Tần Hiên cau c.h.ặ.t mày, tâm trạng đã trở nên cực kỳ tồi tệ.
Người nhà họ Tần: Họ không nỡ cười nhạo sự ngốc nghếch của một người lương thiện, chỉ biết thầm mắng c.h.ử.i sự đê tiện của những kẻ rác rưởi kia.
Còn ở bên này, vì thân phận của Đường Vũ bị vạch trần, Ô Tinh Tình hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Tiêu chuẩn đạo đức của cô rất cao, cô hoàn toàn không thể chấp nhận việc người bạn trai của mình từng là một kẻ bắt nạt học đường.
"Đường Vũ, những lời anh ta nói có thật không?" Ô Tinh Tình bàng hoàng nhìn Đường Vũ.
Đường Vũ được Ô Tinh Tình dìu, bị đ.á.n.h cho tơi tả, trong lòng tức điên nhưng đầu óc lúc này vẫn còn đang quay cuồng.
Dù hôm nay hắn nghênh ngang đến dự đám cưới, nhưng hoàn toàn không hề có ý định để lộ thân phận trước mặt La Phỉ. Hắn chỉ muốn đến để chiêm ngưỡng và cười nhạo cái đám cưới trông như một trò hề này mà thôi.
Khuôn mặt của hắn đã hoàn toàn khác xưa, dù trùng tên, hắn vẫn đinh ninh La Phỉ sẽ chẳng thể nào đoán ra mình là ai.
C.h.ế.t tiệt, rốt cuộc làm sao La Phỉ lại biết được?
Chẳng lẽ là con khốn Phạm Thi đã khai ra? Không thể nào, cô ta đâu có gan đó.
Đường Vũ không dám hành động bốc đồng. Đối mặt với sự chất vấn của Ô Tinh Tình, hắn biết chuyện này không thể chối cãi được nữa, đành mang vẻ mặt đau khổ đứng dậy: "Đúng, anh ta nói sự thật. Hồi đó anh còn bồng bột, nông nổi, chỉ muốn làm vài chuyện để thu hút sự chú ý của người thân chứ không thực sự muốn làm kẻ xấu."
Nói xong, hắn liền cúi gập người trước La Phỉ: "Lần này đến dự đám cưới, tôi cũng muốn chứng kiến xem người mà năm xưa tôi từng có lỗi giờ có hạnh phúc hay không. Nếu có cơ hội, tôi còn muốn chính thức xin lỗi hai người. Năm xưa đều do tôi sai, tôi đã triệt để hối cải rồi. Khuôn mặt bị anh đ.á.n.h đến mức phải phẫu thuật thẩm mỹ này cũng coi như là sự trừng phạt dành cho tôi, hy vọng hai người có thể tha thứ cho những lỗi lầm thời trẻ dại."
Nghe Đường Vũ nói vậy, dù Ô Tinh Tình vẫn sốc nặng nhưng cũng không đến mức lập tức ruồng rẫy hắn.
Dù sao cô cũng không biết mức độ bắt nạt năm xưa của Đường Vũ tồi tệ đến mức nào.
Những vị khách xung quanh không biết sự thật, thấy màn diễn xuất đầy chân thành của Đường Vũ liền không nhịn được mà xì xào bàn tán.
"Người ta cất công đến đây, chắc là có lòng thật."
"Biết sai mà sửa là tốt rồi."
"Ai thời trẻ mà chẳng từng lầm lỡ. Con trai tuổi dậy thì đ.á.n.h nhau gây chuyện cũng là bình thường."
"Lãng t.ử quay đầu quý hơn vàng mà."
Nhưng đúng lúc này, La Phỉ lại một lần nữa phẫn nộ lao tới, vung nắm đ.ấ.m chực đ.á.n.h.
Mọi người không ngờ người ta đã mang theo thành ý đến xin lỗi, La Phỉ lại càng tức giận hơn, ngay lập tức tỏ vẻ không hài lòng với cách cư xử của anh.
Những người khác không cản nổi La Phỉ, anh giáng một cú đ.ấ.m thẳng vào Đường Vũ. Cú đ.ấ.m này còn mạnh hơn cả lúc nãy, như thể muốn lấy mạng đối phương vậy.
【Hừ, nếu La Phỉ không biết gì sất thì chắc cũng bị mi lừa rồi. Giờ lại dám đứng trước mặt La Phỉ mà nói ra những lời dối trá kinh tởm như vậy, bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời.】
Đường Vũ bị sát khí hừng hực của La Phỉ dọa cho run b.ắ.n, hai chân bủn rủn ngã bệt xuống đất, thế nhưng điều này lại vô tình giúp hắn né được cú đ.ấ.m đang sầm sập lao tới.
Khi La Phỉ định lao theo, giọng nói của Phạm Thi lại vang lên.
"La Phỉ, đừng đ.á.n.h nữa." Giọng cô ta run rẩy xen lẫn tiếng nức nở.
Động tác của La Phỉ khựng lại, anh quay đầu sang, chỉ thấy Phạm Thi đã xuống đến lầu dưới, đang đứng ngay ở cửa chính.
Mái tóc b.úi của cô ta đã xõa tung, trên người mặc một bộ váy ngủ màu đỏ đơn giản, chắc là chưa kịp thay đồ cưới nên mới ăn mặc như vậy.
Lúc này, hai tay Phạm Thi bám c.h.ặ.t vào mép cửa, dáng vẻ như đứng không vững, run rẩy yếu ớt, tưởng chừng một cơn gió thổi qua cũng có thể quật ngã.
Nếu là bình thường, thấy một cô gái như vậy, Quý Phi cũng sẽ nảy sinh lòng thương xót. Nhưng lúc này, cô chỉ thấy nổi da gà khắp người.
Không phải vì cô thấy Phạm Thi đang diễn, mà chính vì tất cả những biểu hiện đó đều là phản ứng thật của cô ta, mới càng khiến người ta thấy buồn nôn đến tột cùng.
【Lúc nãy còn thấy khó chịu, giờ lại đau lòng chạy xuống bảo vệ nhân tình rồi à? Hahaha, đoán sai bét rồi. Quả nhiên tâm lý của mấy đứa điên thật khó lường, cô ta vậy mà lại tưởng chuyện đã bại lộ nên Đường Vũ sẵn sàng dẫn mình đi, thế là hai người mới đ.á.n.h nhau. Cô ta chạy xuống đây là định xin lỗi La Phỉ đàng hoàng rồi dứt áo ra đi đấy.】
Người nhà họ Tần nghe đến đây, ánh mắt nhìn Phạm Thi gần như chẳng khác nào nhìn một đống rác rưởi.
Mẹ La lúc này lại rất sốt sắng chạy đến đỡ Phạm Thi, vì bà thấy sắc mặt cô ta quá tệ. Trước kia, theo tư duy của các gia đình hào môn, bà vốn không ưa Phạm Thi, nhưng giờ cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i nên bà cũng coi như làm tròn trách nhiệm của một người mẹ chồng. Bà tiến lên khuyên nhủ, bảo Phạm Thi về phòng nghỉ ngơi, đừng bận tâm chuyện ở đây.
Kết quả là sau khi nghe mẹ La nói xong, sắc mặt Phạm Thi biến đổi hẳn, chắc là mọi chuyện không như cô ta tưởng tượng. Lúc này, cô ta chỉ biết ngây ngốc nhìn về phía bên này, không bày tỏ tiếng lòng, chỉ im lặng chịu đựng.
【Trời đất ơi, Phạm Thi vẫn coi Đường Vũ là sự lựa chọn số một, còn La Phỉ mãi mãi chỉ là lốp dự phòng. Trong khi đó, La Phỉ lại tưởng Phạm Thi sợ Đường Vũ tung bằng chứng nên mới ném chuột sợ vỡ đồ, không dám đắc tội với hắn, đành c.ắ.n răng ra can ngăn. Thôi được rồi, anh giỏi suy diễn lắm. Tôi không buồn nói nữa.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người nhà họ Tần nghe mà cũng bất lực toàn tập.
Trước đó, chuyện con riêng và ngoại tình còn có thể dùng bằng chứng của Tần Hiên và đoạn đối thoại nghe lén được để vạch trần cho La Phỉ thấy sự thật. La Phỉ cũng sẵn lòng tin.
Nhưng lúc này, chuyện Phạm Thi tự nguyện hay bị ép buộc, trừ phi chính miệng cô ta thừa nhận mình hèn mạt, nếu không thì chẳng có cách nào uốn nắn lại suy nghĩ của La Phỉ được. Đây mới là bài toán nan giải nhất.
Dù Tần Hiên có đột ngột lao đến bảo La Phỉ rằng: "Cô bạn gái tỏ vẻ đáng thương của cậu thực chất là loại con gái lẳng lơ, thích bị Đường Vũ đối xử như vậy, cậu căn bản không cần phải thương xót", thì e rằng tình anh em cũng cạn.
Không phải La Phỉ lụy tình hay trọng sắc khinh bạn, mà là tình cảm gắn bó suốt bao năm trời của họ đã không khác gì anh em ruột thịt. La Phỉ sao có thể chỉ vì một câu nói không bằng chứng của Tần Hiên mà nghĩ xấu cho người yêu mình?
Thế nên, hoàn toàn vô phương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Là ngay từ đầu họ đã suy nghĩ quá đơn giản. Giờ chỉ còn cách khoanh tay đứng nhìn diễn biến tiếp theo.
La Phỉ không ra tay nữa, anh ngồi xổm xuống, gườm gườm nhìn thẳng vào khuôn mặt xám xịt của Đường Vũ.
"Tao cảnh cáo mày, tốt nhất đừng giở trò gì thừa thãi, nếu không tao sẽ không tha cho mày đâu, cút ngay cho khuất mắt tao!"
Chưa đợi Đường Vũ đáp lời, La Phỉ đã đứng phắt dậy, quay sang nhìn bố La.
Mặc dù bố La đang rất giận dữ, nhưng khi chạm phải ánh mắt của con trai, ông ta lại chột dạ.
"Bố, bảo khách của bố cút khỏi đây ngay! Tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện gì không đáng có." La Phỉ dằn mặt đầy ẩn ý.
Điều này ngay lập tức khiến sắc mặt bố La cứng đờ, bởi cách hành xử quá bất thường của La Phỉ chứng tỏ anh đã biết được chuyện gì đó.
Xem ra thân phận của Đường Vũ đã bại lộ, hèn chi con trai mình đột nhiên lại ra tay đ.á.n.h người dã man đến thế. Mặc dù biết sớm muộn gì ngày này cũng đến, nhưng việc bị bại lộ một cách cưỡng ép khiến ông ta có phần trở tay không kịp. May mà nhìn phản ứng của con trai thì có vẻ anh chưa định công khai ngay, mọi chuyện vẫn còn đường lui, dẫu sao ông ta cũng không muốn làm rùm beng lên, ông ta vẫn cần thể diện.
Bố La ho khan một tiếng, đành nén giận nói với La Phỉ: "Hôm nay là ngày vui, có chuyện gì thì để sau hẵng nói."
Như vậy coi như là ngầm đồng ý.
La Phỉ nghiến c.h.ặ.t hàm răng, đè nén ngọn lửa giận dữ, quay lưng bỏ đi.
Đường Vũ cũng sững sờ một lúc. Khi ngẩng đầu lên, hắn bắt gặp ánh mắt của bố mình, lập tức nhận ra chuyện con riêng đã bại lộ.
Lúc này Đường Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi hắn suýt chút nữa đã nghi ngờ Phạm Thi khai toẹt mọi chuyện của hai người.
Hừ, chỉ cần chưa lộ ra thì phần thắng vẫn thuộc về hắn, La Phỉ sẽ tiếp tục sắm vai gã hề, nuôi vợ nuôi con thay hắn.
Đường Vũ đứng dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng, trong miệng nồng nặc mùi m.á.u tanh. Vừa quay đầu lại, hắn đã bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt, dò xét của Ô Tinh Tình.
"Tinh Tình, anh..."
Ô Tinh Tình đang định cau mày thì nghe bố La lên tiếng giảng hòa: "Thằng con nhà bác tính tình nóng nảy, đắc tội với hai cháu rồi. Hay là cháu đi theo quản gia đến phòng nghỉ để xử lý vết thương trước đã."
Thực ra bố La cũng chẳng xót xa gì Đường Vũ, ông ta chỉ định cho hắn rời đi luôn để tránh chọc tức La Phỉ, nhưng thấy thái độ của Ô Tinh Tình, ông ta đành phải thể hiện một chút, kẻo đứa con riêng này lại để vuột mất cô bạn gái gia thế khủng.
Chỉ cần ông ta tỏ vẻ thân thiện, coi như đã làm giảm bớt mức độ nghiêm trọng của mâu thuẫn giữa La Phỉ và Đường Vũ, ngăn không cho Ô Tinh Tình suy diễn quá đà.
Cuối cùng, Ô Tinh Tình vẫn dìu Đường Vũ đi xử lý vết thương.
Tuy nhiên, trước thái độ lạnh nhạt và ý định muốn đi dạo một mình của Ô Tinh Tình, cơn giận trong lòng Đường Vũ lại bùng lên, càng nghĩ càng cay cú.
Hắn cho rằng mọi lỗi lầm đều do La Phỉ, chính anh đã phá hỏng kế hoạch của hắn, lại còn làm hắn bẽ mặt trước bao nhiêu khách khứa. Đáng lẽ những quá khứ đen tối đó không bao giờ được phép xuất hiện.
Đợi xử lý xong vết thương, hắn nghiến răng thề sẽ tìm cơ hội trả thù gấp bội.
Đúng lúc đó, điện thoại khẽ rung lên. Hắn lấy ra xem, trong mắt liền ánh lên sự đắc ý và nụ cười giễu cợt đầy khinh bỉ.
Ở một diễn biến khác, vì Tần Hiên và Quý Phi đã biết rõ chân tướng nên họ đi theo La Phỉ tìm Phạm Thi. La Phỉ cũng không cản, chỉ nhờ họ canh chừng ngoài cửa, không cho ai lại gần. Anh muốn thẳng thắn nói chuyện cho ra nhẽ với Phạm Thi, những chuyện này tuyệt đối không thể để người ngoài biết được.
Tần Hiên và Quý Phi đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Họ cũng rất tò mò, một khi La Phỉ ngửa bài, liệu Phạm Thi có còn chút lương tâm nào không, hay sẽ tiếp tục giấu giếm và lừa dối?
Nếu Phạm Thi tự thú nhận thì mọi chuyện sẽ được giải quyết êm thấm.
Còn nếu cô ta vẫn cố tình đóng vai nạn nhân, thì họ đành phải tìm cách vạch trần bộ mặt thật của cô ta thêm lần nữa.
Lúc này, Ô Tinh Tình đang rối bời, cô vốn định ra ngoài tìm người để hỏi thăm về quá khứ của Đường Vũ. Nào ngờ trên bãi cỏ lại nhặt được một chiếc điện thoại. Cô sực nhớ ra lúc nãy La Phỉ đ.á.n.h người có làm rơi điện thoại, vì không muốn xâm phạm đời tư nên cô tìm người để trả lại. Không thấy La Phỉ đâu, cô lại tình cờ gặp mẹ La.