Mọi người có chút khó hiểu khi thấy đến giờ này Du Duyệt vẫn quyết tâm rời đi.
"Sự thật đã phơi bày rồi, sao vẫn phải đi?" La Phỉ thắc mắc.
"Là vì chuyện không muốn sinh con sao? Cậu lo gia đình sẽ làm khó dễ?" Kinh Diễm hỏi.
Quách Nhã Lan cũng vô tâm chêm vào: "Cậu thực sự định không sinh con à, cậu và Tiểu Khê đã bàn bạc kỹ chưa?"
Sầm Đinh cũng tò mò nhìn họ.
Chỉ có Quý Phi và Tần Hiên là không hề ngạc nhiên.
【Xem ra Du Duyệt muốn đi trước một bước để đề phòng Kha Vân Nhi phát điên tiết lộ bí mật của Bạch Tiểu Khê, tránh cho cô ấy bị tổn thương. Đúng là anh chàng đang cố gắng che chắn cho Bạch Tiểu Khê mọi bề.】
Bạch Tiểu Khê cảm thấy áy náy, định lên tiếng nhưng bị Du Duyệt nắm tay ngăn lại. Lần này, Bạch Tiểu Khê dường như cảm thấy ấm ức thay cho anh, cô quyết định giành lại quyền lên tiếng.
"Thực ra là do mình..."
Khi Bạch Tiểu Khê kể xong sự thật, căn phòng bỗng chìm vào tĩnh lặng.
Quý Phi đã biết trước chuyện này nên có chút buồn cười.
【Mặc dù không cố ý, nhưng chắc mấy người này đang tự trách mình lắm đây, khéo nửa đêm tỉnh giấc lại tự tát mình mấy cái, phụt.】
Tần Hiên vốn dĩ không có nhiều cảm xúc, nhưng nghe lời châm chọc của Quý Phi, anh cũng suýt bật cười.
Cuối cùng, Du Duyệt ôm lấy Bạch Tiểu Khê, cười xòa: "Tôi sẽ luôn coi Tiểu Khê như đứa con bé bỏng của mình mà cưng chiều, hehe. Sau này mọi người đẻ nhiều vào, giúp chúng tôi hoàn thành chỉ tiêu, chúng tôi sẽ nhận làm con nuôi. Tiểu Khê, chúng ta cá cược xem em sẽ làm mẹ nuôi của con nhà ai trước nhé."
Quách Nhã Lan lập tức chớp thời cơ: "Tôi nghĩ tôi là ứng cử viên sáng giá nhất đấy."
"Cô đùa à, cô còn chưa kết hôn cơ mà." Du Duyệt phản bác.
"Ai bảo không kết hôn thì không được có con." Quách Nhã Lan không chịu thua: "Chỉ cần tôi muốn là có, nhanh hơn cái bọn các người còn phải hẹn hò rồi mới kết hôn nhiều."
La Phỉ bật cười phì.
Quách Nhã Lan lập tức quay sang: "Cười cái gì, cậu còn đang là cẩu độc thân mang vết thương lòng đấy, người sớm nhất thì không dám nói, nhưng người muộn nhất chắc chắn là cậu."
La Phỉ ôm n.g.ự.c: "Nói thì nói, sao lại đụng chạm nỗi đau người khác thế. Hơn nữa, đâu phải mình tôi độc thân!"
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về hai người còn lại trong phòng, Kinh Diễm và Sầm Đinh. Mối quan hệ của hai người này quả thực rất vi diệu.
Sầm Đinh lại thẳng thừng: "Tôi cũng có ý định không sinh con."
Kinh Diễm ngạc nhiên, nhưng cũng tiếp lời: "Tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng quyết định của nửa kia, nên cũng chưa chắc. Mọi người vẫn nên trông cậy vào Tần Hiên và Quý Phi thì hơn."
Bầu không khí thay đổi, Bạch Tiểu Khê cũng bị phân tâm, đôi mắt sáng rực nhìn Tần Hiên và Quý Phi: "Sau này hai người có con, em làm mẹ nuôi được không?"
Tần Hiên vốn không bao giờ tạo áp lực cho Quý Phi, đang định lảng sang chuyện khác thì Quý Phi đã nhanh nhảu: "Tất nhiên rồi!"
Tim Tần Hiên đập lỗi nhịp. Dù biết đó có thể chỉ là câu nói đùa xã giao, nhưng sự đáp lại của Quý Phi thực sự khiến anh rung động.
Điều này có nghĩa là Quý Phi sẵn sàng ở bên anh và cùng anh xây dựng mái ấm, có những đứa con chung.
Quý Phi trả lời xong cũng hơi sững sờ.
Trong tâm trí cô thoáng hiện lên một khung cảnh chơi đồ hàng.
Cô đóng vai vợ, và có một "ông chồng nhỏ".
Trước mặt họ là ba con thú nhồi bông, được coi như những đứa con của họ.
Quý Phi hoàn toàn không hiểu những hình ảnh đó từ đâu ra. Vốn dĩ cô chưa từng nghĩ đến tình yêu, nói đến chuyện sinh con, cô chỉ liên tưởng đến hàng tá áp lực và sự gò bó, nên cô vô cùng bài xích.
Sao đột nhiên cô lại có cảm giác, nếu đó là Tần Hiên thì cô chẳng cần phải lo lắng gì cả, nên cô mới thuận miệng đồng ý dễ dàng như vậy.
Quý Phi không kìm được lén nhìn Tần Hiên, lại bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của anh cũng đang đăm đắm nhìn cô.
Ánh mắt chan chứa tình yêu thương sâu đậm, như thể chỉ cần sơ sẩy một chút, cô sẽ c.h.ế.t đuối trong đó.
Dường như cô có thể đọc được cảm xúc ít khi bộc lộ của Tần Hiên: Anh ấy vui đến thế sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Phi cảm thấy nhịp thở trở nên gấp gáp, hai má ửng hồng. Có lẽ do hơi men, khiến cô không rõ nguyên nhân.
Dường như cô ngày càng sẵn sàng đón nhận một tương lai có Tần Hiên đồng hành.
Câu trả lời của Quý Phi khiến cả nhóm xôn xao.
Du Duyệt cười nói: "Theo tôi, hai người nên tổ chức đám cưới sớm đi. Dù bọn này lát nữa sẽ đi ngay, nhưng chỉ cần hai người báo hỷ, bọn này sẽ bay về ngay lập tức."
Và lần này, Tần Hiên là người lên tiếng: "Ừm, chúng tôi sẽ tổ chức. Mọi người chờ thiệp nhé."
Đêm đó, không rõ vì cảm xúc gì mà Quý Phi uống hơi nhiều.
Rượu vào thì gan cũng lớn hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ký ức cuối cùng đọng lại trong cô là hình ảnh cô đè Tần Hiên xuống. Một nụ hôn kéo dài, cuồng nhiệt đến mức cô tưởng mình sắp tắt thở.
Sau đó thì cô hoàn toàn mất trí nhớ.
Chỉ nhớ mang máng mình có một món đồ rất yêu thích, cưng chiều hết mức, hận không thể nuốt trọn vào bụng.
Lúc tỉnh dậy, bên tai dường như vẫn còn văng vẳng một câu nói.
Đó là một giọng nói khàn khàn, khiến trái tim cô run rẩy.
"Phi Phi... Em... đang muốn lấy mạng anh sao?"
Giọng điệu chất chứa sự tủi thân tột độ, khiến cái đầu còn đang ong ong của Quý Phi càng thêm m.ô.n.g lung.
Nhưng nhớ lại những gì còn sót lại trong ký ức, Quý Phi ngập ngừng cựa quậy trên giường.
Ngoài việc môi hơi sưng và răng hơi ê, cô hoàn toàn không cảm thấy cơ thể có chút khó chịu nào.
【Thế là... chưa làm gì à?!】
Cửa phòng tắm chợt mở, Tần Hiên bước ra trong bộ áo choàng tắm. Thấy cô đã dậy, anh khẽ sững người. Nét mặt anh lộ rõ sự gượng gạo, quầng thâm dưới mắt tố cáo một đêm mất ngủ.
"Sao rồi? Có khó chịu không?" Tần Hiên bước đến bên giường, ân cần hỏi.
Quý Phi nhìn chằm chằm vào đôi môi bị c.ắ.n rách của Tần Hiên, cô biết đó là "tác phẩm" của mình, vậy mà anh lại đi hỏi cô có khó chịu không.
Cô bỗng thấy có chút bực dọc.
【Trời đất, anh chẳng làm gì cả, em lấy đâu ra mà khó chịu.】
Động tác định lấy nước cho Quý Phi của Tần Hiên khựng lại. Anh vừa ấm ức vừa bất lực nói tiếp: "Say rượu sẽ đau đầu lắm, tối qua em uống nhiều quá."
Quý Phi bĩu môi, trong đầu vẫn miên man suy nghĩ: 【Vậy ra uống say rồi mà cũng không... 'rượu vào làm bậy' à...】
Tần Hiên nén cục tức, đưa ly nước cho Quý Phi. Nhưng do cử động, vạt áo choàng tắm hơi tuột ra.
Vốn dĩ hôm nay Tần Hiên mặc áo choàng tắm trông rất kỳ lạ, vạt áo đan chéo kéo cao gần đến yết hầu, kín cổng cao tường.
Nhưng cú sẩy tay vừa rồi đã làm lộ ra xương quai xanh của anh.
Quý Phi đang uống nước, vô tình liếc thấy, lập tức phun phụt ngụm nước ra ngoài.
Tần Hiên giật mình, vội vàng ngồi xuống ôm lấy cô, vuốt lưng cho cô. Nhưng ngay giây sau, anh cảm thấy trước n.g.ự.c lành lạnh, vạt áo choàng tắm đã bị ai đó ngang tàng kéo bung ra.
Tần Hiên hóa đá.
Quý Phi cũng đứng hình.
Vừa nãy cô thấy trên xương quai xanh của anh có một vết c.ắ.n, định nhìn kỹ lại, nhưng không ngờ, không chỉ có mỗi xương quai xanh!
Trên vòm n.g.ự.c săn chắc, trắng trẻo không tì vết của anh chi chít ít nhất cả chục vết răng c.ắ.n nông sâu khác nhau.
Thân hình hoàn mỹ vốn dĩ như bị ai đó ức h.i.ế.p, toát lên một vẻ đẹp bị hành hạ đầy ngang trái. Vẻ đẹp kỳ dị ấy lại như một lời mời gọi đầy ma mị, xúi giục người ta tiếp tục để lại thêm những dấu vết khác lên đó.
Quý Phi bị cảnh tượng trước mắt làm cho c.h.ế.t sững. Trong cơn mơ màng, dường như cô lại nghe thấy tiếng rên rỉ kìm nén văng vẳng bên tai. Âm thanh trầm đục, nhẫn nhịn ấy lại càng khiến trái tim Quý Phi rối bời, xao xuyến.