Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 341: Chiếm đoạt thành quả lao động của người khác là thứ buồn nôn nhất



 

Cú ngã này của Tần Hàn trực tiếp va vào đống đồ đạc tạp nham trong hậu trường làm chúng đổ rầm rầm, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên. Ngu Tâm đứng cạnh sợ đến mức ngây người.

 

Đám người Quý Phỉ cũng được Tần Hàm đón vào hậu trường. Cả một đám người thế mà chẳng có lấy một ai tiến lên can ngăn, tất cả đều đang ôm tâm lý xem kịch vui.

 

Tần tứ thúc còn chậc lưỡi: "Anh ba tuy hung dữ thật, nhưng thường hiếm khi động tay đ.á.n.h người. Tần Hàn lần này đúng là quá đáng lắm rồi."

 

"Đâu chỉ mỗi lần này ạ."

 

"Đúng đấy, bọn con đều xem được bài đăng trên diễn đàn rồi."

 

Cặp sinh đôi long phượng tranh nhau phàn nàn với bố mình.

 

Tần Hàm ôm eo Quý Phỉ, nhẹ nhàng kể lại toàn bộ những sắp xếp tiếp theo của Tần tam thúc, thỏa mãn trọn vẹn đam mê hóng hớt của vợ yêu.

 

Quý Phỉ nghe xong vô cùng mãn nguyện, phải thế chứ, cho cái tên Túc Trạch kia cứ tiếp tục tự cao tự đại, cứ ảo tưởng bản thân mình là món ngon trên mâm chắc.

 

【Hehe, bây giờ Túc Trạch chắc cũng đang bị ăn đòn, quả nhiên là anh em tốt có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu với Tần Hàn trên mọi phương diện mà.】

 

Tần tam thúc đạp Tần Hàn xong cũng tức đến mức thở hồng hộc, bước tới lạnh lùng quát vào mặt Tần Hàn: "Mày làm anh cái kiểu gì thế hả? Sao mày lại biến thành cái dạng này? Hôm nay phải nói cho rõ ràng, rốt cuộc mày muốn làm cái gì!"

 

Vốn dĩ ông còn định về nhà rồi từ từ xử lý, kết quả hôm nay tận mắt chứng kiến cậu con trai ngu xuẩn gây ra cơ sự này, ông thật sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

 

Tần Hàn từ trước đến nay chưa từng bị bố đ.á.n.h đập tàn nhẫn như vậy, cả người đều hoảng hốt, Ngu Tâm vội vàng tiến lên đỡ anh ta dậy. Sau đó, cô ta quay sang nói với Tần tam thúc: "Chú ơi, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, anh Tần Hàn chỉ coi cháu như em gái, bọn cháu cũng không hề bắt nạt Giai Khê. Tuy không biết Giai Khê đã nói gì với chú, nhưng cháu luôn vô cùng kính trọng chú. Cháu là trẻ mồ côi, không cha không mẹ, từ lâu trong lòng đã coi chú và cô như..."

 

"Cô Ngu Tâm, chuyện nội bộ gia đình chúng tôi không liên quan đến cô, hãy thu lại mấy tâm tư vặt vãnh của cô đi. Hôm nay tôi để lại lời ở đây, nhà họ Tần chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhận nuôi một cô gái có tâm tư không trong sáng như cô. Tôi đã có con gái rồi, không cần thêm một đứa nào nữa." Tần tam thúc trực tiếp lạnh lùng ngắt lời.

 

Ngu Tâm ngay tại chỗ mặt mày tái mét, không còn giọt m.á.u.

 

"Bố, sao bố lại nói vậy! Tần Giai Khê ích kỷ lại u ám, trước đây chỉ vì con và mẹ đối xử tốt với Ngu Tâm một chút, em ấy đã nhảy cẫng lên kiếm chuyện hành hạ Ngu Tâm. Nhân cách như thế, bố không mắng em ấy, giờ lại còn dung túng cho em ấy nữa." Tần Hàn nghe thấy bố mình quả quyết phủ nhận mọi khả năng, lập tức nhảy dựng lên.

 

【Tần Hàn bị bệnh nan y gì vậy, y như phản xạ có điều kiện, bị c.h.ử.i thì im re chẳng dám ho he nửa lời, nhưng cứ động đến Ngu Tâm là lập tức bật dậy như tôm tươi. Ồ, tôi hiểu rồi, từ nhỏ đã bị bà thím ba bí ẩn kia huấn luyện, trong bất kỳ tình huống nào cũng phải bảo vệ Ngu Tâm, hình thành nên ý thức như vậy, hèn gì lại làm ra mấy trò nực cười thế này. Trong ký ức của Tần Hàn, Ngu Tâm ân cần lại chu đáo, còn em gái ruột của mình thì lầm lì, tẻ nhạt. Vấn đề là, anh ta đã bao giờ cho Giai Khê cơ hội để thể hiện sự thú vị chưa?】

 

Tần tam thúc cũng bị chọc cho cười gằn: "Mày nói Giai Khê trước mặt bọn mày ích kỷ và u ám, tao hỏi mày xem chuyện này là do ai gây ra? Bọn mày đã từng đối xử chân thành, vui vẻ với con bé chưa? Bọn mày đã cho con bé được bao nhiêu sắc mặt tốt? Mày thử tự hỏi lòng mình xem! Bọn mày đối xử với Ngu Tâm còn tốt hơn cả Giai Khê, con bé không được phép tức giận chắc?"

 

"Huống hồ, tâm của mày đã thiên vị rồi, lời mày nói có mấy phần là sự thật? Tao thật không ngờ bây giờ mày lại trắng đen lẫn lộn đến mức này, trong đầu mày toàn là bã đậu à? Tao nói cho mày biết, tao không chỉ phủ quyết quyết định nhận nuôi của mẹ con mày, mà từ nay về sau, người nhà chúng ta không ai được phép qua lại với cô gái này."

 

Ngu Tâm suýt nữa thì đứng không vững, Tần Hàn cũng trợn tròn hai mắt.

 

"Giữa Giai Khê và Ngu Tâm, bọn mày chỉ được chọn một, tao muốn xem xem bọn mày có phải đã điên đến mức ngay cả người thân m.á.u mủ cũng không cần nữa hay không!" Tần tam thúc hừ lạnh.

 

"Bố, sao bố có thể tuyệt tình như vậy? Bố không nhớ sao, trước đây bố, mẹ và cả con đều không khỏe, là Ngu Tâm đã cất công thu thập các công thức d.ư.ợ.c thiện để bồi bổ cho chúng ta. Em ấy ngày nào cũng quan tâm chúng ta, còn Tần Giai Khê thì cứ như người câm, căn bản chẳng hề màng đến người nhà. Em ấy hiếu thuận với nhà ta còn hơn cả Tần Giai Khê, chỉ vì chút m.á.u mủ mà bố lại thiên vị Tần Giai Khê sao? Con thấy bố đúng là già sinh lẩm cẩm rồi."

 

Tần tam thúc suýt nữa thì tức đến mức nhồi m.á.u cơ tim. Chuyện d.ư.ợ.c thiện này ông nhớ, chính vì chuyện đó, ông mới để mặc cho Ngu Tâm tự do ra vào nhà cho vợ và con trai vui vẻ, để rồi từ đó dần dần phớt lờ cảm nhận của Tần Giai Khê.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng là hồ đồ thật, không nhìn rõ bộ mặt thật của đối phương, thế mà cô ta lại rắp tâm muốn thay thế cô con gái cưng của ông một cách âm thầm, quả nhiên là vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải kẻ gian thì cũng là phường trộm cắp).

 

Bây giờ nghĩ lại, việc lúc đó trực tiếp tặng quà đáp lễ cho Ngu Tâm đúng là một quyết định lý trí, nếu không bây giờ lại cho đối phương cái cớ để lên mặt.

 

【Dược thiện, bồi bổ...】

 

Quý Phỉ nghe đến đây, đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Tần Giai Khê, lập tức cảm thấy có uẩn khúc.

 

【Để tôi kiểm tra xem?】

 

Cả nhà Tần lão nhị chớp mắt kích động, chẳng lẽ lại có pha lật kèo? Nhưng nếu thật sự có khuất tất, tại sao Tần Giai Khê không nói ra? Bây giờ Tần tam thúc đang đứng về phía cô bé cơ mà, chẳng lẽ con bé vẫn còn tự ti và thiếu tự tin đến vậy sao?

 

Đúng lúc mọi người đang tò mò, Quý Phỉ đã tra ra kết quả.

 

【Mẹ kiếp, muốn c.h.ử.i thề ghê, thật không biết con ả Ngu Tâm vô liêm sỉ này rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu như vậy. Công thức d.ư.ợ.c thiện rõ ràng là do Giai Khê đi thăm hỏi rất nhiều vị lão y đông y để xin về, tài liệu đã được sắp xếp gọn gàng lại bị Ngu Tâm nhìn trộm rồi sao chép, sau đó giao ra trước một bước. Tần Giai Khê cứ tưởng là cả hai cùng cất công tìm kiếm, mình chỉ chậm chân hơn một chút, nhìn cả nhà xúm lại khen ngợi Ngu Tâm, Tần Giai Khê tự nhiên ngại không dám đưa phần của mình ra nữa, làm vậy chẳng khác nào tranh công. Cho nên con bé căn bản không biết đối phương đã hoàn toàn ăn cắp thành quả lao động của mình. Lúc này con bé mới không mở miệng biện minh, vì con bé thực sự không hề hay biết.】

 

Cả nhà Tần lão nhị: Lại có thể đáng ghét đến mức này sao?!

 

Chiếm đoạt thành quả lao động của người khác là thứ buồn nôn nhất trên đời.

 

Nhưng làm sao để vạch trần chuyện này đây?

 

Ánh mắt Tần Hàm khẽ động, đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng: "Dược thiện? Là bài t.h.u.ố.c trị bệnh dạ dày của chú ba sao?"

 

Tần tam thúc đang lúc lửa giận bừng bừng, nghe đến đây thì hơi sững người. Không ngờ Tần Hàm không sống cùng họ mà lại biết ông có bệnh dạ dày, điều này một lần nữa khiến ông phải kinh ngạc.

 

Những người khác cũng ngạc nhiên nhìn Tần Hàm.

 

Tần tam thúc gật đầu: "Quả thực là d.ư.ợ.c thiện rất tốt, rất có hiệu quả, không chỉ bệnh dạ dày của chú, chứng lạnh trong người của vợ chú, rồi cả bệnh đau đầu của Tần Hàn cũng đều nhờ d.ư.ợ.c thiện mà điều dưỡng tốt lên. Vì vậy, chú đã tặng cô gái này một căn hộ coi như đáp lễ."

 

"Bố, bố khéo đùa thật, sự chân thành có thể dùng tiền bạc để đ.á.n.h đổi sao?" Tần Hàn lập tức cự nãi.

 

Tần Hàm đột ngột hướng về phía Ngu Tâm: "Đã tốn rất nhiều tâm huyết để tìm ra công thức d.ư.ợ.c thiện sao?"

 

Ngu Tâm rơm rớm nước mắt gật đầu, sau đó có chút e dè nhìn Tần Hàm. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô ta gặp Tần Hàm, không ngờ vị gia chủ trong miệng Tần Hàn lại là một người đàn ông trẻ tuổi và tuấn mỹ đến vậy, khiến cô ta nhìn mà bất giác đỏ mặt, căng thẳng.

 

Chỉ tiếc là người đàn ông như vậy đã có vợ, hơn nữa lại cưới một người vợ chẳng màng hình tượng thế này, nhớ lại những ấm ức phải chịu hồi sáng.

 

Ngu Tâm lập tức bày ra dáng vẻ đáng thương, hoa lê đái vũ, theo bản năng muốn thu hút ánh nhìn và sự thương xót của người đàn ông.

 

"Trùng hợp là tôi cũng đang cần, hay là cô bây giờ đọc thuộc lòng ra đi." Tần Hàm trực tiếp lên tiếng.

 

Ngu Tâm sững sờ, trong nháy mắt cứng họng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ