【A a a, sao dẫn người đi bắt gian lại gian nan thế này! Lúc nãy đầu óc nóng lên là hành động luôn, giờ thì lo sốt vó cả ruột gan!】
Tần Hàm tiếp tục tung chiêu: "Hay là cứ qua đó xem thử đi cô. Ban nãy bọn cháu lỡ lời với biểu đệ hơi nhiều, lỡ em ấy bị kích động rồi xảy ra xô xát với Triệu Giang Hà thì rắc rối to."
Giọng điệu lạnh lùng của Tần Hàm thoáng pha chút lo lắng, nghe cực kỳ thuyết phục.
Ngay lập tức, cô năm bắt đầu cảm thấy bất an.
Những người khác ngẫm lại, những lời họ nói lúc nãy quả thực là có ý muốn Triệu Thành Lạc nhận ra sự quá đáng của bố và nỗi khổ tâm của mẹ mình.
Nếu cậu ta thực sự hiểu ra vấn đề, chuyện chạy đi tìm bố cãi lý là hoàn toàn có thể xảy ra.
Tất nhiên, đó là suy luận theo chiều hướng tích cực, nhưng lý do Tần Hàm đưa ra quả thực rất hợp lý.
Như sực nhớ ra điều gì, Tần Dịch liền phụ họa: "Hay là, mọi người cùng qua đó xem sao."
Tần Triều cũng nhanh nhảu hùa theo: "Đúng rồi đấy, cứ đi xem thử. Không có ai thì thôi vậy."
Vốn dĩ cô năm chẳng muốn đi, nhưng bị cả đám mồm năm miệng mười hối thúc, cuối cùng lại mơ hồ bị lôi kéo đi theo.
【Ây da, cơ hội đến rồi đây! Mọi chuyện suôn sẻ đến khó tin. Ông xã đúng là thần tài của mình mà, hãy để sự thật được phơi bày dưới ánh sáng đi! Dám diễn trò trên địa bàn của chúng ta thì phải cho các người biết tay! Bắt gian, bắt gian nào, kích thích quá đi mất, hehe!】
Gia đình Tần lão nhị cũng cảm thấy tim đập chân run, hưng phấn tột độ. Dẫu sao khi biết được sự thật, chứng kiến đám người kia mượn cớ vì lợi ích của cô năm mà hợp mưu lừa dối cô, bọn họ đã thấy sôi m.á.u lắm rồi.
Vấn đề là những kẻ đó lại còn tự cho mình là nạn nhân cao cả, luôn mồm đạo lý vì cô năm, cái kiểu "vừa ăn cướp vừa la làng" ấy mới thật sự là buồn nôn.
Thế nên, cái thứ u nhọt này càng bị vạch trần sớm ngày nào thì càng tốt ngày ấy.
【Ôi chao, ôm nhau rồi kìa, eo ôi~ hôn nhau luôn rồi! Mẹ kiếp! Tình trong như đã mặt ngoài còn e, bắt đầu lột đồ nhau ra rồi đấy...】
Nghe tiếng lòng tường thuật trực tiếp của Quý Phỉ, mặt mũi cả nhà Tần lão nhị xanh mét như tàu lá chuối. Bọn chúng cũng trơ trẽn quá rồi đấy, đang ở nhà đẻ của vợ cũ mà dám lộng hành thế này, đúng là loài cầm thú!
Phải tóm cổ bọn chúng ngay tại trận mới được!
Tòa nhà này, tầng một chỉ dành cho người làm nghỉ ngơi, tầng hai mới là khu vực dành cho khách.
Khi mọi người bước lên lầu, không gian im ắng lạ thường.
Vì nhà Tần lão nhị đi đầu đã chủ động giữ im lặng, rón rén bước đi nên những người khác cũng không dám ho he tiếng nào.
Trong đầu ai nấy đều thầm thắc mắc, rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì thế này? Cứ lén lút như ăn trộm vậy.
Lẽ nào... là muốn nghe trộm cuộc đối thoại của hai cha con, xem Triệu Thành Lạc đã tỉnh ngộ hay chưa?
Trong khi mọi người còn đang mải mê suy đoán.
Quý Phỉ thì đang vắt óc nghĩ cách làm sao để phá cửa bắt gian đây. Đâu thể để cô năm tự tay gõ cửa được. Lỡ tiếng gõ cửa đ.á.n.h động hai kẻ đó, chúng lại bịa ra được cái cớ nào đấy để tiếp tục lừa gạt cô năm thì sao?
Đang mải suy tính thì cả nhóm đã đến trước cửa phòng. Lúc cô năm vừa định đưa tay lên gõ cửa, thì từ bên trong vọng ra một giọng nói.
"Đừng mà, anh Triệu, đang ở nhà A Ngọc đấy, chúng ta không thể làm thế này được..."
"A Vân, hôm nay em chịu thiệt thòi rồi, anh xót em lắm!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tiếp sau đó là những âm thanh hổn hển, dồn dập như thể đang hôn nhau say đắm đến mức không thở nổi.
Trong chớp mắt, động tác của cô năm khựng lại, cứng đờ giữa không trung.
Những người đứng phía sau tuy không nghe rõ mồn một, nhưng cũng thấp thoáng nhận ra đó là giọng của một nam một nữ.
【Mẹ kiếp, tường ở khu nhà khách này cách âm kém thế sao? Thế này thì đúng là "buồn ngủ vớ được chiếu manh" rồi... Ủa? Khoan đã, thế thì lúc mình và Tần Hàm ở trong phòng, chẳng phải là...】
Tần Hàm vội vàng ôm lấy Quý Phỉ, ngăn không cho cô tiếp tục suy diễn lung tung, ở đây còn bao nhiêu người cơ mà.
Gia đình Tần lão nhị: ... Bọn tôi thề là chưa từng nghe trộm góc tường nhà hai người đâu nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn nữa, khu nhà dành cho thế hệ trẻ là khu nhà mới xây, tường cách âm thuộc hàng xịn xò nhất, hoàn toàn không có vấn đề gì phải lo lắng như khu nhà khách này.
Quý Phỉ bị hành động của Tần Hàm làm phân tâm, ngước nhìn lên thì thấy đôi mắt cô năm đang dần đỏ ngầu.
Rõ ràng, cô năm đã thấu hiểu mọi chuyện.
Đoạn hội thoại bên trong vẫn tiếp tục vẳng ra.
"Đợi anh và A Ngọc làm xong thủ tục ly hôn, chúng ta về nước sẽ tổ chức đám cưới. Anh nhất định phải dành cho em những điều tốt đẹp nhất, nếu không anh sẽ áy náy với tình cảm sâu nặng em dành cho anh."
"Không đâu, được cùng anh Triệu yêu thương nhau, với em như vậy đã là quá đủ rồi. Em không cần màng đến mấy thứ phù phiếm đó, chỉ cần mỗi ngày được ở bên anh là em mãn nguyện rồi."
"Tại sao vậy? A Vân, em không muốn làm vợ anh sao?"
"Nhưng nếu anh tổ chức đám cưới linh đình, A Ngọc chắc chắn sẽ biết chuyện. Em không muốn cô ấy phải đau lòng. Anh cũng biết đấy, ngay từ đầu em đã không hề có ý định tranh giành anh với cô ấy. Em chỉ là... không thể kìm nén được tình cảm của mình dành cho anh mà thôi. Nếu có thể, em thực sự ước gì ba chúng ta có thể duy trì một mối quan hệ hòa bình. Em không thể chịu đựng được cảnh bạn thân của mình phải rơi nước mắt. Nhưng trớ trêu thay, cô ấy lại phát hiện ra sự thật. Giờ đây, em chỉ mong cô ấy biết được chuyện này càng muộn càng tốt."
"Nhưng A Vân à, em cứ như vậy thì ủy khuất cho em quá."
"Em không thấy ủy khuất đâu. Em chỉ cần hai người sống tốt là được. Anh yên tâm, em sẽ luôn ở bên anh, nhưng em cũng sẽ giữ liên lạc với A Ngọc, an ủi cô ấy. Biết đâu, sau khi em giúp cô ấy cởi mở tấm lòng, cô ấy lại tìm được bến đỗ mới thì sao. Đến lúc đó, nếu cô ấy biết chuyện, chắc chắn sẽ không oán trách chúng ta nữa. Trừ khi nhận được lời chúc phúc từ cô ấy, còn không thì cả đời này chúng ta đừng bao giờ làm đám cưới!"
"A Vân, em... em thật sự quá thánh thiện. Em đã phải chịu đựng quá nhiều vì cô ấy, trong khi em chẳng làm gì sai cả."
"Là lỗi của em, vì đã trót đem lòng yêu chồng của bạn thân. Đây là quả báo mà em đáng phải nhận. Chỉ mong một ngày nào đó, ba chúng ta lại có thể ngồi cùng nhau như những người bạn..."
Cô năm không thể nghe thêm được lời nào nữa. Giờ phút này, khuôn mặt cô đã nhạt nhòa nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia giận dữ. Cô hung hăng đẩy tung cánh cửa phòng, lao thẳng vào trong.
Những người khác cũng lập tức ùa theo sau.
Cho dù không nghe rõ đoạn hội thoại vừa rồi đi chăng nữa, thì ai nấy cũng đã thừa hiểu tình hình.
Bọn họ đến đây là để bắt gian!
Và đối tượng bị bắt gian dường như chẳng còn ai khác ngoài cái cô bạn thân luôn tự xưng là "tỷ muội tình thâm", lẽo đẽo đi theo an ủi cô năm nãy giờ.
Đúng là cái cảm giác "hóa ra hung thủ lại chính là người bên cạnh mình".
Chẳng trách người ta thường nói "nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất". Cứ che giấu như vậy, thảo nào cô năm chẳng mảy may nghi ngờ.
Rất nhanh, một tiếng hét ch.ói tai vang lên x.é to.ạc bầu không khí.
Đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng vô cùng nhức mắt.
Hai kẻ trên giường hẳn là chưa kịp "hành sự" đến bước cuối cùng, nhưng quần áo đã xộc xệch, đang quấn c.h.ặ.t lấy nhau âu yếm, thủ thỉ những lời đường mật. Chỉ nội bấy nhiêu thôi cũng đã là bằng chứng không thể chối cãi.
Tiếng hét ban nãy là của Lục Vân Thanh. Triệu Giang Hà cũng hoảng hồn không kém, nhưng ông ta nhanh tay lôi vội chiếc chăn che đậy thân thể suýt "lộ hàng" của Lục Vân Thanh, còn mình thì đứng phắt dậy với gương mặt tái mét. Tuy nhiên, vì cơ thể đang trong trạng thái "kích thích" nên lúc đứng lên trông ông ta vô cùng lố bịch và chật vật.
Gương mặt Triệu Giang Hà nhăn nhúm lại vì tức giận. Ông ta quay sang trút giận lên cô năm: "Sự giáo d.ụ.c của cô để đâu rồi, dựa vào quyền gì mà tự ý xông vào phòng người khác?"
Cô năm dường như vẫn đang cố gắng tiêu hóa cảnh tượng đang bày ra trước mắt. Cả người cô ngây dại, không buồn đáp lại lời ông ta.
Nhưng những người nhà họ Tần đi theo thì không thể giữ im lặng được nữa, cơn thịnh nộ của họ đã bùng nổ.
"Một gã đàn ông lén lút ngoại tình với nhân tình ngay trong nhà vợ cũ thì lấy tư cách gì mà lên mặt dạy đời chúng tôi về sự giáo d.ụ.c!" Tần Tiểu Vũ phẫn nộ quát lớn.
"Lại còn nữa, đây là phòng trong nhà chúng tôi! Chúng tôi muốn xông vào lúc nào thì xông!" Tần Kính hùa theo.
"Mẹ kiếp!" Tần Văn Tường căm hận lũ tiểu tam đến thấu xương, lao thẳng tới định lật phăng tấm chăn.
Lục Vân Thanh lại rú lên t.h.ả.m thiết.
"Đừng có đụng vào cô ấy!" Triệu Giang Hà định xông ra cản, nhưng đã bị Tần Dịch và Tần Triều đè sấp xuống sàn.
Tấm chăn bị giật tung, Lục Vân Thanh ngã dúi dụi trên giường. Ngẩng đầu lên, ả lại bày ra dáng vẻ yếu đuối, đáng thương, nước mắt lưng tròng nhìn cô năm đầy vẻ cầu xin.