Vạn phu nhân điên cuồng lắc đầu, miệng lẩm bẩm: "Không phải, không phải, thật sự không phải đâu."
Thế nhưng Vạn Như vẫn không giấu nổi sự kinh hãi tột độ, bởi chính cô ta cũng linh cảm rằng, đó chính là sự thật.
"Vậy thì chúng ta làm xét nghiệm ADN đi." Bất thình lình, Tạ phu nhân cất tiếng.
Đôi mắt Tạ phu nhân hoe đỏ, bà quay sang nhìn Kinh Diễm, thấy anh cúi gằm mặt, tim bà bỗng nhói lên một nhịp đau đớn.
"Tôi cũng thấy chuyện này có nhiều khuất tất. Nếu Vạn phu nhân đã không thể giữ bình tĩnh để nói rõ ngọn ngành, vậy chúng ta cứ làm theo cách thiết thực nhất để kiểm chứng vậy."
Thực ra, với tư cách là người đứng đầu gia tộc, Tạ phu nhân không nên vội vàng đưa ra quyết định như thế. Nếu kết quả chứng minh họ đã sai, thì đó sẽ là một vết thương lòng không thể xóa nhòa đối với cả bà và Kinh Vũ.
Có lẽ vì bị những hành động của Kinh Vũ chọc tức đến cùng cực, nên giờ phút này, Tạ phu nhân cũng muốn mạo hiểm một lần dựa trên linh cảm của bản thân. Chưa từng dám hy vọng Kinh Diễm là con ruột của mình, bà chỉ thường trực cảm giác đứa trẻ này có nét gì đó rất giống mình. Nhưng rồi bà lại gạt đi, cho rằng đó là do bản thân đích thân nuôi dạy nên Kinh Diễm mới có chút tương đồng.
Giờ nhìn lại, có lẽ đó là sự gắn kết m.á.u mủ bẩm sinh.
Còn Kinh Vũ, so với bà, hắn lại có nhiều nét giống người chị dâu cũ thiển cận, hẹp hòi và độc ác kia hơn.
"Mẹ, mẹ nghi ngờ con sao?" Đầu óc Kinh Vũ rối bời, nhưng việc mẹ ruột chủ động yêu cầu làm xét nghiệm vẫn như một cú tát điếng người, khiến hắn cảm thấy bị ruồng rẫy và hắt hủi. "Quả nhiên mẹ luôn ao ước Kinh Diễm là con ruột của mình. Được thôi, nếu mẹ muốn làm, và kết quả chứng minh con là con ruột của mẹ, thì từ nay về sau, mẹ đừng hòng con nhận mẹ. Từ giờ phút này, bà không còn là mẹ tôi nữa!"
Tạ phu nhân khẽ cười lạnh. Gạt bỏ tình mẫu t.ử sang một bên, nhìn thấu những lời nói của Kinh Vũ, mọi chuyện đã quá rõ ràng.
Bà hiểu rằng, phản ứng thái quá của Kinh Vũ thực chất là biểu hiện của sự chột dạ. Bởi chính hắn cũng bắt đầu nghi ngờ, nhưng lại không dám đối mặt với sự thật rằng mẹ ruột của mình lại là một người phụ nữ điên dại. Hắn không muốn chấp nhận sự thật rằng, từ đầu đến chân, hắn đã đ.á.n.h cắp cuộc đời của Kinh Diễm, và cuối cùng, hắn vẫn thua kém Kinh Diễm về mọi mặt.
"Nếu con thực sự có thể giữ được lời hứa, có được chút khí phách đó, thì ít ra con cũng có chút giống ta đấy." Tạ phu nhân lạnh nhạt đáp lời, rồi phẩy tay ra hiệu cho đội bảo vệ tiến lên. Rõ ràng là bà muốn dùng biện pháp mạnh để cưỡng chế lấy mẫu xét nghiệm.
"Các người... các người không được làm thế!" Vạn phu nhân hoảng loạn. "Kinh Diễm, mày cứ trơ mắt đứng nhìn sao? Nếu mày để họ làm vậy, tao sẽ c.h.ế.t ngay trước mặt mày!"
Kinh Diễm từ từ ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng nhìn mọi thứ xung quanh: "Tôi cũng muốn biết sự thật. Dựa vào đâu mà bà lại đối xử với tôi như vậy? Nếu bà định lấy cái c.h.ế.t ra để dọa dẫm... Hừ, dù sao tôi cũng chẳng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Bởi vì so với việc bà gài bẫy tôi, thì cái tội bất hiếu này thực sự chẳng đáng là bao."
Vạn phu nhân c.h.ế.t sững, bàng hoàng nhìn Kinh Diễm – người mà giờ đây bà ta không còn bất cứ công cụ nào để đe dọa. Khi bà ta định lao tới vớ lấy con d.a.o ăn để tự kết liễu, thì đội bảo vệ đã nhanh ch.óng khống chế.
Ngước nhìn Tạ phu nhân đang bước tới, Vạn phu nhân t.h.ả.m hại vô cùng, chỉ biết hướng ánh mắt cầu cứu về phía chồng mình.
Thế nhưng, ông Vạn vẫn còn đang chìm trong cơn chấn động. Là một người lõi đời, ông ta hiểu rõ thế cục đã an bài, việc xét nghiệm ADN là không thể tránh khỏi. Và chính phản ứng thái quá của vợ ông đã vô tình xác nhận kết quả.
Xong rồi, nhà họ Vạn tiêu tùng rồi, con gái ông cũng tiêu tùng rồi.
Vạn Như vẫn còn đang hoang mang tột độ, còn Kinh Vũ bị bảo vệ ghì c.h.ặ.t, không ngừng gào thét, c.h.ử.i rủa.
Tạ phu nhân bước đến trước mặt Vạn phu nhân, giọng đều đều: "Vùng vẫy cũng vô ích thôi, bà hiểu tính tôi mà, tôi sẽ không dừng lại đâu. Nếu bây giờ bà chịu khai thật, thì sẽ bớt phải chịu khổ hơn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà sẽ đi làm xét nghiệm, nhưng càng nghĩ, bà càng nóng lòng muốn biết câu trả lời ngay lập tức.
Những đường gân xanh nổi hằn trên trán Vạn phu nhân. Ngay khi mọi người nghĩ bà ta sẽ ngoan cố chối cãi đến cùng, thì Vạn phu nhân đột nhiên bật cười man dại.
"Tạ Lập Phượng, bà đáng đời lắm, đây là cái giá bà phải trả!"
Sắc mặt Tạ phu nhân biến đổi, xung quanh vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc. Chỉ có Kinh Vũ và Vạn Như là đờ đẫn nhìn Vạn phu nhân.
【Đây là chuẩn bị 'tự hủy' rồi sao?!】 Quý Phi lập tức hào hứng nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Hiên.
Tần Hiên cũng rút lui về vị trí "bảo mẫu", đứng cạnh canh chừng cho vợ yêu yên tâm "ăn dưa".
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vạn phu nhân lúc này đã hoàn toàn mất trí, bà ta dùng những lời lẽ cay độc nhất để chế giễu Tạ phu nhân: "Bà đúng là đồ ngốc! Nuôi con hộ tôi suốt hơn hai mươi năm, còn để con đẻ của mình bị tôi đày đọa. Chẳng có bố bảo vệ, chẳng có mẹ chở che, nó phải khép nép sống dưới mái nhà của bà, vắt óc tìm cách lấy lòng tôi, cầu xin chút tình thương rẻ mạt. Cái bộ dạng hèn mọn đó của nó thật nực cười! Thậm chí nó còn không dám tranh giành bất cứ thứ gì với thằng A Vũ - kẻ luôn ức h.i.ế.p nó. Đây là quả báo của bà đấy, quả báo giáng xuống đầu con trai bà!"
Những lời nói tàn độc như hàng vạn nhát d.a.o cứa nát cõi lòng.
Ngay cả một người phụ nữ thép như Tạ phu nhân, khoảnh khắc ấy đôi mắt cũng nhòe đi vì lệ. Nước mắt không kìm được mà trào ra, bà quay sang nhìn Kinh Diễm, chỉ thấy khuôn mặt anh thẫn thờ, nước mắt tuôn rơi tĩnh lặng.
Trái tim Tạ phu nhân như bị bóp nghẹt. Bà túm lấy cổ áo Vạn phu nhân, lực mạnh đến mức gần như muốn siết c.h.ế.t bà ta: "Tại sao? Rốt cuộc tôi đã làm gì đắc tội với bà, tại sao bà lại tàn nhẫn đến vậy? Rốt cuộc là tại sao!"
"Bởi vì anh cả sao?" Đột nhiên, nhị gia nhà họ Kinh, với giọng nói khàn đặc, cất lời: "Có phải vì anh cả đúng không?! Bà vậy mà... vẫn chưa từng buông bỏ?!"
Đây là lần hiếm hoi nhị gia nhà họ Kinh lớn tiếng đến vậy. Dẫu thường ngày mờ nhạt, phó mặc mọi quyền hành cho vợ, nhưng trong khoảnh khắc này, bản năng bảo vệ con của một người cha đã trỗi dậy, những đường gân xanh nổi hằn trên nắm tay siết c.h.ặ.t.
"Anh đang nói cái gì vậy?" Tạ phu nhân ngỡ ngàng nhìn chồng.
Nhị gia đau khổ nhìn vợ, giọng nghẹn ngào: "Anh thực sự không thể ngờ được người đàn bà này lại điên cuồng và tàn nhẫn đến mức ấy. Anh chỉ sợ em khó xử nên mới không kể. Thật ra, năm xưa..."
Qua lời kể của nhị gia, mọi người mới bàng hoàng nhận ra toàn bộ sự thật, hiểu được sự thù hận vô lý đến cực đoan của Vạn phu nhân.
Tạ phu nhân và Kinh Diễm dường như không thể bộc lộ thêm bất kỳ biểu cảm nào nữa. Bọn họ hoàn toàn không thể tưởng tượng được, chỉ vì những mâu thuẫn giữa người bác cả quá cố và Vạn phu nhân, mà mẹ con họ lại bị kéo vào vòng xoáy bi kịch. Thật nực cười làm sao.
Tạ phu nhân quay sang, thấy Vạn phu nhân vẫn nhìn mình bằng ánh mắt đầy căm phẫn. Bà giận đến run người: "Tôi và anh cả... chẳng có gì cả! Tôi thậm chí còn không biết chuyện đó! Bà biết rõ điều đó cơ mà! Bà biết rất rõ! Cớ sao bà lại độc ác đến thế? Bà hận tôi, thậm chí hận cả Kinh Diễm, bà dựa vào đâu... Dựa vào đâu!"
"Dựa vào đâu mà tao không được hận mày? Mày đã có chồng rồi, thì không được phép để chồng tao tiếp tục yêu mày nữa. Mọi lỗi lầm đều do mày! Và cả đứa con của mày nữa, nếu không có nó ra đời, tao cũng không phải chịu đựng những đau khổ đó!" Vạn phu nhân gân cổ lên cãi, cứ như thể bà ta mới là nạn nhân chịu nhiều oan khuất nhất, lý lẽ thuộc về bà ta hết vậy.
Lần này, không chỉ Tạ phu nhân, mà tất cả mọi người đều trố mắt nhìn người đàn bà điên loạn này với vẻ không thể tin nổi.
"Mày có biết tại sao năm đó tao lại sinh khó không? Bởi vì lúc hai chúng ta cùng nằm trên giường sinh, chồng tao lại lo lắng cho mày, cứ túc trực trước phòng bệnh của mày. Hắn làm tao tức đến hộc m.á.u, dẫn đến việc A Vũ bị sinh non, còn tao thì thập t.ử nhất sinh. Tất cả chẳng phải là lỗi của mẹ con mày sao?"