Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 299: Đừng hòng đổ thừa cho tôi



 

Du Nghị đang nấp trong đám đông bất ngờ bị điểm danh, giật thót mình, mồ hôi lạnh toát ra. Chuyện đến nước này, hắn vẫn còn cố vớt vát, dù sao ngay cả Kha Vân Nhi – người trong cuộc – còn nhầm lẫn đối tượng cơ mà, hắn tin chắc Du Duyệt cũng chẳng thể nào nắm rõ sự tình.

 

"Hả? Cháu hỏi chú làm gì? Chú làm sao nhớ được chuyện đêm đó." Du Nghị mặt dày giả vờ ngây ngô.

 

"Thế à? Đêm đó chú uống say bí tỉ, nôn mửa lênh láng khắp phòng. Cháu có lòng tốt đưa chú về phòng cháu nghỉ tạm. Đợi người giúp việc dọn dẹp xong phòng chú, chú vẫn lăn ra ngủ say sưa không chịu đi, cháu đành sang phòng chú ngủ. Nên nếu cô ta vào phòng cháu, thì người qua đêm với cô ta chắc chắn là chú rồi." Du Duyệt không chừa cho hắn đường lui, vạch trần toàn bộ sự việc đêm hôm đó.

 

Kha Vân Nhi lúc này sững sờ. Trái tim cô ta đập liên hồi, sắc mặt chuyển dần sang tái nhợt, đôi mắt thẫn thờ quay sang nhìn Du Nghị.

 

Đêm đó, cô ta không dám bật đèn. Nhìn thấy bóng dáng ai đó đang ngủ say trên giường, cô ta liền nhào tới ôm chầm lấy. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người đó đã đi mất...

 

Chợt, Kha Vân Nhi nhớ lại những lời nói và thái độ kỳ lạ của Du Nghị khi đến tìm cô ta lúc nãy. Cảm giác như bị sét đ.á.n.h ngang tai, ba hồn bảy vía của cô ta dường như tan biến.

 

Bí mật động trời của gia đình cứ thế bị phơi bày. Những vị khách có mặt tại đó như được tận mắt chứng kiến một màn kịch nghẹt thở.

 

Ánh mắt của mọi người đồng loạt hướng từ Du Duyệt sang Du Nghị.

 

Cứ tưởng là "chuyện tình mẹ kế - con chồng", ai dè lại biến thành "chuyện tình em chồng - chị dâu"?!

 

"Sốc quá, vậy là Du Nghị à?"

 

"Du Nghị ngủ với chị dâu ngay trong phòng của cháu trai mình?"

 

"Mọi người không để ý chi tiết sao? Kha Vân Nhi tự thừa nhận là cô ta lẻn vào phòng Du Duyệt. Cô ta định làm gì? Quyến rũ con chồng?"

 

"Vậy là... cô ta định ngủ với Du Duyệt, nhưng không ngờ người trên giường lại là Du Nghị?"

 

"Ngủ nhầm người?! Thảo nào cô ta một mực khẳng định đứa bé là của Du Duyệt, hóa ra là tự mình nhầm lẫn."

 

Kha Vân Nhi lắc đầu trong sự không tin nổi, gào lên với Du Duyệt: "Cậu không muốn thừa nhận thì thôi, tại sao lại đẩy tôi cho người khác? Đêm đó chính là cậu, người ở bên cạnh tôi chính là cậu! Đứa bé cũng là của cậu!"

 

"Ồ, vậy sao? Tôi sẵn sàng đi làm xét nghiệm ADN." Du Duyệt đáp lại với vẻ dửng dưng.

 

Kha Vân Nhi như bị đóng băng, hoàn toàn không biết phải làm sao. Cô ta chỉ còn biết giằng xé trong nỗi tuyệt vọng, cố gắng chấp nhận sự thật tàn khốc rằng người đêm đó có thể không phải là Du Duyệt.

 

Mặt Du Nghị cứng đờ, sự chột dạ hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng hắn nhanh ch.óng tìm cách đ.á.n.h lạc hướng: "Cháu cũng nói là chú say bí tỉ rồi mà. Làm sao chú biết chuyện gì xảy ra? Có người tự chui lên giường, chú làm sao biết là ai. Chú hoàn toàn bị vạ lây! Cô ta rõ ràng định gài bẫy cháu, chú chỉ là kẻ bị liên lụy thôi. Cháu đừng có đổ hết tội lỗi lên đầu chú."

 

Mọi người nghe vậy cũng thấy ngạc nhiên. Hóa ra còn có uẩn khúc gì nữa sao?

 

Vậy là Kha Vân Nhi đã có ý đồ quyến rũ con chồng từ trước?

 

Ông Du bị cắm sừng đã đành, giờ lại còn bị cắm sừng từ lâu rồi sao?

 

Lúc này, ông Du đã tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Bị dội hàng loạt tin tức chấn động, ông ta không còn phân biệt được phương hướng nữa. Ông ta chỉ tay vào Kha Vân Nhi, rồi lại chỉ vào Du Duyệt: "Hai... hai người..."

 

Sự việc đã đến nước này, Kha Vân Nhi đành phải phá vỡ mọi vỏ bọc, liều lĩnh thừa nhận: "Phải, tôi và Du Duyệt từng ở bên nhau. Khi còn đi du học, chúng tôi đã..."

 

Du Duyệt nhún vai, bật cười khinh bỉ: "Hai người gây ra chuyện tồi tệ, giờ cứ khăng khăng muốn đổ vạ cho tôi à? Thích ăn vạ đến thế sao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói xong, anh ta quay sang nhìn Kha Vân Nhi với ánh mắt lạnh lẽo.

 

Kha Vân Nhi nhìn anh ta với ánh mắt vẫn còn vương vấn chút si tình điên cuồng, nhưng lại nghe anh ta cười nhạt nói: "Nói thật, trước khi về nước lần này, tôi hoàn toàn không biết cô là ai. Cũng không hiểu cô lấy đâu ra cái dũng khí mà ảo tưởng rằng tôi có tình cảm với cô. Cô cứ như một con khùng, một kẻ bám đuôi biến thái, còn đáng sợ hơn cả bọn fan cuồng."

 

Những lời nói đầy sỉ nhục ấy khiến dòng m.á.u trong người Kha Vân Nhi như chảy ngược.

 

Trong thế giới ảo tưởng mà cô ta tự vẽ ra, Du Duyệt vẫn luôn có hình bóng của cô ta. Dù bề ngoài anh ta có cự tuyệt, nhưng làm sao anh ta lại có thể liên tục lăng mạ cô ta như thế.

 

"Du Duyệt, cậu định phủ nhận mọi chuyện trong quá khứ của chúng ta sao? Đêm đó, cậu đã nói cậu yêu tôi mà!" Kha Vân Nhi cuối cùng không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở.

 

Du Duyệt lại hờ hững buông một câu: "Tôi khuyên cô, sau này muốn ngủ với ai thì chịu khó nhìn kỹ mặt người ta một chút. Đồ ngu."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nói rồi, anh ta rút điện thoại ra, bật to hai đoạn ghi âm cho mọi người cùng nghe.

 

Đó là tin nhắn thoại anh ta vừa nhận được, giúp anh ta cuối cùng cũng có thể tự tin ngẩng cao đầu trước mặt Bạch Tiểu Khê.

 

Nội dung đoạn hội thoại rất đơn giản, chỉ là Du Duyệt hỏi thăm về buổi tiệc chia tay trước khi anh ta bỏ học, và đêm đó Kha Vân Nhi đã ở cùng ai.

 

Bởi vì Du Duyệt biết rất rõ mình đã bỏ đi từ nửa đêm, nên hoàn toàn không có gì phải chột dạ.

 

Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia mang chút trêu chọc.

 

"Kha Vân Nhi á? Hả? Cuối cùng cậu cũng để ý đến cô ta rồi à? Cũng muộn quá rồi đấy. Tụi này nhìn phát biết ngay cô ta tương tư cậu từ lâu, nhưng cậu thì có thèm ngó ngàng gì đâu, trong đầu chỉ toàn hình bóng cô vợ sắp cưới. Đêm đó... tôi nhớ mang máng, chắc là cô ta định bỏ cuộc rồi, nên mới lân la đến uống rượu cùng cậu. Sau đó cậu về trước đúng không? Chỉ còn cô ta với thằng Kiệt uống tiếp. Cậu chắc không biết thằng Kiệt nó thích cô ta đâu. Đêm đó, chắc chắn cô ta ở cùng thằng Kiệt. Chỉ là sau đó thằng Kiệt định tán tỉnh cô ta, lại bị cô ta phũ phàng từ chối. Thằng Kiệt buồn bực, sau đợt đó cũng ít đi chơi với bọn này hẳn."

 

Đoạn ghi âm kết thúc, cả hội trường chìm trong tĩnh lặng.

 

Tuy khán giả chỉ lờ mờ hiểu rằng đây là bằng chứng rửa sạch oan ức cho Du Duyệt, còn chi tiết đầu đuôi câu chuyện ra sao thì vẫn mù tịt. Nhưng có một điều chắc chắn, cô mẹ kế này quả thực đã nhòm ngó cậu con chồng từ rất lâu rồi.

 

Đến lúc này, mọi người cũng dần xâu chuỗi lại mọi việc. Có lẽ thái độ ân cần của cô ta với ông Du trước đây cũng chỉ là vỏ bọc.

 

Nhưng cặp đôi người ta yêu nhau công khai rầm rộ như thế, cô ta lại mặt dày bám riết lấy Du Duyệt, quả thực chẳng phải loại t.ử tế gì.

 

Ánh mắt của mọi người nhìn Kha Vân Nhi càng thêm phần khinh bỉ. Lúc này, khuôn mặt Kha Vân Nhi đã trắng bệch như tờ giấy, trông hệt như một cái xác không hồn.

 

Nếu sự cố ở nhà cũ là một tai nạn, cô ta vẫn có thể tự an ủi mình rằng mối lương duyên giữa cô ta và Du Duyệt là điều không thể chối bỏ.

 

Nhưng đoạn ghi âm vừa rồi đã đập tan mọi mộng tưởng cuối cùng của cô ta.

 

A Kiệt, cô ta nhớ ra rồi, người đàn ông cứ bám lấy cô ta. Nhưng lúc đó tâm trí cô ta chỉ hướng về Du Duyệt - người vừa đột ngột bỏ học, nên hoàn toàn phớt lờ những gì hắn nói hay làm.

 

Giờ mới mang máng nhớ lại, A Kiệt từng nói sẽ chịu trách nhiệm với cô ta, nhưng cô ta đã bỏ ngoài tai.

 

Cô ta đã tự lừa dối bản thân rằng đêm đó là lúc cô ta và Du Duyệt trao nhau những lời yêu thương chân thành nhất, là lúc họ gần gũi nhau nhất. Sao cô ta có thể chấp nhận sự thật phũ phàng rằng đêm đó mình đã say khướt và lên giường với kẻ khác cơ chứ.

 

"Nghe rõ chưa? Đừng có đổ thừa cho tôi. Tôi không muốn gánh cái đống rác rưởi này. Từ đầu đến cuối tôi chỉ yêu mình Bạch Tiểu Khê, thậm chí còn chưa từng biết đến cô là ai." Du Duyệt nói xong, bỏ mặc Kha Vân Nhi đang thất thần, quay sang nhìn Du Nghị, người cũng đang ngơ ngác: "Chú út, bớt đ.á.n.h trống lảng đi. Tôi có thể chứng minh mình hoàn toàn trong sạch. Còn chú, chú có dám đi giám định xem đứa bé đó có phải con mình không?"