Tiện thể, Tần Hàm cũng đưa luôn điện thoại của mình sang.
"Sao em có thể không thừa nhận chứ? Rõ ràng là em... là em thích anh trước mà." Túc Trạch đột nhiên gấp gáp nói.
【Có uẩn khúc, để tôi tra thử xem...】
Tần Giai Khê từ trước đã cảm thấy cách nói của Túc Trạch rất kỳ lạ, nhưng lúc đó cô không tiện nói nhiều. Dù sao mọi chuyện cũng đã kết thúc, so đo xem ai rung động trước chẳng còn ý nghĩa gì. Trót từ đầu đến cuối chỉ có mình cô ngu ngốc động lòng, bây giờ nhắc lại cũng vô ích, cô thật sự không muốn dây dưa thêm.
Kết quả, bố mẹ Túc Trạch cuối cùng cũng không nhịn được mà nhảy ra, khổ tâm khuyên nhủ Tần Giai Khê.
"Giai Khê à, hai bác luôn nhắm trúng hai đứa. Con trai bác chỉ là bị con ả Ngu Tâm kia mê hoặc thôi, thật đấy."
"Túc Trạch đã nhìn rõ bộ mặt thật của Ngu Tâm rồi, nó hứa từ nay sẽ không qua lại nữa, con cứ yên tâm. Dù có chuyện gì xảy ra, con ranh con đó tuyệt đối không có cửa bước chân vào nhà chúng ta đâu."
Đang lúc dở câu, chợt cảm thấy một góc nào đó bỗng yên ắng lạ thường. Mọi người đưa mắt nhìn sang, chà chà, Tần thím ba vừa vặn dẫn theo Ngu Tâm xuất hiện.
Lúc này, sắc mặt Ngu Tâm vô cùng khó coi.
Còn Tần thím ba thì tỏ vẻ không vui. Bà ta không biết thực hư chuyện giữa Ngu Tâm và Túc Trạch ra sao, bởi Ngu Tâm luôn giấu giếm mẹ con bà ta. Chỉ là nghe nhà họ Túc hạ thấp Ngu Tâm như vậy, bà ta vô cùng tức giận. Vốn dĩ, bà ta còn định gả Ngu Tâm cho Túc Trạch cơ mà.
Túc Trạch cũng nhìn thấy Ngu Tâm, lập tức hoảng loạn đến mức không dám chạm mắt.
Trong ánh mắt Ngu Tâm lóe lên tia oán hận.
Những người khác cũng bị thu hút sự chú ý. Cả nhà Tần lão nhị khi bước tới vẫn còn đang xem kịch trong trạng thái lơ ngơ, may mà giây tiếp theo Quý Phỉ đã lên tiếng giải đáp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
【Thì ra là vậy, đúng thật là... người vô liêm sỉ thì vô địch mà. Hóa ra Túc Trạch và Ngu Tâm đã lén lút ở bên nhau từ hồi cấp ba, nhưng bị bố mẹ Túc Trạch âm thầm chia uyên rẽ thúy. Hồi đó hai đứa cũng yêu đương say đắm lắm, còn định rủ nhau bỏ trốn cơ đấy.】
Cả nhà Tần lão nhị nghe xong mà ngớ người. Thật hay đùa vậy, xem ra là bỏ trốn không thành rồi?
【Chỉ là khi ấy nhà họ Túc đã có ý định để con trai theo đuổi Tần Giai Khê. Hai người bọn họ từng gặp nhau hai lần trong mấy buổi tiệc tùng. Theo ký ức của Tần Giai Khê thì hai người hoàn toàn không quen biết, chỉ mang máng biết có một người như vậy tồn tại. Kết quả, vì bố mẹ cứ nhắc đi nhắc lại nên Túc Trạch đ.â.m ra ác cảm, từ "Tôi không thích cô ta, sẽ không bao giờ ở bên cô ta" chuyển sang "Cho dù cô ta có thích tôi, tôi cũng chỉ cần Ngu Tâm", rồi cuối cùng thành "Bảo Tần Giai Khê từ bỏ ý định đi, tôi sẽ không bao giờ yêu cô ta". Trong suốt quá trình này, thực chất Tần Giai Khê hoàn toàn không thân thiết, thậm chí còn chẳng chạm mặt anh ta. Thế mà anh ta cứ dựa vào sự tự luyến và tự tin thái quá của bản thân để tự định nghĩa về Tần Giai Khê, cho rằng cô muốn chia rẽ mối nhân duyên giữa anh ta và Ngu Tâm, vì muốn ở bên anh ta mà không từ thủ đoạn.】
Lần này không chỉ những người khác, mà ngay cả Tần Hàm cũng phải kinh ngạc trước mạch não kỳ dị của tên Túc Trạch này.
Thế nhưng nghĩ lại lại thấy quen quen, dường như rất nhiều tên cặn bã đều tự cao tự đại như thế, rồi đơn phương bắt đầu những màn ngược luyến tàn tâm với phái nữ.
Vậy ra, đây chính là cái gọi là "em rung động trước" trong miệng Túc Trạch sao?
Bọn họ dường như đã nhìn thấu sự thật.
【Ủa? Vậy ra anh ta tưởng kế hoạch bỏ trốn thất bại là do Giai Khê? Đêm đó anh ta và Ngu Tâm định bỏ trốn thì vô tình gặp Tần Giai Khê, thế là anh ta đinh ninh rằng Tần Giai Khê đã đi mách lẻo, người nhà mới bắt anh ta về, mục đích là dùng thủ đoạn hèn hạ để có được anh ta. Nhưng thực chất đêm đó Tần Giai Khê căn bản không có chút ấn tượng nào, chỉ đi ngang qua mà mắt không hề chớp. Là bảo mẫu nhà họ phát hiện anh ta biến mất nên người ta mới đổ đi tìm.】
Gia đình Tần lão nhị nghe đến đây chỉ muốn c.h.ử.i thề.
Vậy nên, tên Túc Trạch mặt dày vô sỉ này tự biên tự diễn, ảo tưởng rằng Tần Giai Khê thích mình, chỉ vì một lần tình cờ gặp mặt mà cho rằng Tần Giai Khê đang cản bước đường tình yêu của bọn họ.
Mọi người chợt hiểu ra nguồn cơn của mớ bòng bong chốn học đường dạo nọ. Lúc ấy còn thắc mắc sao Túc Trạch lại rác rưởi đến thế, vì tình yêu mà nhắm vào một cô gái vô tội. Hoàn toàn không hiểu tại sao anh ta lại mang nỗi hận thù lớn đến vậy với Tần Giai Khê?
Bây giờ thì hiểu rồi, anh ta vốn dĩ coi Tần Giai Khê là kẻ thù cơ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lên đại học gặp lại Ngu Tâm, anh ta liền một mặt lợi dụng Tần Giai Khê, mặt khác tiến hành trả thù.
【Cho nên, ban đầu anh ta không biết Ngu Tâm có khả năng trở thành con nuôi nhà họ Tần, mà thực sự định cưới Tần Giai Khê, sau đó nuôi Ngu Tâm ở bên ngoài? Bởi vì anh ta biết người nhà sẽ ngăn cấm đến cùng, anh ta vĩnh viễn không thể lấy Ngu Tâm, nên tính cưới Tần Giai Khê để rồi hành hạ cô cả đời. Đây coi như là hình phạt cho việc cô đã khiến anh ta không thể cao chạy xa bay cùng người phụ nữ mình yêu.】
Quý Phỉ im lặng, hoàn toàn cạn lời trước lối tư duy nhơ nhuốc, bẩn thỉu của những kẻ kinh tởm này.
Cả nhà Tần lão nhị thì bật cười ngay tại chỗ, cười vì quá tức giận.
"Các người đang làm cái gì vậy?" Tần tam thúc cuối cùng cũng tới. Ông không ngờ mình chỉ vừa lơi mắt một chút, lại có đám ruồi muỗi bu quanh con gái mình. "Tôi đã nói rồi, không cho phép cậu đến gần con gái tôi nữa."
"Bác trai, cháu là thật lòng, cháu..." Túc Trạch cố gắng vớt vát.
Bố mẹ Túc Trạch cũng mồm năm miệng mười khuyên can, những người nhà họ Túc khác đến dự tiệc cũng không tiện vả mặt người nhà ngay tại chỗ, đành nghe ngóng thái độ của nhà họ Tần trước.
"Tôi không cần biết cậu thật lòng hay giả dối, tôi tuyệt đối không dung túng cho một kẻ từng làm tổn thương con gái tôi đến dây dưa với con bé thêm lần nào nữa. Xin mời các người rời đi, nếu không đừng trách tôi không nể tình." Tần tam thúc kiên quyết che chở con gái.
Bố mẹ Túc Trạch hoảng hốt, vội vàng kéo giật Túc Trạch, ý chừng muốn ép anh ta quỳ xuống.
Túc Trạch dù có biết điều đến đâu cũng không thể vượt qua giới hạn tôn nghiêm của mình. Anh ta cứng cổ đứng đó, bướng bỉnh nhìn Tần Giai Khê, nói: "Em đã thích anh lâu như vậy, anh không tin em nói buông là buông được ngay. Lùi một bước đi, cho nhau một cơ hội, em sẽ thực sự có được anh."
"Có được cái thứ cặn bã ngoại tình, bạo lực lạnh như anh thì là chuyện tốt đẹp gì cho cam?" Tần Triều không nhịn được lớn tiếng châm biếm: "Em gái nhà tôi điều kiện tốt như thế, chọn ai mà chẳng được, sao cứ phải đ.â.m đầu vào anh? Nhà chúng tôi không mang gen thích tự ngược."
Túc Trạch c.ắ.n răng tức tối, vẫn dán mắt vào Tần Giai Khê, hy vọng cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời như trước kia.
Nhưng phép màu không xảy ra.
"Đã từng thích anh là chuyện khiến tôi hối hận nhất trong đời, là vết nhơ trong cuộc đời tôi." Tần Giai Khê thẳng thừng đáp trả.
Túc Trạch bỗng chốc như bị rút cạn sức lực, ngây dại nhìn cô gái từng hèn mọn đến mức quỵ lụy trước mặt mình, nay lại có thể buông lời nh.ụ.c m.ạ anh ta.
Sắc mặt bố mẹ Túc Trạch cũng tối sầm lại. Cuối cùng, dưới sự ra hiệu của Tần tam thúc, để tránh việc bị quản gia tống cổ, họ đành lôi Túc Trạch nhếch nhác rời đi.
Chỉ là vừa ra đến cổng lớn, bố mẹ Túc Trạch liền hất Túc Trạch ra, giáng cho anh ta hai cái tát điếng người.
"Mày còn dám bảo mày luôn nắm thóp được Tần Giai Khê, nó không có mày thì không sống nổi?"
"Cái đồ ngu xuẩn, cho dù mày sớm chiếm lấy nó, làm nó có t.h.a.i đi chăng nữa, nó cũng không dễ dàng rời bỏ mày như vậy đâu! Lại còn bày đặt giữ mình trong sạch vì người đàn bà khác, mày bị điên rồi sao!"
"Đây là điều mày muốn à? Vì một thứ tình yêu đích thực, mày đúng là đứa con ngoan của tao, ném luôn cả chiếc ghế gia chủ sắp tới tay đi rồi."
"Mày thật sự muốn hủy hoại cái nhà này phải không!"
Nói xong, bố mẹ Túc Trạch rời đi trong sự thất vọng tột cùng.
Từ nhỏ đến lớn, Túc Trạch chưa bao giờ phải chịu sự phủ nhận và trách mắng nặng nề, lâu dài đến vậy, anh ta cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Đúng vậy, lúc trước tại sao vì Ngu Tâm mà không chịu lên giường với Tần Giai Khê cơ chứ? Nếu ngủ với cô, cô đã là người của anh ta rồi, chắc chắn sẽ càng thêm ngoan ngoãn nghe lời.