Vừa nghe Quý Phi báo động trong đầu rằng "màn bắt gian" đã bắt đầu, ánh mắt Tần Hiên bỗng chốc đanh lại, anh lập tức ra hiệu: "Phi Phi, em ra cửa hé nhìn xem tình hình bên ngoài thế nào."
Quý Phi vội chạy ra, khẽ hé mở cánh cửa nhìn lén. Vừa liếc qua, cô hoảng hốt đóng sập cửa lại.
"Toang rồi, một đám người đang rầm rộ kéo về phía này. Nếu chúng ta ra ngoài bây giờ, chắc chắn sẽ bị tóm gọn."
Trong phòng tắm, Kinh Diễm cũng nghe rõ mồn một lời Quý Phi nói. Khuôn mặt anh thoắt cái tái nhợt như tờ giấy, sự phẫn uất xen lẫn cảm giác suy sụp hiện rõ trên từng đường nét.
"Tại sao... tại sao lại phải làm đến mức này..." Nghĩ đến những việc làm dơ bẩn của mẹ ruột, em gái và cả người em họ - những người ruột thịt thân thiết nhất - m.á.u trong người Kinh Diễm như đang chảy ngược.
"Bây giờ không phải lúc để nghĩ về mấy chuyện đó." Tần Hiên lạnh lùng cắt ngang.
Kinh Diễm hiểu rõ điều đó. Anh cố gắng ép bản thân phải bình tĩnh lại để tìm cách giải quyết, nhưng tác dụng của t.h.u.ố.c vẫn đang hoành hành, không chừa cho anh một lối thoát. Nếu không nhờ lòng tự trọng quá lớn, e rằng chút lý trí cuối cùng này cũng đã tan biến từ lâu.
Thấy anh sắp không trụ nổi, Tần Hiên quyết định tự mình hành động.
Nước trong bồn tắm đã dâng lên ngập người Kinh Diễm.
Tần Hiên khóa vòi nước, ném cho Kinh Diễm một chiếc khăn tắm, ra lệnh: "Không nhịn được thì c.ắ.n cái này vào, đừng để phát ra tiếng động. Không được để bất kỳ ai biết cậu đang ở trong này."
Giọng điệu trầm ổn, đầy uy lực của Tần Hiên dường như mang một ma lực khiến người ta không thể không tuân theo. Kinh Diễm, dù đầu óc đang quay cuồng, vẫn cố gắng làm theo lời anh.
Bước ra khỏi phòng tắm, Tần Hiên thấy Quý Phi đang chật vật tìm cách đ.á.n.h thức Sầm Đinh. Anh quét mắt một vòng quanh phòng, rồi nói nhanh: "Phi Phi, nhét cô ấy vào tủ quần áo đi. Chúng ta sẽ vờ như chỉ có hai đứa mình ở trong phòng này."
Quý Phi như bừng tỉnh, sáng mắt lên.
【Đù, không hổ danh là IQ của tổng tài bá đạo! Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ. Bọn họ xông vào, thấy hai vợ chồng mình đang dùng phòng, làm sao dám lục soát lung tung. Mà nếu có đứa nào dám, thì cứ để Tần Hiên dùng ánh mắt sắc như d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t chúng nó!】
Tần Hiên: ...
Quý Phi lập tức xốc Sầm Đinh lên, lôi cô giấu vào tủ quần áo.
Quay đầu lại, cô thấy Tần Hiên đang nhanh tay dọn dẹp hiện trường. Chiếc bình hoa vỡ vụn, vết m.á.u của Kinh Diễm vương vãi trên sàn, tất cả đều được anh dùng một thứ gì đó che chắn tạm bợ.
Cùng lúc đó, Kinh Vũ đang hừng hực khí thế dẫn một đám đông tiến thẳng về phía hành lang phía Đông.
Bất thình lình, ba người nhà họ Tần từ đâu xuất hiện, chặn đứng đường đi của Kinh Vũ. Bọn họ cứ làm như không hề nhìn thấy đám đông đang rần rần kéo tới phía sau hắn.
"Ôi may quá, cậu là Kinh Vũ phải không? Cậu có thấy con trai và con dâu nhà tôi đâu không? Chúng tôi tìm nãy giờ, gọi điện cũng không được. Đang có việc gấp cần tìm hai đứa!" Bố Tần vồn vã hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mẹ Tần cũng hùa theo: "Gấp lắm rồi, hay cậu lấy loa thông báo gọi giúp chúng tôi được không?"
Tần Nghiên tiếp lời, cố gắng câu giờ: "Hoặc cậu có thể nhờ người trích xuất camera xem thử?"
Kinh Vũ đang sốt ruột đi bắt gian, tự nhiên bị ba người không biết điều này cản đường, bực mình đến nổ đom đóm mắt. Nhưng bực thì bực, hắn cũng không dám phát tác. Dù sao thân phận của nhà họ Tần cũng không phải dạng vừa, hắn chỉ dám rủa thầm trong bụng.
"Mọi người đi tìm mẹ tôi mà giải quyết."
Người nhà họ Tần đâu dễ dàng buông tha cho con sói mắt trắng này. Bất kể con trai và con dâu họ đang làm gì, họ nhất định phải câu giờ cho bằng được.
Ngay lúc này, Tạ phu nhân vội vã chạy tới, nhận thấy cơ hội, bà lập tức tiến lên bắt chuyện với người nhà họ Tần.
Nhưng họ đã đ.á.n.h giá thấp sự trơ trẽn của một số kẻ. Nhằm đạt được mục đích, Kinh Vũ vứt bỏ mọi sự giả tạo, mạnh bạo đẩy đám đông ra, lao thẳng đến căn phòng nghỉ. Dáng vẻ hung hăng của hắn càng khiến những kẻ hiếu kỳ thêm phần kích động.
Nhất là đám tay săn ảnh được mời đến, vì muốn giật tít độc quyền, bọn chúng bất chấp mọi quy tắc, chen lấn xô đẩy để tiến lên phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cánh cửa vừa hé mở, Kinh Vũ thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ tình hình bên trong đã gào lên đầy phẫn nộ: "Các người đang làm cái trò gì vậy!"
Một tiếng kêu thất thanh của phụ nữ vang lên: "Á!"
"Trời ơi, lẽ nào là anh cả và chị Sầm Đinh thật sao?" Vạn Như lập tức thốt lên từ phía sau đám đông, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc giả tạo.
Người nhà họ Kinh và họ Sầm biến sắc, vội vàng chen lấn để tiến lên phía trước. Sắc mặt Tạ phu nhân đen kịt, bà quay ngoắt lại nhìn Vạn phu nhân đang đứng cuối hàng, quả nhiên bắt gặp nụ cười lạnh lẽo trên môi bà ta.
Tạ phu nhân lập tức xâu chuỗi mọi việc. Nhìn phản ứng của Vạn phu nhân, bà cảm thấy lạnh toát cả sống lưng. Bà không thể ngờ được, người chị dâu này vì cuồng tín mê tín mà lại căm ghét chính con ruột của mình đến nhường này.
Sầm Đinh vừa mới chính thức đính hôn với Kinh Vũ. Nếu bây giờ bị bắt quả tang có tư tình với Kinh Diễm, cái tội danh "thông dâm với em dâu" này đủ để khiến Kinh Diễm thân bại danh liệt, nói gì đến chuyện thừa kế nhà họ Kinh.
Tạ phu nhân chìm trong tuyệt vọng, dường như mọi thứ đã không thể cứu vãn được nữa.
Ngược lại, đám đông hiếu kỳ lại càng thêm hưng phấn, tiếng bàn tán xôn xao thu hút thêm ngày càng nhiều người kéo đến.
Tất cả chỉ nhằm mục đích hóng hớt, xem kịch vui.
Nhóm bạn của Tần Hiên cũng vội vàng xông tới. Ai nấy đều lo lắng khôn nguôi, sợ rằng bạn mình thực sự gặp rắc rối. Dù sao thì nhân phẩm và đạo đức của hai người đó cũng không đến mức phải nhận lấy quả báo tồi tệ thế này.
Tuy nhiên, cảnh tượng phía trước lại trở nên vô cùng kỳ quặc.
Những chiếc đèn flash lẽ ra phải chớp nháy liên tục, nay lại đột ngột tắt ngấm sau vài cú nhấp nháy yếu ớt, như thể có một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cửa phòng.
Tiếp theo đó là tiếng hít thở dồn dập, đồng thanh của đám đông.
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo sự tức giận dồn nén vang lên, khiến tất cả những kẻ đang đứng đó phải lùi lại một bước vì sợ hãi.
"Không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào phòng nghỉ của vợ chồng tôi, gia giáo của nhà họ Kinh quả thực khiến người ta phải mở rộng tầm mắt. Cút ra ngoài!"
Người nhà họ Tần và nhóm bạn đều sững sờ. Đó là giọng của Tần Hiên! Vậy ra, tiếng hét lúc nãy rất có thể là của Quý Phi.
Đám tay săn ảnh chen lên đầu tiên đều tái mặt. Nhìn cái khí thế bức người của người đàn ông này là đủ biết đây không phải dạng vừa. Mà vợ chồng người ta ở đây, có gì mà chụp cơ chứ? Bọn họ vội vàng lùi lại.
"Hãy xóa ngay những bức ảnh vừa chụp. Chắc các người không muốn phải làm việc với bộ phận pháp lý của Tập đoàn Tần Thị đâu nhỉ." Tần Hiên nghiêm giọng cảnh cáo.
Câu nói này khiến đám tay săn ảnh quên luôn cả việc lùi lại, vội vàng lôi máy ảnh ra, cuống cuồng xóa ảnh.
Bộ phận pháp lý của Tập đoàn Tần Thị ư? Ai mà dám đụng vào cơ chứ, trừ phi muốn bóc lịch trong tù.
Một số tay săn ảnh lão luyện đã nhanh ch.óng nhận ra thân phận của hai người họ. Dù không dám đưa tin, nhưng giới truyền thông ai chẳng biết mặt mũi hai người này.
Chắc chắn hai người đó là Tần Hiên - Tổng giám đốc Tập đoàn Tần Thị và Quý Phi - Nữ hoàng Drama Showbiz.
Trước đó có tin đồn hai người là vợ chồng, nhiều người còn bán tín bán nghi, nay thì tin sái cổ rồi. Thảo nào vị "Phán quan Showbiz" này đắc tội với bao nhiêu người mà vẫn bình yên vô sự, hóa ra sau lưng cô ta là cả một thế lực khổng lồ! Kinh Vũ đúng là hại c.h.ế.t bọn họ rồi. Rút lui lẹ thôi, kẻo bị đôi vợ chồng quyền lực này ghim mặt thì khổ.
Trong khi đó, Kinh Vũ - người đang đứng ở vị trí "đầu sóng ngọn gió" - lại đứng đờ ra như kẻ mất hồn, trân trân nhìn vào cảnh tượng bên trong.
"Chuyện gì thế này?" Vạn Như ngơ ngác, chen lấn tiến lên phía trước. Đập vào mắt cô ta là cảnh Tần Hiên đang ngồi trên sô pha, ôm trọn Quý Phi trong vòng tay. Quý Phi có vẻ như đang hoảng sợ, vùi mặt vào hõm vai Tần Hiên.
Tư thế của hai người rõ ràng là đang vô cùng thân mật. Rất có thể họ đang âu yếm, mặn nồng thì bất ngờ bị một đám đông xông vào phá đám. Đừng nói là người có địa vị như Tần Hiên, đổi lại là ai thì cũng phải nổi điên lên thôi. Cái kiểu cư xử vô duyên, mất lịch sự này thật sự khiến người ta phải muối mặt.
Và trong căn phòng này, ngoại trừ hai người họ, hoàn toàn không có bóng dáng bất kỳ ai khác.