"La Phỉ..." Phạm Thi khóc lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê đẫm mưa, van nài La Phỉ, hy vọng anh có thể mủi lòng. "Anh biết em luôn khao khát có một mái ấm gia đình, có những đứa con mà, em..."
"Sau này chúng ta vẫn có thể sinh thêm cơ mà, tại sao em cứ nhất quyết phải giữ đứa bé này?" La Phỉ lại thấy khó hiểu tột độ. "Đó chẳng phải là bằng chứng của sự nhục nhã sao? Chẳng lẽ sau này nhìn thấy nó, em không nhớ lại chuyện mình từng bị chà đạp à?"
Tiếng khóc của Phạm Thi nghẹn lại nơi cổ họng, cô ta thẫn thờ, không nói được lời nào.
La Phỉ mệt mỏi bóp trán, thở dài một hơi: "Đám cưới hôm nay vẫn diễn ra bình thường, nhưng sau đó em có hai lựa chọn. Một là bỏ đứa bé đi, chúng ta làm lại từ đầu. Hai là nếu em kiên quyết giữ lại cái thai, chúng ta không cần đi đăng ký kết hôn nữa. Anh sẽ tìm thời điểm thích hợp để tuyên bố ly hôn, mọi trách nhiệm anh sẽ nhận hết về mình."
Đám cưới vẫn phải diễn ra. Nếu hôm nay không cưới, Phạm Thi sẽ phải gánh chịu b.úa rìu dư luận. Cô đã phải chịu đả kích quá lớn rồi, anh không nỡ để cô phải gánh chịu thêm tổn thương từ những lời đàm tiếu.
Phạm Thi bàng hoàng nhìn La Phỉ, đôi mắt thất thần trống rỗng. Giống như khoảnh khắc mất đi chỗ dựa lớn nhất, vững chắc nhất của cuộc đời, cô ta như bèo dạt mây trôi, bắt đầu hoảng loạn bất an.
Cô ta đưa tay ra, cố gắng níu kéo lấy La Phỉ.
Nhưng La Phỉ không cho cô ta cơ hội lên tiếng: "Phạm Thi, đây là giới hạn cuối cùng anh có thể làm được rồi."
Bàn tay Phạm Thi khựng lại, cô ta gào khóc t.h.ả.m thiết hơn nữa.
Nghe đến đây, Quý Phi và Tần Hiên mới thở phào nhẹ nhõm.
【Xem ra La Phỉ là người tốt, nhưng không phải kiểu người tốt không có điểm dừng. Anh ấy không trách móc "nạn nhân", nhưng cũng tuyệt đối không cho phép kẻ thủ ác giẫm đạp lên mình và bắt mình gánh vác mọi hậu quả. Chỉ là... đại ca à, anh đừng đưa ra cả lựa chọn thứ nhất luôn đi, anh đúng là đàn ông đích thực, nhưng cô ta thực sự không xứng đâu! Còn nữa, cái đám cưới này cứ bắt buộc phải tổ chức bằng được hay sao?】
Tâm trạng La Phỉ lúc này cũng đang rối bời, đương nhiên không thể bình tĩnh mà dỗ dành Phạm Thi.
La Phỉ chốt lại: "Một tiếng nữa là hôn lễ bắt đầu rồi, em suy nghĩ cho kỹ đi."
Đối với người con gái anh nâng niu suốt bao năm qua, như vậy đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Ra khỏi cửa, Quý Phi và Tần Hiên mới nhìn rõ nét mặt của La Phỉ, trông anh như vừa c.h.ế.t đi sống lại.
Thấy La Phỉ đứng không vững, Tần Hiên tiến lên đỡ một tay, La Phỉ lập tức xua đi: "Tôi không sao, tôi không sao."
Phía sau vẫn văng vẳng tiếng khóc thút thít không dứt, La Phỉ nhíu mày: "Đi thôi."
Quý Phi và Tần Hiên đưa La Phỉ xuống phòng nghỉ dưới tầng trệt để tĩnh tâm.
"Tôi muốn xử lý Đường Vũ." La Phỉ nói thẳng với Tần Hiên: "Tôi muốn bắt hắn phải trả giá đắt cho những gì hắn đã làm."
Tần Hiên không đáp, đi thẳng vào vấn đề: "Vẫn muốn tổ chức đám cưới à?"
Quý Phi lén giơ ngón cái cho chồng, đúng là dũng sĩ.
Nhưng cũng hết cách rồi, dù sao thì Phạm Thi đã hư hỏng từ trong tâm, c.h.ế.t cũng không chịu thừa nhận. Họ không thể trơ mắt nhìn bạn thân tiếp tục bị lừa dối. Dù biết phải tôn trọng số phận của người khác, nhưng đụng đến anh em chí cốt của mình thì không ra tay không đành lòng.
Tuy nhiên, nếu đã ra tay mà đối phương không trân trọng ý tốt này, thì đành phải mặc kệ số phận của họ thôi.
La Phỉ khựng lại, nhíu mày nói: "Chuyện này đúng là khiến tôi uất ức, nhưng Phạm Thi cũng rất đáng thương. Cô ấy đâu có cố ý phản bội tôi, tôi không thể bỏ mặc cô ấy được."
La Phỉ chỉ nghĩ rằng anh em đang bức xúc thay cho mình.
"Vậy sao? Không cố ý à?" Tần Hiên lạnh lùng châm chọc.
"Cậu nói thế là có ý gì?" La Phỉ giật mình.
Tần Hiên thẳng thừng: "Tôi thấy cô ta không hề bị động và vô tội như những gì cô ta thể hiện. Có khi cô ta hoàn toàn tự nguyện đấy."
"Cậu nói thế chẳng phải là đang đổ lỗi cho nạn nhân sao?" La Phỉ lập tức nổi nóng.
Quý Phi vội xen vào: "Thế anh có dám chắc chắn là cô ấy bị ép buộc không?"
La Phỉ vừa định gật đầu thì Tần Hiên tiếp lời: "Trong những đoạn video gửi cho cậu, chỉ cần có một đoạn là lần đầu tiên hai người họ vụng trộm, cậu thử nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì?"
La Phỉ ngẩn người, toàn thân cứng đờ, rõ ràng là đã ngộ ra vấn đề. Đôi môi anh run rẩy: "Nhưng... cậu cũng đâu biết đoạn video lần đầu tiên có nằm trong đống đó không."
Tần Hiên nhún vai: "Nên tôi mới nói mọi khả năng đều có thể xảy ra. Hy vọng cậu suy nghĩ cho kỹ. Đám cưới là chuyện trọng đại, đừng lãng phí cho người không đáng. Nói chung là chúng tôi không tin cô ta đâu."
Nói xong, Tần Hiên không giải thích thêm nửa lời, kéo Quý Phi quay lưng bỏ đi.
Quý Phi vẫn đang nghe mà như lạc vào sương mù.
Ra đến ngoài, cô không nhịn được hỏi: "Câu anh vừa nói có ý gì vậy?"
Tần Hiên giải thích: "Trong mấy đoạn video đó, Phạm Thi cơ bản chỉ chống cự và giằng co qua loa. Nếu cô ta là nạn nhân thì lần đầu tiên tuyệt đối có cơ hội tự cứu mình hoặc kêu cứu. Nhưng cô ta không hề làm vậy. Suy ra chỉ có hai khả năng: Một là đoạn video quay lại cảnh cô ta bị uy h.i.ế.p lúc ban đầu không nằm trong số đó. Hai là... cô ta từ đầu đến cuối đều tự nguyện."
Quý Phi bừng tỉnh, Tần Hiên làm vậy là cố tình gieo một hạt mầm hoài nghi vào đầu La Phỉ.
"Chỉ thế là đủ sao?" Quý Phi lo lắng.
Tần Hiên lắc đầu: "Tôi cũng không rõ, đành tùy cơ ứng biến thôi."
Hai người quay lại chỗ đám bạn của Tần Hiên, lập tức bị kéo vào hỏi han đủ thứ.
Cùng lúc đó, vì không tìm được manh mối gì nên Ô Tinh Tình định ra về. Vừa đi ngang qua phòng nghỉ, cô tình cờ nhìn thấy La Phỉ đang cau mày trầm tư.
Ô Tinh Tình suy nghĩ một chút rồi bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh La."
La Phỉ ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy sự rối bời. Thấy cô, anh thu liễm lại cảm xúc, nhíu mày hỏi: "Chẳng lẽ hắn vẫn chưa đi?"
Ô Tinh Tình mím môi: "Đang xử lý vết thương, xong là sẽ đi ngay. Tôi có vài chuyện muốn hỏi anh cho rõ."
La Phỉ ngẫm nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: "Cô muốn biết chuyện quá khứ của hắn à?"
Ô Tinh Tình gật đầu.
Không chút do dự, La Phỉ kể lại rành mạch mọi chuyện của Đường Vũ thời cấp ba. Khi nghe đến lý do thực sự khiến Đường Vũ bị đ.á.n.h đến biến dạng khuôn mặt, Ô Tinh Tình trắng bệch mặt mũi.
"Những gì anh nói đều là sự thật?"
Nhìn sắc mặt khó coi của Ô Tinh Tình, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố kiềm nén nước mắt, La Phỉ không khỏi đồng cảm.
"Nếu cô Ô không tin thì có thể tự đi điều tra. Hơn nữa việc hắn theo đuổi cô cũng có mục đích cả đấy. Có những chuyện tôi không tiện nói ra, nhưng khuyên cô Ô tìm đàn ông thì nên mở to mắt ra một chút. Kẻ mà cô đang qua lại bây giờ chính là một con thú đội lốt người."
"La Phỉ!" Bất thình lình, một giọng nói vang lên.
La Phỉ quay lại thì thấy bố mình đang đi tới. Phòng nghỉ này tuy không có ai, nhưng lối đi hai bên đều thông nhau. Nếu nói lớn tiếng hoặc có người cố tình nghe thì vẫn có thể nghe thấy đoạn đối thoại của họ. Bố La vừa đi ngang qua thì nghe thấy.
La Phỉ cười nhếch mép với bố mình. Đường Vũ đã dám làm ra loại chuyện đó, anh sao có thể để hắn tiếp tục bám váy Ô Tinh Tình làm chỗ dựa được.
Bố La sốt sắng định giải thích, nhưng Ô Tinh Tình đã không chịu nổi nữa, cô quay ngoắt người bước đi thật nhanh. Cô phải tìm Đường Vũ để làm cho ra nhẽ. Vì đi quá vội nên lúc rời khỏi phòng nghỉ, cô suýt đụng phải người khác mà cũng chẳng thèm để ý.
Bố La không tiện đuổi theo Ô Tinh Tình, chỉ đành trừng mắt nhìn La Phỉ: "La Phỉ, con đang làm cái quái gì vậy? Con..."
"Bố, con vừa nói sai câu nào sao? Hay là bố cũng muốn con riêng của mình cưới đại tiểu thư nhà họ Ô để danh chính ngôn thuận hất cẳng con, sau đó lấy cớ cho hắn nhận tổ quy tông?" La Phỉ không phải là không hiểu những mưu mô trong giới hào môn, chỉ là anh lười vạch trần mà thôi.
"Im miệng, con ăn nói hàm hồ gì thế!" Bố La biết sớm muộn gì cũng có ngày này, đành muối mặt chống chế: "Chuyện của Đường Vũ là lỗi lầm hồi trẻ của bố, nhưng dù sao nó cũng là anh em của con, con..."
La Phỉ bật cười. Anh thực sự rất muốn nói toẹt ra thằng "anh em" này đã đ.â.m sau lưng anh như thế nào, đã làm ra những chuyện dơ bẩn tởm lợm ra sao. Chắc có nghe xong cái bê bối này, bố anh cũng lên cơn đau tim mất.
"Bố, những chuyện này bố đừng nói với con, bố đợi mà giải thích với mẹ đi."
"Cái gì? Con... Mẹ con sức khỏe yếu, không chịu nổi đả kích đâu. Chuyện này phải bàn bạc kỹ lưỡng đã."
Bàn bạc kỹ lưỡng, tức là kiểu gì cũng sẽ nhận về nhà. Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
La Phỉ cười khẩy: "Hóa ra bố cũng biết thế à? Vậy lúc bố làm ra cái trò mèo mả gà đồng này, sao bố không nghĩ đến sức khỏe của mẹ?"
"Đàn ông có thân phận như chúng ta, có ai mà chẳng..."
"Người ta bẩn thỉu thì bố cũng hùa theo cho dơ bẩn à? Người ta ăn phân, bố cũng định ăn theo sao?"
Bố La suýt bị câu nói thô tục của con trai làm cho tức c.h.ế.t, nhưng điều đó cũng chứng tỏ La Phỉ đang phẫn nộ tột cùng.
"Được được được, bố không cãi nhau với con. Đám cưới sắp bắt đầu rồi, con chú ý lại hình tượng đi, đừng có làm loạn lên bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ La nữa." Bố La nói xong liền hậm hực bỏ đi.
La Phỉ lại sững người. Đám cưới ư...
Bố La hầm hầm rời đi, hoàn toàn không để ý thấy có một người đang trốn ở góc khuất, toàn thân run rẩy kịch liệt.
Người đó chính là mẹ La, bà đã nghe thấy tất cả. Trên tay bà đang cầm chiếc điện thoại của La Phỉ, màn hình vẫn sáng, dừng lại ở cảnh video giám sát đang phát.
Vốn dĩ bà đến tìm con trai để chất vấn chuyện của Phạm Thi và Đường Vũ, ai ngờ lại nghe được Đường Vũ chính là con rơi của chồng mình. Bà tối sầm mặt mũi, suýt ngất xỉu.
Nhưng cứ nghĩ đến những uất ức mà con trai phải chịu đựng, ngọn lửa giận dữ xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Bản năng của người mẹ khiến bà gượng chút sức tàn, nhất quyết không để bản thân gục ngã.
Bà không giống La Phỉ, không bị định kiến đ.á.n.h lừa rằng Phạm Thi là nạn nhân. Dù sao thì từ trước đến nay bà cũng chẳng ưa cái tính cách ướt át, khóc lóc ỉ ôi của cô ta. Chưa kể, dù cho có là nạn nhân đi chăng nữa, bà cũng tuyệt đối không cho phép một người phụ nữ từng ăn nằm với con rơi của chồng bước chân vào cửa nhà họ La. Mang t.h.a.i cũng không được, huống hồ còn chưa biết cái t.h.a.i đó là của ai.
Bà quá hiểu tính con trai mình, quá coi trọng trách nhiệm. Dù có chịu uất ức cỡ nào nó cũng sẽ c.ắ.n răng chịu đựng.
Nhưng bà thì không!
Mẹ La cầm điện thoại, quay ngoắt người bước đi. Bà phải đi tìm Phạm Thi!
Ở một diễn biến khác, Ô Tinh Tình tìm mãi mà chẳng thấy bóng dáng Đường Vũ đâu. Dù sao đây cũng là trang viên nhà người ta, cô không rành đường đi nước bước, chỉ đành tiếp tục tìm kiếm.
Mẹ La cũng vồ hụt. Mấy nhân viên trang điểm báo lại rằng cô dâu bảo ra ngoài hít thở không khí một chút rồi sẽ quay lại ngay.
Mẹ La không rảnh để chờ đợi, bà phi thẳng đến phòng an ninh.
Trong lúc đó, Quý Phi dĩ nhiên vừa qua loa tiếp chuyện với những người xung quanh, vừa tập trung cao độ hít hà drama của mấy người kia.
【Tuyệt vời! Phạm Thi lẻn đi gặp Đường Vũ rồi, còn báo cho hắn biết La Phỉ đã nắm thóp mọi chuyện. Cô ta muốn Đường Vũ đưa mình đi trốn vì không muốn phá thai. Nhưng nghe xong, Đường Vũ lại xui Phạm Thi cứ tổ chức đám cưới với La Phỉ, đứa bé thì có thể bỏ. Đã thế, cay cú vì vừa bị ăn đòn, Đường Vũ lại nảy sinh ý định cắm sừng La Phỉ ngay tại trận. Khoan đã... Vãi... Hai người đang làm cái quái gì thế này!】
Đám người nhà họ Tần đang lót dép hóng chuyện nghe vậy liền nháo nhào cả lên. Là chuyện đó á? Là cái chuyện không biết xấu hổ đó á? Ngay lúc này, ngay tại đây luôn?
【Trời đất ơi! Thời cơ tới rồi. Dẫn La Phỉ đi bắt gian tại trận thôi! Lần này thì hết chối nhé!】
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chưa đợi Quý Phi định thần lại, Tần Hiên đã đứng phắt dậy: "Tôi chợt nhớ ra còn chút việc chưa nói rõ. Đi thôi, đi tìm La Phỉ."