Quý Phi sững người, nhất thời không hiểu được.
【Không có ký ức tồi tệ, chỉ đơn giản là không muốn quay lại, ý là phản kháng về mặt sinh lý sao?】
Cả nhà họ Tần đều có chung suy nghĩ với Quý Phi.
Tần Nghiên nói: "Thực ra chúng chị cũng không biết là do thật sự không có, hay là ký ức của em ấy đã bị làm mờ đi rồi."
Sự thật là dù cả nhà họ Tần rất hòa thuận, nhưng việc nghi ngờ chính người thân của mình là một điều vô cùng đau đớn. Tuy nhiên, vì phản ứng của Tần Hiên, bố mẹ Tần đã âm thầm điều tra.
Thế nhưng, mọi bằng chứng từ camera giám sát năm xưa cho đến lời kể của người giúp việc từng làm tại đó đều chứng minh rằng: Dù là cụ Tần nghiêm nghị ít cười, hay bà nội Lữ luôn cưng chiều bọn trẻ như cục cưng, hay bất kỳ người thân nào sống trong ngôi nhà đó đều đối xử rất tốt với Tần Hiên.
Vì thông minh và xinh xắn, lúc nhỏ anh em trong nhà ai cũng thích gần gũi Tần Hiên, nói cậu bé là "cục cưng" của cả nhà cũng không ngoa.
Ngay cả cô con gái không cùng huyết thống của bà nội Lữ, lúc đi học xa, mỗi lần về nhà cũng chỉ chơi đùa và kèm cặp Tần Hiên học. Khi biết Tần Hiên mắc bệnh tâm lý, cô ấy cũng chủ động giúp đỡ, vô cùng lo lắng.
Những gì điều tra được khiến vợ chồng bố Tần thực sự không thể nghi ngờ người nhà thêm nữa. Họ đành tự nhủ, có lẽ việc trở lại thành phố Y gợi lên trong Tần Hiên bóng ma tâm lý về việc bị cha mẹ bỏ rơi.
Bố mẹ Tần vô cùng tự trách, nên từ đó không bao giờ ép Tần Hiên quay về nữa, thậm chí còn không bao giờ nhắc tới. Đó như một sự ăn ý ngầm, chỉ những thành viên khác trong gia đình thỉnh thoảng mới về đó dự thọ mà thôi.
Nhưng những người họ hàng ở quê vẫn rất quan tâm đến Tần Hiên.
Lý do Quý Phi không đi cùng họ trong hai năm đầu cũng là vì họ hàng ở quê nghe nói về chân tướng cuộc hôn nhân của Tần Hiên và Quý Phi nên rất ác cảm với cô. Họ bênh vực người nhà, không muốn thấy Tần Hiên phải chịu uất ức như vậy, cho rằng vợ chồng bố Tần thật hồ đồ khi để Tần Hiên phải chịu thiệt thòi thêm một lần nữa.
Nếu Tần Hiên không về, họ cũng chẳng muốn nhìn thấy Quý Phi.
Thế nhưng lần này, những người họ hàng ấy lại nhiệt tình mời Quý Phi đến.
Sự thay đổi thái độ này hoàn toàn bắt nguồn từ việc Tần Hiên sủng vợ lên tận trời đã được lan truyền rộng rãi trong nội bộ tập đoàn, những người họ hàng nhà họ Tần làm sao mà không biết được.
Vì "yêu ai yêu cả đường đi", nên mọi người rất muốn xem mặt vị phu nhân gia chủ mới nhậm chức này.
Vợ chồng bố Tần cũng mong muốn dẫn cô đi khoe khoang khắp nơi, bởi nhờ có Quý Phi, Tần Hiên thực sự đã thay đổi theo chiều hướng tốt hơn rất nhiều.
Nhưng hiện tại Tần Hiên lại không thể rời xa Quý Phi, đặc biệt là khi cả gia đình họ chuẩn bị về thành phố Y, nên họ cũng khá do dự, định bụng đợi khi nào tổ chức đám cưới rồi mới đón mọi người lên đây.
Hơn nữa, họ còn có chút lo lắng nhỏ. Dù sao những người họ hàng chi thứ không nghe được tiếng lòng của Quý Phi, nhưng còn những người thuộc dòng chính thì sao?
Khả năng kỳ diệu này của Quý Phi vẫn chưa rõ ràng, tốt nhất là không nên để quá nhiều người biết.
Nhắc đến chuyện này, tất nhiên gia đình họ Tần cũng muốn hỏi ý kiến của Quý Phi.
Lúc này, trong đầu Quý Phi chỉ toàn hình bóng của Tần Hiên. Có lẽ cô đã hiểu vì sao Tần Hiên ban đầu lại chậm chạp trong chuyện tình cảm, sống lạnh nhạt, ít quan tâm đến chuyện của người khác nhưng âm thầm giúp đỡ sau lưng. Một người nội tâm và trầm mặc, hóa ra... là như vậy.
Trái tim Quý Phi nhói lên từng cơn, bỗng nhiên cô chỉ muốn ôm Tần Hiên một cái.
Nghe gia đình họ Tần hỏi, Quý Phi không ngần ngại đáp: "Chồng con ở đâu thì con ở đó. Con không muốn xa anh ấy đâu."
Như thể đang muốn xả giận, cô nói lớn một cách cường điệu, nhưng lại vô tình để Tần Hiên – người vừa về đến cửa – nghe thấy rõ mồn một.
Tần Hiên chớp mắt, đứng sững ở cửa, mặt lại bắt đầu đỏ ửng. Anh tằng hắng một tiếng, cuối cùng nói: "Anh từng nói rồi mà, nếu em muốn cùng anh đến công ty, thực ra... cũng không làm phiền anh đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Phi: ...
Gia đình họ Tần nghe đến đây mới nhận ra Tần Hiên chưa nghe phần đối thoại trước đó, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, họ lại dở khóc dở cười. Hai cái đứa này lại phát "cẩu lương" cho họ ăn nữa rồi.
Tất nhiên, Tần Hiên không đến nỗi vô tâm như vậy. Thực ra anh cũng đã nhận ra các thành viên khác trong gia đình đang chuẩn bị về thành phố Y.
Sinh nhật ông nội, anh vẫn nhớ. Hàng năm anh đều gửi quà, thỉnh thoảng còn gọi video trò chuyện với ông, chỉ là anh không thể quay về đó được.
Nghĩ đến nơi đó, cảm xúc của Tần Hiên giờ đây đã rất nhạt nhòa. Nhưng nếu hỏi anh có muốn đi không, câu trả lời chắc chắn là không.
Chỉ là khi nghĩ đến Quý Phi, trong lòng anh lại râm ran. Những dịp như thế này, lẽ ra anh nên đưa Quý Phi đi cùng.
Đang lúc Tần Hiên hiếm khi do dự thì cụ Tần gọi điện đến.
Lúc đó Tần Hiên đang xử lý tài liệu, nghe thấy tiếng chuông, anh nhếch mép cười: "Phi Phi, nghe điện thoại giúp anh."
Quý Phi đang đi theo chồng đi làm, ngồi lướt tin đồn giải trí, tiện tay bắt máy.
Chưa kịp để Quý Phi lên tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói khàn khàn, già nua: "Tần Hiên, cháu lại định không tham gia tiệc mừng thọ của ông lão này nữa à?"
Quý Phi sững người, lập tức hiểu ra, lễ phép đáp: "Cháu chào ông, cháu là Quý Phi ạ. Ông đợi một chút, cháu đưa máy cho Tần Hiên."
Bên kia dường như cũng sững người. Quý Phi không muốn hàn huyên với một trưởng bối không thân thiết nên nhanh ch.óng đưa điện thoại cho Tần Hiên.
Nghe cách xưng hô, Tần Hiên đương nhiên biết là ai, nhận điện thoại liền nói: "Cháu chào ông."
Cụ Tần có vẻ rất tò mò: "Người vừa rồi là vợ cháu à? Giờ làm việc mà hai đứa vẫn ở cạnh nhau sao? Cháu còn để vợ nghe điện thoại của mình nữa? Xem ra lời đồn không sai rồi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thực ra, tuy lời cụ Tần nói nghe có vẻ ôn hòa, nhưng giọng nói bị đứt quãng, hơn nữa còn có tiếng máy thở vọng lại từ phía sau.
"Phi Phi đi cùng cháu đến công ty ạ, ông gọi điện là có việc..."
Quý Phi đứng bên cạnh, dè dặt quan sát Tần Hiên, chợt nghe thấy giọng ông cụ trầm xuống từ đầu dây bên kia: "Năm nay là đại thọ chín mươi của ông, sẽ là lần tụ họp đông đủ người thân và quan khách nhất. Là gia chủ hiện tại của nhà họ Tần, cháu không định dẫn phu nhân gia chủ chính thức ra mắt một lần sao?"
Ánh mắt Tần Hiên khẽ động, anh nhìn sang Quý Phi.
Quý Phi nhún vai, tỏ ý sao cũng được.
【Mình chẳng bận tâm chuyện ra mắt gì cả. Tần Hiên không thích thì không đi, những thứ khác chỉ là phù du.】
Trong lòng Tần Hiên ấm áp, không kìm được kéo Quý Phi vào lòng bằng một tay để cảm nhận hơi ấm.
Người đầu dây bên kia không nghe thấy tiếng trả lời, liền tiếp tục: "Tình hình sức khỏe của ông thế nào, ông tự biết. Chẳng biết năm sau còn có cơ hội tổ chức sinh nhật nữa hay không. Ông muốn nhân lúc nhà họ Tần vẫn còn ông già này, đứng ra chống lưng cho cháu, trải đường cho cháu..."
Thực ra cụ Tần đã phải dụng tâm rất nhiều. Trong tất cả con cháu, có lẽ chỉ có Tần Hiên mới nhận được cuộc gọi đích thân từ ông, và với giọng điệu khuyên nhủ như thế. Điều này hoàn toàn do hoàn cảnh đặc biệt của Tần Hiên.
Bởi vì bố Tần nghỉ hưu quá sớm, Tần Hiên khi còn rất trẻ đã phải tiếp quản đế chế thương mại khổng lồ này. Mặc dù năng lực của anh không thể bàn cãi, thậm chí còn đưa Tập đoàn Tần Thị lên một tầm cao mới, nhưng kinh nghiệm non trẻ của anh vẫn khiến một số kẻ luôn tìm cách gây khó dễ.
Cụ Tần muốn nhân cơ hội này để các bên gặp gỡ trực tiếp, cũng như cảnh cáo những thành viên khác trong gia tộc, dù ở hiện tại hay tương lai, đừng nuôi những dã tâm khác. Bởi lòng dạ con người là thứ khó dò nhất. Thế hệ con cái không có vấn đề, không có nghĩa là thế hệ cháu chắt không có dã tâm.