi Tiểu Đường chủ động liên lạc sao?】
Mọi người lén nhìn Lạc Châu.
Sắc mặt Lạc Châu quả thực u ám. Cậu ta đã chiến tranh lạnh với Đường Giang ba ngày rồi, vậy mà Đường Giang chẳng thèm liên lạc gì với cậu ta, thế này là có ý gì?
Lẽ nào chột dạ không dám liên lạc nữa?
Hay là đang cố tình lạt mềm buộc c.h.ặ.t?
Nếu cô ta có chút thật lòng nào, thì chẳng lẽ không nên chủ động liên lạc rồi giải thích xin lỗi cậu ta sao?
Lạc Châu càng nghĩ càng tức, thậm chí còn chẳng muốn ở lại dự cái tiệc thử rượu gì nữa, chỉ hận không thể chạy đi tìm người chất vấn cho ra nhẽ.
Nhưng cái gọi là tự tôn, sĩ diện lại ngăn không cho cậu ta hành động.
Tần Hàm thấy Quý Phỉ bên cạnh mặt mũi cứ nghẹn lại, có vẻ bức bối lắm, nghĩ ngợi một hồi, liền chủ động khơi chuyện tìm bát quái cho vợ.
Quay sang hỏi Lạc Châu: "Sao thế? Hôm nay cậu không được bình thường."
Lạc Châu trong lòng cũng đang nghẹn cục tức, vừa định lên tiếng càu nhàu thì thấy Quý Phỉ bên cạnh gần như dựa hẳn người vào vai Tần Hàm. Tuy không nhìn về phía này, nhưng dáng vẻ vểnh tai lắng nghe lại lộ rõ cái khí thế hóng chuyện hừng hực. Thế là mọi mong muốn giãi bày trong cậu ta nháy mắt bay sạch.
Hơn nữa, quanh đây còn có các bậc trưởng bối, đương nhiên cậu ta cũng không muốn mở miệng: "Không có gì."
【Đợi nửa ngày trời chỉ thế thôi á? Quả nhiên anh là cái đồ không có miệng mà.】
Tần Hàm bất lực liếc nhìn Quý Phỉ, nhưng cảm nhận được sức nặng trên vai và hơi thở thoang thoảng mùi hương truyền đến từ bên cạnh, khóe môi anh không kìm được mà nhếch lên. Anh không dám cử động mạnh, chỉ mong Quý Phỉ cứ dựa lâu thêm một chút.
Nhưng đột nhiên Quý Phỉ lại ngồi thẳng lưng, chỉnh tề nghiêm túc.
【Bắt đầu rồi bắt đầu rồi! Tuyên Nghi tìm Tiểu Đường nói chuyện phiếm, rồi lại lái sang chuyện bạn trai kìa, đây là đang chuẩn bị giăng bẫy rồi sao? Á á á, mình muốn qua bên phòng trang điểm xem kịch trực tiếp! Phải làm sao đây? Tìm cớ gì để lên lầu hai bây giờ? Cớ gì thì hợp lý nhỉ...】
Người nhà họ Tần cũng kích động theo. Nhưng đến được đây hít dưa đã là tốt lắm rồi, việc muốn đi đến tận mấy chỗ khuất mắt đó thì khó mà tìm được lý do chính đáng.
Tần Hàm lặng lẽ liếc nhìn bả vai mình, khẽ mím môi. Ánh mắt anh nhìn Quý Phỉ chớp nháy vài cái, sau đó nâng tay lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Quý Phỉ đang vắt óc suy nghĩ, bỗng cảm thấy môi mình bị ngón tay ai đó cọ qua.
Đây không phải là lần đầu Tần Hàm làm vậy, Quý Phỉ có ấn tượng rất sâu sắc với cảm giác này, nên lập tức phản ứng lại, kinh ngạc nhìn Tần Hàm.
【Anh anh anh ấy định làm gì vậy!】
Có lẽ vì Tần Hàm đã tỏ tình rồi, nên Quý Phỉ bỗng trở nên đặc biệt nhạy cảm với những hành động nhất định của anh.
"Son môi của em bị nhòe rồi." Tần Hàm nói xong, liền quay sang hỏi Lạc Châu: "Có chỗ nào tiện cho việc dặm lại trang điểm không?"