Tần Triều, Tần Dung: Chúng tôi chưa có miễn dịch đâu nha, chúng tôi bị đầu độc rồi này.
Tần Dịch tuy không nghe thấy tiếng lòng của Quý Phỉ, nhưng cũng cảm nhận được sự uất ức. Anh lớn tuổi hơn một chút, nên không kiêng nể gì mà thẳng thắn lên tiếng: "Thím ba nói vậy e là không ổn đâu, kẻ đó có chỗ nào xứng đôi với Giai Khê hơn chứ? Con gái thím mới là nạn nhân cơ mà."
Tần thím ba cau mày, thực sự cảm thấy đám người này vô cùng phiền phức. Bà ta đang nói chuyện với con gái mình, từ bao giờ mà người ngoài cứ luôn thích chọc gậy bánh xe thế?
Đang định cự cãi, đột nhiên lại nghe thấy Quý Phỉ lên tiếng.
"Anh họ, sao anh lại nói thế, Ngu Tâm và Túc Trạch quả thực rất xứng đôi vừa lứa, Giai Khê nhà ta không xứng đâu."
Tần Dịch và Tần Giai Khê - những người chưa quen với bài vở của Quý Phỉ - đều ngớ người, nhưng theo bản năng họ lờ mờ đoán được đằng sau câu nói đó ắt hẳn còn có ẩn ý. Lời này nếu là người khác nói, chắc Giai Khê buồn lắm, nhưng Quý Phỉ đã nói thì Giai Khê lập tức muốn dỏng tai lên nghe xem cô có cao kiến gì.
Mà Tần thím ba trong một khoảnh khắc ngỡ ngàng cứ nghĩ trong đám người này rốt cuộc cũng có một người bình thường, biết nhìn sắc mặt mà ăn nói. Vừa mới định hùa theo tìm kiếm sự đồng cảm, bà ta đã nghe Quý Phỉ cười tủm tỉm nói tiếp: "Giai Khê là người bình thường sao xứng với Túc Trạch được, Túc Trạch và Ngu Tâm mới là một đôi trời sinh, tục ngữ có câu: Tra nam tiện nữ, thiên trường địa cửu (Cặn bã xứng với tiện nhân, đời đời kiếp kiếp ở bên nhau)!"
Một câu chốt hạ khiến Tần thím ba á khẩu, mũi tức đến mức sắp lệch sang một bên.
Định nổi trận lôi đình, thì đám người kia đã cười phá lên một trận rộn rã.
Định há miệng phản bác, mấy người bọn họ đã đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Quý Phỉ, thẳng thừng tuyên bố: Cô nói quá đúng!
Định lên tiếng thanh minh, đã lại nghe Quý Phỉ cười tươi như hoa bồi thêm: "Vẫn là thím ba nhìn xa trông rộng, biết loại đàn ông cặn bã lừa gạt tình cảm, cắm sừng người khác không xứng với con gái mình, chỉ hợp với loại tiểu tam chuyên đi phá hoại hạnh phúc nhà người ta thôi. Thím cứ yên tâm, Giai Khê sẽ không ghi hận đôi bích nhân đó đâu, dù sao chú ba cũng đã ra tay trả đũa thay Giai Khê một cách gọn gàng, hả dạ rồi, giờ mà còn giữ thù thì có vẻ nhỏ nhen quá."
Nói xong, cô quay sang nhìn Giai Khê đang cười tủm tỉm trong đáy mắt: "Giai Khê à, nghe lời mẹ, lần sau gặp Ngu Tâm nhớ dặn dò cô ta phải chung sống hòa bình với tình cũ, đừng có rửng mỡ mà chạy đến trước mặt đại tiểu thư nhà họ Tần giở trò tiện nhân nữa. Nếu không, cậy thế bắt nạt người, nhà họ Tần chúng ta cũng thừa sức làm được."
Khi nói đến câu cuối, giọng Quý Phỉ trầm hẳn xuống, ánh mắt lạnh lẽo phóng về phía Tần thím ba.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khoảnh khắc uy nghiêm ấy thế mà lại khiến mấy người họ thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của Tần Hàm.
Tần thím ba không ngờ một con nhãi ranh vắt mũi chưa sạch lại có thể dọa bà ta sợ c.h.ế.t khiếp đến vậy, cuối cùng rặn mãi cũng không nặn ra được nửa chữ phản kháng.
Lúc định thần lại, mặt bà ta đã trắng bệch vì tức.
Càng đáng giận hơn là, con gái ruột của bà ta thế mà lại ngoan ngoãn gật đầu đồng tình.
Tần thím ba nhịn không được quay ngoắt sang, dùng ánh mắt sắc lẹm lườm Tần Giai Khê.
Thực ra Tần Giai Khê của ngày hôm nay đối với bà ta mà nói quả thực vô cùng xa lạ. Cô bé lúc nào cũng khép nép, khúm núm tìm cách làm vui lòng bà ta trước đây dường như đã biến mất, giờ đây dù đối mặt với bà ta, Tần Giai Khê cũng giữ một vẻ lạnh nhạt hờ hững.
Thế mà với người ngoài, con bé lại có thể nở nụ cười.
Và nụ cười đó đối với Tần thím ba lại cực kỳ xa lạ, dường như trong ký ức của bà ta, chưa bao giờ có một khung hình nào Tần Giai Khê lại cười tươi đến thế.
Tần thím ba không mảy may tự kiểm điểm bản thân, ngược lại còn cho rằng Tần Giai Khê là đồ vô ơn bạc nghĩa, vô tích sự, chạy đi làm ch.ó l.i.ế.m nịnh bợ những người nhà họ Tần khác, đúng là sự tồn tại khiến bà ta chán ghét từ khi lọt lòng. Vẫn là Ngu Tâm ngoan ngoãn, hiểu chuyện và nghe lời.
Nhớ lại sự sắp xếp lát nữa, Tần thím ba cũng tự hiểu đây là canh bạc cuối cùng. Vậy nên trước lúc đó...
Tần thím ba nuốt cục tức này vào bụng, giả vờ như không nghe thấy lời châm chọc, tiếp tục nói: "Chia tay thì chia tay thôi, vừa hay dạo gần đây có con trai của một người bạn mẹ đến đây làm ăn, lạ nước lạ cái, con giúp mẹ chiếu cố người ta một chút, coi như kết giao bạn bè."
Nói rồi, không đợi Tần Giai Khê kịp phản ứng, bà ta đã vẫy vẫy tay về phía xa, hơn nữa lúc vẫy tay, nụ cười trên mặt rạng rỡ như một đóa hoa. Nụ cười thân thiện này là thứ chưa một người nhà họ Tần nào từng được nhận từ bà ta.
Ý đồ của Tần thím ba đã quá rõ ràng, đây là muốn giới thiệu đối tượng khác cho Tần Giai Khê đây mà.
Nhưng bà ta hoàn toàn không hề đả động gì tới chuyện này với Tần tam thúc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn vẻ mặt chống đối của Tần Giai Khê là đủ biết cô vô cùng bài xích sự sắp đặt này.
Cô vừa mới bước ra khỏi một mối tình đổ vỡ.
Còn suy nghĩ của Quý Phỉ thì vô cùng đơn giản.
【Kỳ lạ thật, bà ta đâu phải loại người sẽ t.ử tế lo liệu cho con gái, lẽ nào bà ta lo sợ tình trạng độc thân của Tần Giai Khê sẽ làm ảnh hưởng đến chuyện tình lãng mạn của bảo bối Ngu Tâm và Túc Trạch nhà bà ta? Dù sao thì đối tượng nhà họ Túc muốn liên hôn là Tần Giai Khê chứ đâu phải Ngu Tâm.】
Những người khác lại càng tò mò hơn, không biết Tần thím ba sẽ giới thiệu dạng người gì cho Tần Giai Khê.
Kết quả, chỉ thấy một gã béo ịch, bước đi thôi cũng thở hồng hộc, hớt hải chạy tới, trên mặt đắp một nụ cười nịnh nọt, tai to mặt lớn, đầy rỗ, một ngoại hình hoàn toàn có thể làm giảm sút sự thèm ăn của người đối diện.
Giới siêu giàu chưa chắc đã toàn là soái ca, nhưng người có tiền thường dễ dàng chăm chút bản thân sạch sẽ, gọn gàng. Còn gã đàn ông trước mặt lại hoàn toàn không ăn nhập gì với phong cách ở chốn này.
Đây chính là người mà Tần thím ba định giới thiệu?
Mấy người nhà họ Tần đều trố mắt không dám tin, mặt mũi Tần Giai Khê lại càng tái nhợt.
Vậy ra, trong mắt mẹ cô, cô chỉ xứng với loại người như thế này thôi sao?
Sự giáo d.ụ.c của mọi người nhắc nhở họ không nên trông mặt mà bắt hình dong ngay trong khoảnh khắc đầu tiên, nhưng ngay giây tiếp theo.
Quý Phỉ và Tần Dung đều cảm nhận được những ánh nhìn đ.á.n.h giá đầy khó chịu.
Ánh mắt đó không chỉ bóng nhẫy dầu mỡ, mà còn háo sắc lả lướt qua lại Quý Phỉ và Tần Dung, đặc biệt là Quý Phỉ.
"Trông cô quen mắt thế," Gã béo cười nhăn nhở: "Giống y như minh tinh vậy."
Chưa kịp chào hỏi ai đã xấn xổ bắt chuyện với Quý Phỉ.
Sắc mặt Quý Phỉ lập tức sầm xuống, lạnh lùng lườm Tần thím ba.
Còn Tần thím ba thì vẫn nhìn gã béo bằng ánh mắt hiền từ đầy tình thương mến thương.
Tần Triều lúc này đã bốc hỏa, lạnh giọng dằn mặt gã béo: "Còn dám lết mắt nhìn sang bên này thêm một lần nữa, tôi m.ó.c m.ắ.t anh ra đấy." Vừa nói, anh ta vừa cầm lấy chiếc dĩa trong đĩa bánh ngọt cắm phập xuống ổ bánh. Gã béo sợ giật nảy mình, vội vàng thu hồi ánh nhìn.
Tần thím ba lại như kẻ mù, hoàn toàn không nhìn ra sự mạo phạm của đối phương, bất mãn nói: "Tần Triều, cháu làm cái gì vậy? Đây là con trai bạn thím, thanh niên cùng trang lứa với nhau thì phải hòa thuận chứ."
"He, cháu mắc chứng dị ứng với người xấu xí." Tần Triều kiêu ngạo đáp thẳng thừng.
Câu nói ấy lập tức khiến vẻ mặt gã béo trở nên khó coi, trong lòng tuy không phục nhưng cũng chẳng dám hó hé.
Tần thím ba tức cành hông, nhưng cũng biết tính khí Tần Triều không phải loại dễ bắt nạt, dứt khoát làm lơ, trực tiếp quay sang nói với gã béo: "A Xương, lại đây, thím giới thiệu cho con, đây là con gái thím Tần Giai Khê, sau này con có việc gì cứ tìm con bé giúp đỡ, coi như người nhà, phải đối xử tốt với nhau đấy nhé."
Nói xong, bà ta lại ngang nhiên gọi gã béo ngồi xuống bên cạnh Tần Giai Khê.
Gã béo săm soi Tần Giai Khê một lượt, lộ vẻ nuối tiếc ra mặt. Thực ra Tần Giai Khê cũng khá xinh xắn, nhưng so với Quý Phỉ và Tần Dung thì kém sắc hơn hẳn, thế nên lúc mới tới, gã béo còn tưởng hai cô nàng kia mới là người được giới thiệu cho mình, bây giờ nhìn thấy Tần Giai Khê, thật sự là vô cùng tiếc nuối.
Quý Phỉ thấy gã béo vẫn giữ cái vẻ tiếc nuối ra mặt ấy, nhưng khi ngồi xuống lại hận không thể sáp c.h.ặ.t vào người Tần Giai Khê, cô tức muốn thổ huyết.
"Giai Khê, qua đây." Quý Phỉ lạnh giọng gọi.