Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 257: Lạy chúa tôi ơi, não tôi quá tải rồi!



 

Phía bên Kinh Diễm, anh vừa nhận được tin báo Vạn phu nhân có chuyện cần tìm. Vốn dĩ tâm trạng anh hôm nay đã không được tốt, thực lòng không muốn lại xảy ra căng thẳng với mẹ mình thêm lần nào nữa. Dù sao anh cũng hiểu rõ, bà chủ động tìm anh chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

 

Nhưng Vạn Như cứ năm lần bảy lượt đến thúc giục, cuối cùng không còn cách nào khác, Kinh Diễm đành phải miễn cưỡng đi gặp bà.

 

Lúc này, Vạn phu nhân đã rời khỏi bàn tiệc, tìm một căn phòng nghỉ ngơi. Vừa thấy Kinh Diễm bước vào, bà liền bảo anh ngồi xuống.

 

"Tìm con có việc gì vậy?" Kinh Diễm lạnh nhạt hỏi.

 

Vạn phu nhân vừa nhìn thấy anh đã muốn nổi trận lôi đình, nhưng cố kìm nén lại, giả lả tìm vài câu chuyện không đâu vào đâu để bắt chuyện.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thấy Vạn phu nhân đột nhiên quan tâm hỏi han xem khi nào anh định tìm đối tượng kết hôn, Kinh Diễm càng thêm sinh nghi.

 

"Mẹ nghe nói sắp tới họ sẽ chính thức công bố con là người thừa kế của nhà họ Kinh. Mẹ chẳng có gì để chúc mừng con cả, chỉ mong con đừng quên mình là con của ai."

 

Nói xong, Vạn phu nhân nâng ly lên, ra vẻ muốn chúc mừng anh.

 

Kinh Diễm thừa biết đằng sau những lời lẽ ấy chắc chắn chẳng có ý tốt đẹp gì. Nhưng lúc này nhận được một lời chúc mừng cũng coi như trọn vẹn tình mẹ con, nên anh không nghĩ ngợi nhiều, cầm chai rượu bên cạnh tự rót cho mình một ly, cụng ly với Vạn phu nhân rồi ngửa cổ uống cạn.

 

Trong ánh mắt khó chịu của Vạn phu nhân cuối cùng cũng hiện lên một tia đắc ý và điên cuồng: "Sau này hãy cố gắng giúp đỡ em gái con nhiều hơn, và cả em họ của con nữa. Vị trí người thừa kế đó vốn dĩ phải thuộc về nó. Con mụ Tạ Lập Phượng đó cũng đúng là thần kinh có vấn đề, đem đồ của con mình dâng cho con. Con phải biết ơn, phải tìm cách báo đáp em họ con đàng hoàng đấy."

 

Kinh Diễm hít một hơi thật sâu, quả nhiên lại đến tìm anh để gây sự. Hôm nay anh đã phải trơ mắt đứng nhìn người phụ nữ mình yêu trở thành vị hôn thê của em họ, bà ta còn muốn anh phải làm thế nào nữa?

 

Cái gọi là "ân tình", tự anh khắc cốt ghi tâm. Mang ơn, anh có thể tự mình dằn vặt, nhưng người khác lấy tư cách gì mà phán xét anh, nhất là người đang ngồi trước mặt anh lúc này - chính người mẹ ruột của anh.

 

Kinh Diễm rốt cuộc không thể kiềm chế nổi cơn giận: "Bà có phải mẹ ruột của tôi không vậy?"

 

Vạn phu nhân sững sờ, ngay lập tức nổi trận lôi đình: "Mày đang ăn nói cái kiểu gì thế hả!"

 

"Hừ, bà bảo tôi chăm sóc Vạn Như, tôi hiểu. Bà bảo tôi phải báo đáp Kinh Vũ, bà có quên mất quy tắc của nhà họ Kinh rồi không? Tôi chưa từng nghe nói đời nào nhà họ Kinh có cái luật kẻ thất bại trong cuộc chiến tranh quyền đoạt vị lại được đội lên đầu cái mác ân nhân để bắt người thừa kế phải trả ơn cả. Tôi ngồi được lên vị trí này là nhờ vào bản lĩnh của chính mình, liên quan gì đến hắn ta? Cũng được thím Hai dạy dỗ như nhau, là do tự bản thân hắn ta kém cỏi nên thím Hai mới chọn tôi, chứ chẳng phải hắn ta nhường lại cho tôi. Người duy nhất tôi cần phải mang ơn trên cõi đời này là thím Hai, hoàn toàn không liên quan gì đến Kinh Vũ."

 

Kinh Diễm vốn đã kìm nén bao nhiêu uất ức trong lòng ngày hôm nay, nhân cơ hội này liền tuôn ra hết.

 

Thực chất, anh chưa bao giờ khao khát vị trí người thừa kế. Nhưng vì được gia tộc này nuôi dưỡng, năng lực của anh lại vừa vặn đạt đến tầm cao đó, nên anh buộc phải ngồi lên vị trí này. Đó là quan niệm đã ăn sâu bám rễ trong anh từ thuở bé.

 

Toàn bộ nhà họ Kinh không một ai cho rằng anh cướp mất tương lai của Kinh Vũ. Thậm chí chính anh đã từng tự vấn bản thân, tại sao trong thâm tâm mình lại mang một suy nghĩ ăn sâu vào tiềm thức, khó lòng loại bỏ đến vậy. Thực ra anh biết rõ, tất cả là do sự nhồi nhét, tác động không ngừng nghỉ từ người mẹ này.

 

Nỗi đau mang tên gia đình gốc. Có những chuyện, dù biết rõ mười mươi là sai trái, nhưng lại hệt như một mạng nhện bủa vây khiến người ta không thể nào thoát ra được.

 

Cho dù lý trí mách bảo anh không hề mắc nợ ai, nhưng trong thâm tâm anh vẫn không tự chủ được mà cảm thấy mình nên nhượng bộ, đến mức cuối cùng nhường luôn cả người phụ nữ mình yêu thương nhất. Bà ta còn muốn anh phải làm sao nữa?

 

Anh cảm thấy mình sắp bị người mẹ này ép đến mức không thở nổi nữa rồi.

 

Và quả thực, ngay lúc này, anh cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể nóng rực, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

Kinh Diễm lập tức nhận ra điều bất thường, bàng hoàng nhìn Vạn phu nhân: "Bà... bà hạ t.h.u.ố.c tôi? Bà định làm gì?"

 

Nghe những lời vạch trần vừa nãy của Kinh Diễm, Vạn phu nhân tức giận đến mức khuôn mặt méo mó, biến dạng.

 

"Tao biết ngay mà, mày là một thằng vong ân bội nghĩa, một con sói mắt trắng. Một thứ táng tận lương tâm như mày, dựa vào cái gì mà có tư cách ngồi lên vị trí gia chủ? Mày có lỗi với bố mày, có lỗi với tao, mày phải chuộc tội, phải chuộc tội mãi mãi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vạn phu nhân vừa nói vừa như kẻ bị tẩu hỏa nhập ma. Mãi cho đến khi Kinh Diễm bất lực ngã vật xuống sàn, bà ta mới như sực tỉnh. Bà ta buông một tiếng cười lạnh nhạt, sau đó gọi Vạn Như vào.

 

Vạn Như đắc ý cười: "Thuốc ngấm nhanh thế cơ à?"

 

"Phòng bên cạnh sao rồi?" Vạn phu nhân hỏi.

 

"Cái con đàn bà đó đã uống ly nước anh Vũ đưa cho rồi. Con vừa qua xem thử, giờ nó đang ngủ say như c.h.ế.t." Vạn Như nói xong, bỗng tỏ vẻ lo lắng: "Lỡ như sau khi tỉnh dậy, họ c.ắ.n ngược lại chúng ta thì sao?"

 

Vạn phu nhân lại cười khẩy: "Theo phong cách làm việc của nhà họ Kinh, họ sẽ không làm thế đâu. Còn về phía nhà họ Sầm, chỉ cần liên hôn thành công là được, cưới ai mà chẳng thế."

 

Vạn Như lập tức hớn hở: "Nói vậy là anh Vũ sẽ được lên làm gia chủ rồi!"

 

Vạn phu nhân gật đầu đầy vẻ từ ái.

 

Đôi mắt Vạn Như đảo quanh đầy toan tính. Vậy tương lai cô ta sẽ là nữ chủ nhân của nhà họ Kinh rồi? Danh phận này oai oai hơn cái mác tiểu thư nhà họ Vạn nhiều. Dù không có được Tần Hiên, nhưng cô ta vẫn có thể trả thù, chọc tức con ả Quý Phi đáng ghét kia.

 

Mặc dù Kinh Vũ cũng chẳng phải kẻ dễ nắm thóp, nhưng cô ta cũng có những tính toán riêng của mình, mấy bức ảnh ân ái của hai người vừa nãy cô ta đã cất giữ kỹ càng.

 

Chỉ cần nhà họ Kinh tuyên bố hủy bỏ hôn ước giữa Kinh Vũ và Sầm Đinh, đồng thời trao quyền thừa kế cho Kinh Vũ, cô ta sẽ lập tức công khai chuyện mình và Kinh Vũ đang hẹn hò với các trưởng bối nhà họ Kinh. Nếu Kinh Vũ dám giở mặt, cô ta sẽ tung ảnh nóng ra làm bằng chứng, lúc đó nhà họ Kinh muốn không ép Kinh Vũ cưới cô ta cũng khó.

 

Tất nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể để mẹ biết. Cô ta luôn cảm thấy tuy bề ngoài mẹ vẫn tỏ vẻ bề trên đối với anh Vũ, nhưng thực chất đó chỉ là màn kịch diễn cho Kinh Diễm xem. Sau lưng, chắc chắn bà ta cũng chẳng ưa gì anh Vũ, vì suy cho cùng, bà ta làm sao có thể ưa nổi con trai của người phụ nữ mà bà ta căm ghét nhất.

 

Mối quan hệ chị em dâu ngày trước chắc chắn rất tồi tệ, nếu không bà ta cũng chẳng hận Tạ Lập Phượng đến vậy sau khi rời khỏi nhà họ Kinh. Có lẽ bà ta cho rằng nếu không có Tạ Lập Phượng, vị trí gia chủ vốn dĩ đã thuộc về chồng cũ của bà ta.

 

Nghĩ đến đây, đầu óc Vạn Như bỗng trở nên mâu thuẫn.

 

Đã căm ghét Tạ Lập Phượng đến thế, tại sao lại còn muốn giúp Kinh Vũ giành lấy vị trí người thừa kế? Nhưng nghĩ lại cũng thấy hợp lý, so với Tạ Lập Phượng, chắc chắn mẹ cô ta càng căm ghét Kinh Diễm hơn, ai bảo Kinh Diễm có số khắc gia đình họ làm gì.

 

Bởi vậy, thà giúp con trai của Tạ Lập Phượng còn hơn là để Kinh Diễm toại nguyện.

 

Vạn Như không hề cảm thấy rùng mình trước suy nghĩ đó, ngược lại còn thấy hả hê, đắc ý. Sau đó, cô ta đỡ Kinh Diễm đang tạm thời mất ý thức, lén lút dìu anh ta sang căn phòng bên cạnh.

 

Vứt Kinh Diễm lên giường, cô ta cố tình ấn anh ta đè lên người Sầm Đinh. Sầm Đinh khẽ rên một tiếng nhưng không thể tỉnh lại. Tuy nhiên, Kinh Diễm lại dần dần bị ngọn lửa nóng hừng hực trong cơ thể đ.á.n.h thức.

 

Mùi hương thoang thoảng, sự mềm mại dưới thân dần dần kéo anh ra khỏi trạng thái mê man. Khi tiếng đóng cửa vang lên, cuối cùng anh cũng khó khăn mở mắt ra.

 

Khoảnh khắc ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c anh như muốn nổ tung.

 

Người đang nằm dưới thân anh, chính là người con gái anh đã khắc khoải mong nhớ suốt mười năm ròng.

 

Trong khi đó, ở sảnh lớn.

 

Người nhà họ Tần đang say sưa ăn uống ở xa: Bắt gian tại giường á?!!!

 

Tần Hiên: Bắt gian ai cơ???

 

【Tôi... tôi... tôi nên phản ứng thế nào đây? Kinh Vũ định diễn trò bắt gian tại trận Kinh Diễm và Sầm Đinh?!!! Lạy chúa tôi ơi, não tôi quá tải rồi! Anh em chí cốt gì mà lại đi dâng mỡ miệng mèo, dâng thẳng vợ sắp cưới cho anh mình thế này? Ơ không đúng, khoan đã, nếu hai người họ bị chuốc t.h.u.ố.c rồi nhốt chung một phòng, thì chuyện mờ ám kiểu gì cũng xảy ra. Phải mau cứu người thôi!!!!!】