Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 225: Đây là định đi đánh người luôn sao?



 

Tin tức đến nhanh như vậy, một phần vì cấp dưới của Tần Hiên làm việc quá hiệu quả, phần khác là do Đường Vũ về nước ít tiếp xúc với ai. Hắn rảnh rỗi sinh nông nổi, ngoài việc nịnh nọt bạn gái và gia đình cô ấy ra thì chỉ có đi khách sạn với Phạm Thi.

 

Chuyện lén lút sau lưng bạn gái đi thuê phòng với người phụ nữ khác đương nhiên là manh mối đầu tiên bị nhân viên điều tra nhắm tới. Ông chủ đã ra lệnh điều tra thì chắc chắn là để tìm vết nhơ, nên họ lập tức gửi toàn bộ lịch sử thuê phòng và camera giám sát qua.

 

Nghe tiếng lòng tường thuật sự thật khác hoàn toàn với việc tận mắt chứng kiến anh em của mình bị đùa giỡn như vậy.

 

Tần Hiên không khỏi thở hắt ra một hơi bực dọc.

 

Quý Phi thấy Tần Hiên mở điện thoại liền tò mò ghé sát lại.

 

Dù chưa bấm phát video nhưng chỉ nhìn ảnh nền thôi là đã biết ai với ai rồi.

 

Quý Phi thầm mừng rỡ.

 

【Tuyệt quá, mọi chuyện đều trót lọt. Tần Hiên thông minh như vậy, chắc chắn đã nắm được vấn đề rồi.】

 

Tần Hiên cất điện thoại, quay sang nói thẳng với La Phỉ: "La Phỉ, tôi có chuyện muốn nói riêng với cậu."

 

La Phỉ ngẩn người, thấy vẻ mặt Tần Hiên cực kỳ nghiêm trọng, lại nhìn thái độ gượng gạo của Quý Phi, mơ hồ có linh cảm không lành.

 

"Có chuyện gì muốn nói với tôi sao?" La Phỉ hỏi.

 

Tần Hiên không hề vòng vo, kể lại rành mạch mọi chuyện nghe được ở hoa viên lúc nãy.

 

Mặt La Phỉ đờ đẫn, há hốc mồm nhìn Tần Hiên và Quý Phi.

 

"Con riêng á? Đường Vũ? Cái gã trùm trường từng bắt nạt Phạm Thi hồi cấp ba á? Là em trai cùng cha khác mẹ của tôi? Hôm nay nó cũng đến đây?!"

 

Đây là lần đầu tiên Quý Phi thấy giọng La Phỉ mất bình tĩnh đến vậy, chắc hẳn cú sốc này quá lớn.

 

Tiếc là, đây mới chỉ là khởi đầu.

 

Sắc mặt La Phỉ cực kỳ khó coi, gân xanh nổi rõ trên trán, có vẻ anh đang cố đè nén cảm xúc. Anh hoàn toàn tin tưởng những gì Tần Hiên nói, không mảy may nghi ngờ.

 

Sự lừa dối hơn hai mươi năm của người bố đối với mẹ đã giáng một đòn chí mạng vào anh. Bản thân anh bị tổn thương cũng không sao, anh chỉ sợ mẹ mình biết chuyện thì không biết sẽ sốc đến mức nào.

 

La Phỉ nhắm nghiền mắt: "Tần Hiên, Quý Phi, cảm ơn hai người đã cho tôi biết sự thật, nhưng tôi hy vọng hai người tạm thời giữ bí mật, sau này tôi sẽ tìm cơ hội giải quyết."

 

La Phỉ nói với vẻ tiều tụy, ai ngờ Tần Hiên bồi thêm một câu: "Trọng tâm tôi muốn nói với cậu không phải chuyện này."

 

La Phỉ sững sờ, không dám tin vào mắt mình. Chuyện con riêng còn chưa phải là trọng tâm?! Chẳng lẽ còn chuyện gì tồi tệ hơn thế nữa sao?

 

Quý Phi không nhịn được xen vào: "Anh chuẩn bị tinh thần đi nhé."

 

La Phỉ bắt đầu thấy hoang mang thực sự.

 

Tần Hiên bấm điện thoại vài cái, điện thoại của La Phỉ lập tức rung lên, hàng loạt video được gửi qua.

 

Tần Hiên lấy cớ: "Ban đầu sợ hắn có âm mưu gì nên tôi mới cho người điều tra sơ qua, không ngờ lại phát hiện ra chuyện động trời hơn, nếu không tôi đã chẳng chọn lúc này để nói chuyện con riêng cho cậu biết."

 

Thực ra La Phỉ cũng thấy lạ, chuyện con riêng thì lúc nào nói chẳng được, sao không đợi xong đám cưới hẵng hay.

 

Nhưng khi anh bần thần mở điện thoại ra, vừa nhìn thấy ảnh nền của đoạn video, đồng t.ử anh lập tức co rút lại.

 

Anh vội vàng bấm xem.

 

Hết đoạn này đến đoạn khác.

 

Mắt La Phỉ vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu, khuôn mặt xám xịt, thân hình vạm vỡ bắt đầu run rẩy không kiểm soát, chiếc điện thoại trong tay bị bóp c.h.ặ.t đến mức phát ra những tiếng răng rắc.

 

Khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh đã đằng đằng sát khí.

 

"Hắn dám..."

 

Quý Phi sững người, cảm thấy phản ứng của La Phỉ có gì đó sai sai.

 

"Tại sao không nói? Tại sao... đứa bé..." La Phỉ bị sốc đến mức ăn nói lộn xộn.

 

Tần Hiên khẽ nhíu mày, tưởng La Phỉ vì quá giận mà mất lý trí, liền nói thẳng: "Nếu kiểm tra xem cái t.h.a.i được mấy tháng, có lẽ sẽ biết được cô ta có t.h.a.i từ bao giờ. Chênh lệch một tháng so với cậu biết cũng nên, cậu cứ thử nhớ lại xem thời gian đó hai người có thực sự xảy ra chuyện gì không?"

 

La Phỉ loạng choạng, anh đâu có ngốc, tự nhiên nhớ lại những điều bất thường. Đứa bé không phải của anh, Phạm Thi đã m.a.n.g t.h.a.i với chính em trai cùng cha khác mẹ của anh rồi chạy đến tìm anh để bắt đổ vỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tần Hiên mượn những thông tin đọc được từ tiếng lòng của Quý Phi để phân tích: "Tôi nghĩ hắn biết Phạm Thi có thai, có lẽ hắn muốn tranh giành gia sản với cậu, nếu hắn không được thừa kế thì sau này con hắn cũng sẽ được thừa kế."

 

Chẳng người đàn ông nào chịu nổi nỗi nhục này, hai mắt La Phỉ như muốn nứt toác ra.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Quý Phi dè dặt nhìn La Phỉ một lúc rồi cất tiếng hỏi: "Có nên cho dừng đám cưới lại không anh?"

 

La Phỉ như sực tỉnh, bất ngờ lao vụt ra ngoài.

 

Nhìn bộ dạng đó, anh đã hoàn toàn mất trí, hận không thể c.h.é.m g.i.ế.c người ngay lập tức.

 

Quý Phi và Tần Hiên chưa kịp phản ứng thì La Phỉ đã biến mất dạng.

 

【Tôi còn tưởng La Phỉ sẽ giữ thể diện mà âm thầm xử lý, đây là định đi đ.ấ.m người luôn sao? Bóc phốt cặp đôi cặn bã này luôn à?】

 

Quý Phi lập tức hào hứng, vội kéo Tần Hiên chạy theo hóng chuyện.

 

Vừa chạy ra đến nơi, họ đã nghe thấy tiếng ồn ào.

 

Nhìn từ xa, trên t.h.ả.m cỏ, La Phỉ đã đ.ấ.m Đường Vũ ngã lăn quay ra đất.

 

Đường Vũ bị đ.ấ.m gãy cả răng, khóe miệng rỉ m.á.u, mặt mũi ngơ ngác.

 

Chưa kịp hiểu chuyện gì, La Phỉ đã túm cổ áo Đường Vũ, đ.ấ.m liên tiếp không nương tay.

 

Sự hung hãn của anh khiến những người xung quanh hét lên hoảng hốt.

 

Bố La hoảng sợ, hét gọi người lao vào can ngăn.

 

Nhưng người phản ứng nhanh nhất lại là Ô Tinh Tình, thế nên La Phỉ mới giáng được ba cú đ.ấ.m thì đã bị cản lại. Dù có mất kiểm soát đến đâu, La Phỉ cũng không bao giờ đ.á.n.h phụ nữ.

 

"Tránh ra!"

 

"Anh La, anh đang làm cái gì vậy, chúng tôi đến dự đám cưới của anh, anh dựa vào đâu mà đ.á.n.h người!" Mắt Ô Tinh Tình đỏ hoe vì tức giận, nhưng đứng trước La Phỉ, cô không hề nao núng, che chắn cho bạn trai mình.

 

"Không liên quan đến cô, tránh ra!" La Phỉ gầm lên.

 

"Anh... anh có phải là cảnh sát không vậy? Sao anh có thể bạo lực và vô lý đến thế!" Ô Tinh Tình không chịu nhượng bộ.

 

Lúc này, những người khác cũng xông vào kéo La Phỉ ra.

 

Mẹ La đỡ lấy La Phỉ đang thở dốc: "La Phỉ, con đang làm cái quái gì vậy?"

 

Bố La vội liếc nhìn Đường Vũ, thấy hắn dù bị thương nhưng chưa ngất thì mới thở phào, sau đó quay sang lườm La Phỉ bằng ánh mắt tóe lửa.

 

"Con làm loạn cái gì trong đám cưới của chính mình vậy, đ.á.n.h cả khách mời?!"

 

La Phỉ nhìn bố mình, vẻ mặt càng trở nên khó coi: "Khách mời? Ông nói hắn là khách mời sao?!" Anh chỉ thẳng tay vào Đường Vũ, định nói gì đó thì nghe tiếng có người gọi mình từ ban công tầng hai.

 

La Phỉ ngoảnh lại, thấy Phạm Thi khuôn mặt tái nhợt, hai hàng nước mắt lăn dài.

 

Vì đứng xa nên La Phỉ không hề biết Phạm Thi đang nhìn ai.

 

Nhưng hình ảnh đó khiến anh nuốt ngược lại những lời định nói, chỉ lạnh lùng nhìn sắc mặt sượng trân của bố La: "Bố, đây là vị khách mà bố mời đến sao? Con không chào đón hắn!"

 

"La Phỉ?!" Mẹ La sững sờ, không hiểu sao con trai mình lại trở nên như vậy.

 

La Phỉ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, quay sang nói với mẹ: "Mẹ, chắc mẹ quên rồi, hắn chính là gã trùm trường từng đ.á.n.h nhau với con hồi cấp ba, hắn từng bắt nạt Phạm Thi!"

 

Quý Phi và Tần Hiên đi tới, nghe vậy liền khựng lại.

 

Hai người nhìn nhau, thấy có gì đó sai sai.

 

【Một là giải quyết kín, hai là đã đ.á.n.h nhau đến mức này rồi thì sao không lôi hết mấy trò dơ bẩn của hai đứa đó ra luôn? Chẳng lẽ vì sĩ diện, không muốn thiên hạ biết mình mọc sừng à? Nhưng cứ giấu giếm thế này thì làm sao mà hủy đám cưới được?】

 

Tần Hiên khẽ nhíu mày, cũng không hiểu nổi cách hành xử của La Phỉ.

 

Người nhà họ Tần đang mải hóng chuyện đ.á.n.h nhau nghe vậy cũng thấy lạ. Chẳng lẽ vì sĩ diện mà tính giấu nhẹm chuyện của Phạm Thi đi?

 

【Trời đất ơi! Thế mà cũng nghĩ ra được á? La Phỉ... anh đúng là Thánh Đổ Vỏ, không oan chút nào luôn!】