Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 375: Mang nặng đẻ đau mười tháng trời rốt cuộc đã sinh ra cái thứ gì thế này!



 

Những lời lẩm bẩm của Quý Phỉ khiến gia đình Tần lão nhị cũng bắt đầu suy diễn lung tung.

 

Nhưng cũng giống như phản ứng ban đầu của Quý Phỉ, chẳng lẽ lại có kẻ ngang nhiên dắt cả tiểu tam về đây ra mắt? Chuyện đó nghe quá đỗi hoang đường và bùng nổ, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

 

Nhưng có vẻ cô năm cũng chưa từng nhắc đến nhân tình của chồng, lẽ nào cô ấy cũng chưa bao giờ gặp mặt kẻ đó? Khoan đã, hình như có điểm gì đó không ổn ở đây.

 

Bên kia, cô năm nghe những lời của con trai thì cũng bùng nổ cơn giận. Vốn dĩ cô đã định buông xuôi, nhưng sự phản bội của con trai khiến cô đau đớn thấu xương. Cô cứ ngỡ con trai sẽ vô điều kiện đứng về phía mình, khi chính bố nó là kẻ đã phá nát gia đình này. Vậy mà giờ đây, nó lại cho rằng cô hành xử quá đáng.

 

"Con thấy mẹ nên nhường chỗ cho con tiểu tam đó sao? Để cho bọn họ thong dong tận hưởng cuộc đời?" Cô năm không thể tin nổi mà thốt lên.

 

Lục Vân Thanh đứng cạnh khẽ rùng mình, Triệu Thành Lạc cũng cứng đờ người trong tích tắc, còn Triệu Giang Hà thì đột nhiên nổi giận: "Đừng có nói năng như vậy! Là tôi có lỗi với cô, nhưng đừng có dùng mấy từ 'tiểu tam' để thóa mạ cô ấy. Cô ấy chẳng làm gì sai cả, tất cả đều là lỗi của tôi!"

 

Cô năm ngơ ngác nhìn Triệu Giang Hà, rồi bật cười mỉa mai. Cô quay sang nhìn con trai mình, như muốn hỏi thầm: Đến nước này rồi mà con vẫn còn muốn bảo vệ con người này sao?

 

Triệu Thành Lạc bực dọc vò đầu bứt tai: "Con không có ý đó. Bố sai thật, nhưng... dẫu sao ông ấy cũng là bố con. Chẳng lẽ bắt bố phải ra đi tay trắng sao? Khi trở về nhà họ Triệu, nếu không có sự nghiệp trong tay, bố sẽ phải chịu nhiều uất ức lắm. Mẹ coi như nể mặt con, để lại cho bố một chút vốn liếng để gây dựng lại sự nghiệp đi."

 

Rõ ràng cậu con trai này thực lòng xót xa cho bố mình.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cô năm sẵn lòng cho, nhưng tuyệt nhiên không chấp nhận việc con trai nài nỉ xin cho bố nó. Cảm giác như con trai đã phản bội mình để đầu quân sang phe địch. Thế nên lúc này cô năm cũng bắt đầu bướng bỉnh: "Tôi nhất quyết không cho đấy, anh định làm gì tôi?"

 

"Mẹ!" Triệu Thành Lạc nhíu mày: "Bố cũng chẳng dễ dàng gì, vất vả lắm mới bình an trở về. Người đó thực sự có công cứu mạng, mẹ không nên tuyệt tình cạn nghĩa như vậy!"

 

Cô năm bỗng chốc đờ đẫn cả người. Cô cứ ngỡ mình đang nghe nhầm, con trai ruột không chỉ nói giúp bố nó, mà còn lên tiếng bênh vực cho kẻ đã phá hoại gia đình mình, thật là một chuyện hoang đường đến tột độ. Có lẽ trong mắt con trai, người phụ nữ kia thực sự là ân nhân cứu mạng của bố nó. Cô năm bắt đầu rơi vào vòng xoáy tự trách. Lẽ nào do cô quá cố chấp? Liệu rằng nếu không có người đàn bà đó, dù cô có phái người đi tìm, Triệu Giang Hà chắc chắn sẽ mất mạng?

 

Trong khi cô năm đang dằn vặt nội tâm, những người nhà họ Tần khác thì tức điên người. Dẫu sao Triệu Thành Lạc cũng mang trong mình một nửa dòng m.á.u nhà họ Tần, vậy mà lại thốt ra những lời khốn khiếp như thế.

 

【Mẹ kiếp! Vãi chưởng thật luôn! Tôi phải kiềm chế, không được đ.á.n.h người. Không có bằng chứng thì không thể nói suông được. Sao tôi lại đen đủi thế này, cứ lần nào đi ra ngoài cũng gặp phải mấy kẻ tâm thần, mà lại còn phát bệnh ngay trước mũi tôi nữa chứ! Năm xưa lúc mẹ anh sinh anh ra chắc hẳn đã không cân nhắc kỹ lưỡng, nếu không đã thà bóp c.h.ế.t anh còn hơn để anh sinh ra làm khổ người khác!】

 

Gia đình Tần lão nhị: ... Chửi gắt quá! Có phải đang mắng Triệu Thành Lạc vì mấy câu nói gây ức chế vừa rồi không?

 

【Súc vật, đúng là đồ súc vật! Mang nặng đẻ đau mười tháng trời rốt cuộc đã sinh ra cái thứ gì thế này!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Gia đình Tần lão nhị tò mò đến c.h.ế.t đi được. Rốt cuộc có chuyện gì, hình như mọi chuyện chẳng hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

 

【Ba người các người đang tập hợp lại để đối phó với người ngoài đấy à? Mà 'người ngoài' này lại chính là mẹ ruột của anh đấy!】

 

Gia đình Tần lão nhị: ... Hình như họ vừa nghe được một tin tức động trời. Mấy người bọn họ không hẹn mà cùng đổ dồn ánh mắt về phía người phụ nữ trông có vẻ thanh khiết, vô hại kia.

 

【Triệu Thành Lạc, nếu anh còn chút nhân tính, thì ngay từ lúc phát hiện ra mối quan hệ bất chính giữa bố mình và bạn thân của mẹ, anh đã phải báo cho mẹ biết từ lâu rồi chứ? Chẳng lẽ chỉ vì thường ngày mẹ nghiêm khắc với anh một chút, còn cái bà dì hờ này thì ân cần chiều chuộng, bao che cho anh mỗi khi trốn học, mà anh lại thấy bà ta tốt với anh hơn cả mẹ ruột sao? Quả nhiên anh với bố anh cùng một giuộc, đều là lũ mù quáng như nhau!】

 

Gia đình Tần lão nhị tức nghẹn họng, bỗng chốc cảm thấy khó thở vô cùng. Sao trên đời lại có cái loại con cái "ăn cây táo rào cây sung" như thế này cơ chứ!

 

【Chỉ vì sau khi bị anh bắt quả tang, bà dì này đã khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhận hết mọi tội lỗi về mình, rồi lại đem cái mác 'chân ái' ra để bao biện, thế là anh tin sái cổ luôn. Anh lại còn thấy bà ta và bố anh thật đáng thương, vì tình yêu nồng cháy mà phải chịu sự ngăn cấm của hôn nhân. Mẹ kiếp, thế mẹ anh bỗng chốc biến thành vai nữ phụ độc ác trong vở kịch của các người đấy à?】

 

Gia đình Tần lão nhị cảm thấy huyết áp đang tăng vọt.

 

【Thấy bà ta khóc lóc đòi bỏ đi để không làm ảnh hưởng đến gia đình anh, anh lại còn mủi lòng, chạy đi cãi nhau với bố, mắng bố là kẻ vô trách nhiệm. Giờ thì hay rồi, bố anh chịu 'trách nhiệm' thật rồi đấy. Bà ta diễn màn kịch 'ngàn dặm tìm chồng', thế là anh hoàn toàn ngả về phe đó luôn. Anh chẳng thèm quan tâm mẹ mình đau đớn thế nào, lại còn thấy vì bố không còn yêu mẹ nên ly hôn là đúng đắn. Ly hôn thì đúng, nhưng anh phải biết phân biệt ai mới là nạn nhân chứ!】

 

【Anh tính toán cũng hay thật đấy! Giờ anh mồm năm miệng mười đòi quyền lợi cho bố, thực chất là muốn sau khi bố và người đàn bà kia đến với nhau sẽ có cuộc sống sung túc chứ gì? Tôi hiểu rồi, anh chê người mẹ hiện tại không tốt, nên muốn đổi sang một người mẹ trẻ đẹp, luôn chiều chuộng và dung túng cho anh vô điều kiện đúng không?】

 

Gia đình Tần lão nhị: Muốn đ.á.n.h người, thực sự rất muốn đ.á.n.h người. Cuối cùng họ cũng hiểu vì sao Quý Phỉ phải cố gắng kiềm chế đến vậy, vì cái loại con cái khốn nạn này thực sự chỉ muốn táng cho một trận cho bõ ghét.

 

【Trời đất ơi, đây là lần đầu tiên tôi thấy một con tiểu tam có phong thái thoát tục đến thế. Lấy danh nghĩa bạn thân để tiếp cận cô năm, nhưng đôi mắt thì cứ láo liên dòm ngó chồng người ta. Cô ta tưởng mình đang đóng phim ngôn tình ngược luyến tàn tâm chắc? Rõ ràng là rắp tâm quyến rũ, vậy mà cứ làm như mình vô tội lắm, là do tình cảm không kiềm chế được, là thân bất do kỷ. Còn Triệu Giang Hà cũng nực cười không kém, chẳng qua là không cưỡng lại được sự trẻ trung mơn mởn ngay trước mắt mà thôi. Trước đây không ngoại tình chắc là vì chưa có cơ hội, giờ có miếng mỡ dâng tận miệng thì lập tức đớp ngay. Già đầu rồi mà còn bày đặt chơi trò tình yêu mãnh liệt không thể kìm nén à?】

 

Gia đình Tần lão nhị cảm thấy tinh thần bị ô nhiễm nặng nề. Họ không thể tưởng tượng nổi ngay trong chính ngôi nhà của cô năm, hai kẻ đó đã lén lút đưa đẩy, liếc mắt đưa tình ngay trước mũi cô như thế nào. Bọn họ không thấy ghê tởm chính bản thân mình sao?

 

【Sau khi bị Triệu Thành Lạc phát hiện, bọn họ lại bắt đầu diễn trò ngược luyến, lạt mềm buộc c.h.ặ.t, lùi để tiến đúng không? Một kẻ miệng thì nói muốn đi, nhưng vừa nghe tin đối phương gặp nạn là lập tức xông pha tìm người. Tôi công nhận cô ta có gan đấy, nhưng tôi vẫn thấy buồn nôn. Nực cười nhất là khi cả hai đã thề non hẹn biển không bao giờ xa rời, thì giờ đây lại đứng ra khuyên nạn nhân đừng ly hôn. Sao nào, định đóng vai thánh nữ vô tội à? Ồ, cô ta không muốn họ ly hôn vì sợ mình mang tiếng là kẻ phá hoại gia đình người khác. Cô ta thấy cô năm đối xử tốt với mình nên không muốn làm cô ấy buồn. Biết c.ắ.n rứt thế sao ngay từ đầu còn tằng tịu với chồng người ta làm gì?】

 

Gia đình Tần lão nhị: Đúng là cái loại "vừa ăn cướp vừa la làng", đê tiện tột cùng. Hóa ra Lục Vân Thanh thực sự không muốn họ ly hôn, cô ta chỉ muốn làm người tình trong bóng tối, để rồi theo lời nhà họ Triệu, cô ta sẽ chung sống với Triệu Giang Hà ở một nơi khác, không làm phiền đến cô năm? Khoan đã... nghĩa là cả nhà họ Triệu đều đã biết chuyện, chỉ có duy nhất cô năm là bị bịt mắt. Thật là quá sức chịu đựng!

 

Đúng lúc gia đình Tần lão nhị định bùng nổ, một tiếng động lớn bỗng vang vọng khắp đại sảnh. Đó chính là tiếng gậy của ông cụ gõ mạnh xuống sàn nhà. Rõ ràng, những lời của Triệu Thành Lạc cũng đã chạm đến giới hạn chịu đựng của ông.