【Ái chà, đ.á.n.h thẳng mặt luôn, bài vở này không phải dạng vừa đâu nha! Bà này coi Hàn T.ử Du là đóa sen trắng tâm cơ, dồn ép cô ấy phải tự đưa ra lập trường để không còn đường lùi đây mà!】
Lili quả thực nghĩ như vậy.
Cô ả đinh ninh rằng Hàn T.ử Du mê mệt Tề Lập. Dù sao thì một đứa con gái xuất thân hèn kém, được Tề Lập b.a.o n.u.ô.i bên cạnh lâu như vậy, còn cam tâm tình nguyện làm thế thân cho kẻ khác, sao có chuyện không thích Tề Lập cho được.
Câu hỏi này của cô ả vừa thốt ra.
Nếu Hàn T.ử Du vì thể diện, vì cái mác tự tôn mà trả lời "không muốn", thì chắc chắn sẽ làm khoét sâu thêm mâu thuẫn giữa hai người, Lili nghiễm nhiên giành chiến thắng. Còn nếu Hàn T.ử Du trả lời "muốn", điều đó sẽ chứng minh mọi biểu hiện từ nãy đến giờ đều là diễn kịch, là tâm cơ thâm hiểm. Làm mất lòng bao nhiêu người như thế, Tề Lập chắc chắn sẽ chẳng thèm đoái hoài gì đến loại con gái này nữa.
Vì thế, câu hỏi tưởng chừng như vô duyên, thậm chí có phần chanh chua kiếm chuyện này, thực chất lại là đòn chí mạng hiệu quả nhất để lật mặt "trà xanh tâm cơ".
【Chỉ là... điều kiện tiên quyết phải là Hàn T.ử Du thích Tề Lập và thực sự muốn quay lại bên Tề Lập cơ.】 Quý Phi thầm mỉa mai trong lòng.
Đám đông nghe thấy câu hỏi này, tinh thần hóng biến lập tức dâng cao.
Dù sao thì "cô thế thân" này cũng là người phụ nữ ở bên Tề Lập lâu nhất, ai cũng cảm thấy Tề Lập vẫn còn để tâm đến Hàn T.ử Du.
Còn Tề Lập, lúc đầu vốn khó chịu vì sự lỡ lời của Lili. Cậu ta vốn định từ từ ép Hàn T.ử Du nhận ra trái tim mình, ngoan ngoãn cúi đầu nhận thua, chứ không phải dồn ép cô phải trả lời thẳng thừng ngay lúc này.
Nhỡ đâu cô ta vẫn còn cứng đầu bảo không muốn quay lại, thế có phải rắc rối cho kế hoạch sau này của cậu ta không?
Nhưng ngẫm lại, cậu ta lại thấy háo hức. Biết đâu, Hàn T.ử Du cuối cùng cũng không thể kháng cự nổi tình yêu mãnh liệt dành cho cậu ta, sẵn sàng vứt bỏ mọi tự tôn, bất chấp việc đắc tội với tất cả mọi người để thừa nhận muốn trở về bên cậu ta thì sao? Nếu vậy thì độ thỏa mãn sự hư vinh của cậu ta sẽ chạm đỉnh!
Tề Lập thậm chí đã bắt đầu huyễn hoặc kịch bản: Nếu Hàn T.ử Du trả lời như thế, cậu ta sẽ phản ứng ra sao. Đồng ý thì chắc chắn là đồng ý rồi, nhưng tuyệt đối không được tỏ thái độ tốt, không thể để cô ta kiêu ngạo, phải mượn cớ chèn ép thêm...
Nghĩ đến đó, khóe miệng Tề Lập bất giác cong lên. Cậu ta không kìm được, chen vào một câu ra oai: "Lili, cô nói linh tinh gì thế, bên cạnh tôi đâu phải muốn về là về được." Nói xong, cậu ta nhướng mày nhìn Hàn T.ử Du.
Trong khi Lili lại thầm nghĩ: Có vẻ Tề Lập cũng chẳng tha thiết gì con thế thân này.
Lúc này, Hàn T.ử Du chỉ muốn bùng nổ vì uất ức.
Cái quái gì thế này? Tại sao lại bắt cô phải trả lời loại câu hỏi thiểu năng này?
Nếu biết trước cái gã sếp cũ não tàn này sẽ xuất hiện, cô thề có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tránh xa ngàn dặm, đúng là xui xẻo đến tận mạng.
Cũng phải, cái gã sếp cũ này trước kia cứ thích tự biên tự diễn, đinh ninh là cô thích hắn. Cô đã khẳng định cả chục lần là "KHÔNG" rồi, nhưng cái tên này hình như không hiểu tiếng người, cứ nằng nặc không tin, chìm đắm trong ảo tưởng của bản thân. Đúng là kiếm tiền khó như ăn phân, cô đâu thể c.h.ử.i thẳng mặt hắn là đồ hoang tưởng được. May mà cô đã nghỉ việc, hắn tin hay không cũng mặc xác hắn.
Giờ tình cờ chạm mặt thế này, không khéo gã sếp cũ lại tưởng cô đang bám riết không buông thật. So với Đậu Nga, cô còn thấy mình oan ức hơn vạn lần. Lẽ nào đám nhà giàu đều tự cho mình là trung tâm của vũ trụ như vậy sao?
Nhưng thần tượng của cô, và chồng của thần tượng thì lại cực kỳ tốt bụng.
Sau khi xả một tràng oán hận trong lòng, Hàn T.ử Du mới dõng dạc trả lời: "Không muốn!"
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Rất nhiều người đã đ.á.n.h cược Hàn T.ử Du sẽ trả lời: "Không muốn."
Nhưng ai đó làm ơn giải thích giùm, tại sao câu trả lời lại đanh thép, rõ ràng, rành rọt từng chữ một như vậy chứ?
Giọng điệu dứt khoát như thể giây tiếp theo sẵn sàng báo quốc, vừa nghiêm túc vừa trang trọng.
Đáng lẽ ra cô ta phải do dự, mở miệng khó khăn, toàn thân toát ra khí chất "tôi đang nói dối" rồi mới ấp úng nói không muốn chứ!
Đừng nói là đám đông hóng hớt.
Ngay cả Tề Lập cũng cảm thấy lòng tự tôn của mình vừa bị sự dứt khoát của Hàn T.ử Du giáng một đòn đau điếng.
Chỉ có Quý Phi là không nhịn nổi nữa, "phụt" cười thành tiếng.
Khuôn mặt Tề Lập lập tức đỏ gay. Định thần lại, cậu ta bật dậy, quát lớn: "Hàn T.ử Du, giận dỗi thì cũng phải có chừng mực thôi!"
Hàn T.ử Du suýt chút nữa thì trợn trắng mắt: "Tề thiếu, tôi xin thề, tôi thực sự không có ý định bám đuôi anh, lại càng không bao giờ muốn quay lại bên anh. Anh và quý cô bên cạnh đây cứ yên tâm một trăm phần trăm đi!"
Nếu không phải cái hợp đồng b.a.o n.u.ô.i kia có điều khoản bảo mật, cô đã quăng thẳng nó vào mặt họ rồi. Bọn họ gọi đó là "tiền trao cháo múc", thế quái nào lại tự suy diễn ra kịch bản cô đeo bám không buông vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dường như Tề Lập hoàn toàn bị mù trước sự ghét bỏ rõ ràng của cô. Cậu ta lao đến, nắm c.h.ặ.t lấy tay Hàn T.ử Du.
"Câm miệng! Theo tôi!" Nói rồi, cậu ta lôi xềnh xệch cô đi hướng khác, diễn đúng bài "tổng tài bá đạo".
Lời lẽ tuyệt tình của Hàn T.ử Du làm cậu ta đau lòng rồi. Cậu ta thừa nhận, cậu ta có để tâm đến người phụ nữ này. Đã thế, nếu cô đang hờn dỗi vì sĩ diện, cậu ta sẵn sàng lùi một bước, cho cô cái bậc thang để xuống.
Nhưng cậu ta không thể để mất mặt, chuyện này phải đóng cửa bảo nhau.
Thế nhưng, kéo mãi mà chẳng thấy đối phương nhúc nhích.
Hàn T.ử Du gần như hạ thấp trọng tâm, ngồi xổm xuống, bám c.h.ặ.t lấy sàn nhà, tư thế kiểu "thà c.h.ế.t không đi".
Trông cứ như thể người đang kéo cô không phải là sếp cũ, mà là một tên buôn người đang định bắt cóc phụ nữ vậy.
Hàn T.ử Du vốn quen làm việc chân tay, sức lực chẳng phải dạng vừa. Tề Lập không ngờ cái hành động định tỏ vẻ soái ca bá đạo của mình lại bị chặn đứng, hai người cứ thế giằng co qua lại.
Đám đông xung quanh há hốc mồm xem màn tấu hài này, không biết phản ứng sao cho phải.
Còn Lili, vì ban nãy Tề Lập buông tay quá nhanh khiến cô ả suýt té ngã khỏi ghế, vốn dĩ đã vô cùng bẽ mặt. Giờ lại thấy Tề Lập - người mà cô ả khó khăn lắm mới tiến thêm được một bước - đi lôi kéo con nhỏ thế thân kia, cô ả tức tốc đứng phắt dậy, lao ra ngăn cản: "Tề thiếu, bạn gái của anh tối nay là em cơ mà."
"Tránh ra!" Tề Lập vốn đã vã mồ hôi hột vì không kéo nổi Hàn T.ử Du, nay lại bị cản đường nên càng thêm điên tiết.
Phản ứng của Tề Lập lập tức đẩy cơn giận của Lili lên đỉnh điểm. Cô ả trực tiếp xông vào, cố gắng tách tay hai người ra.
Cuộc giằng co tay ba tạo nên một khung cảnh kỳ khôi chưa từng thấy.
Màn biểu diễn đặc sắc này thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người, hấp dẫn đến mức họ thậm chí chẳng nhận ra có một "nhân vật tầm cỡ" vừa mới xuất hiện.
Lili chĩa thẳng mũi nhọn vào Hàn T.ử Du: "Tao hiểu rồi, con đĩ này, mày cố tình diễn trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t để níu kéo Tề thiếu đúng không? Tao nói cho mày biết, đừng hòng mơ mộng hão huyền. Mày chỉ là một con thế thân thôi, mày nghĩ Tề thiếu sẽ yêu mày sao? Bớt nằm mơ giữa ban ngày đi!"
Dù chuyện làm thế thân ai cũng biết, nhưng khi nó bị nói toạc móng heo ra giữa thanh thiên bạch nhật, Tề Lập vẫn thoáng sững người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sự phân tâm nhất thời của Tề Lập khiến lực tay nới lỏng. Lili chớp cơ hội, mạnh bạo giật phăng tay hai người ra.
Đồng thời, cô ả đẩy mạnh Hàn T.ử Du một cái.
Vị trí họ đứng vốn dĩ sát mép hồ bơi.
Bị đẩy mạnh bất ngờ, Hàn T.ử Du mất thăng bằng, loạng choạng lùi lại phía sau.
Thấy cô sắp trượt chân ngã xuống hồ, Quý Phi hét lên: "Cẩn thận!"
Nhưng Hàn T.ử Du đã không thể lấy lại thăng bằng.
La Phỉ là người có thân thủ lanh lẹ nhất, lập tức bật dậy lao tới định kéo cô lại. Dù rơi xuống hồ bơi cũng chẳng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cô gái đang mặc đồng phục, bị ướt sũng thì chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Nhưng trước khi tay La Phỉ kịp chạm tới.
Bất ngờ, một bóng người xẹt qua tầm nhìn của tất cả mọi người.
Làn da bánh mật quyến rũ, đường cong cơ thể săn chắc, bộ đồ bơi bốc lửa, đôi môi đỏ rực, cùng mái tóc xoăn gợn sóng bồng bềnh tung bay theo từng chuyển động.
Cô ấy vươn tay ôm trọn lấy eo Hàn T.ử Du, chặn đứng đà ngã của cô.
Do quán tính, Hàn T.ử Du ngã nhào vào bộ n.g.ự.c đầy đặn, gợi cảm của đối phương. Cô hoàn toàn ngây ngốc.
"Mỹ nữ nhỏ, không sao chứ." Một giọng nói phóng khoáng, đầy sảng khoái cất lên.
Cảnh tượng ấy y chang mô-típ "anh hùng cứu mỹ nhân" kinh điển trong phim truyền hình.
Chỉ là... biểu cảm của tất cả những người chứng kiến như bị đóng băng. Đây không phải là cảnh tượng mà người phàm có thể dễ dàng tiếp nhận.
【Hả? 'Chính thất' ngầu lòi cứu 'thế thân'? Cái... cái kịch bản quái quỷ gì thế này? Buồn cười quá, tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi...】