Sáng hôm sau, Quý Phỉ vừa ngủ dậy đã nghe tin Triệu Thành Lạc vác mặt đến tìm. Nhưng cô năm đã nói là làm, nhất quyết không gặp, thế nên cậu ta cứ thế đứng lì ở cổng chính cách nhà năm phút lái xe.
Cuối cùng, chỉ có mỗi Triệu Giang Hà được diện kiến cô năm để ký đơn ly hôn và hoàn tất các thủ tục pháp lý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lần này, Triệu Giang Hà không giở trò kì kèo thêm bớt, ngoan ngoãn chấp nhận ra đi tay trắng.
Nhìn cô năm dứt khoát ký tên không chút do dự, Triệu Giang Hà buông tiếng thở dài thườn thượt: "Là tôi có lỗi với cô."
"Tôi không muốn nghe giọng anh nữa, buồn nôn lắm." Cô năm lạnh lùng ngắt lời.
Triệu Giang Hà nghẹn họng, lại tiếp tục thở dài, cứ như thể bản thân mang nhiều nỗi oan ức lắm vậy.
"Không nhắc đến tôi, thế còn con trai thì sao, cô thật sự tuyệt tình đến mức không muốn nhìn mặt nó nữa à?"
"Đã vứt bỏ rồi thì còn nhìn mặt làm gì nữa."
"Cô nói nghiêm túc đấy chứ, cô định vứt bỏ thằng Lạc thật sao?" Triệu Giang Hà tỏ vẻ kinh ngạc.
Cô năm cười nhạt: "Thằng con ngoan ngoãn thiên vị hai người đến thế, tôi giữ lại làm gì cho chướng mắt? Cho nó đi theo báo hiếu hai người chẳng phải là tiện cả đôi đường sao?"
Triệu Giang Hà vội vàng thanh minh: "Cô cũng ác quá rồi đấy, nó hồi đó cũng là vì không biết phải làm sao, muốn giữ cho gia đình êm ấm nên mới giấu cô chuyện đó thôi."
"Thế sau này thì sao? Hùa theo ủng hộ hai người đến với nhau à?" Cô năm mỉa mai.
Triệu Giang Hà khựng lại: "Thì... chẳng phải cô cũng không muốn sống chung với tôi nữa sao? Nó ủng hộ thì có gì sai, lẽ nào cô còn..."
"Thứ tôi cần là thái độ rõ ràng của nó, chứ không phải là những nhát d.a.o đ.â.m lén sau lưng. Dù tôi có không muốn ở bên anh nữa, thì nó cũng không có tư cách đi ủng hộ cái thứ tiểu tam phá hoại gia đình mình! Thể loại con cái mà tam quan lệch lạc như vậy, tôi không hầu nổi." Cô năm lạnh lùng tuyên bố: "Bảo nó đi mà nhận Lục Vân Thanh làm mẹ."
Thấy cô năm sắt đá như vậy, Triệu Giang Hà tức điên người, không nhịn được mà buông lời trách móc: "Cái tính hiếu thắng của cô, cẩn thận sau này hối hận không kịp. Đến lúc thằng bé tuyệt tình, cô có muốn níu kéo cũng chẳng được đâu."
"Tôi đã quyết là không bao giờ hối hận. Từ nay về sau, sống c.h.ế.t của ba người các người chẳng liên quan gì đến tôi!" Cô năm dứt khoát đáp trả.
Nói rồi, ngay trước mặt Triệu Giang Hà, cô lạnh lùng chặn và xóa sạch số liên lạc của cả ba người.
Triệu Giang Hà tức đến nổ đom đóm mắt, cho rằng cô năm làm thế là quá đáng. Ông ta gầm lên: "Cô tưởng tôi ra đi tay trắng thì sẽ sống t.h.ả.m hại lắm sao? Tuy cô thâu tóm được công ty, nhưng kiểu gì cô cũng phải bán nó đi. Kể cả phải vay mượn, tôi cũng sẽ mua lại công ty đó, rồi sẽ phát triển nó rực rỡ hơn xưa."
"Hừ, được thôi. Tuy tôi ghê tởm anh, nhưng tôi không chê tiền. Nếu anh chuẩn bị đủ tiền, tôi sẵn sàng bán lại cho anh ngay tắp lự." Cô năm chẳng thèm phí thời gian cãi cọ mấy chuyện này. Đằng nào cô cũng không định quay lại đó nữa, công ty giờ chỉ là gánh nặng. Bán quách đi cho nhẹ nợ.
Triệu Giang Hà thật sự tức đến phát điên. Dưới những ánh nhìn hình viên đạn của người nhà họ Tần, ông ta cũng chẳng dám manh động, đành hậm hực quay gót bỏ đi.
Cuối cùng, ông ta vẫn dẫn Triệu Thành Lạc theo.
Dù sao Lục Vân Thanh cũng không có khả năng sinh đẻ, Triệu Thành Lạc là đứa con nối dõi duy nhất của Triệu Giang Hà.
Chắc hẳn Triệu Thành Lạc cũng nhận ra mẹ mình đã sắt đá không lay chuyển, có khóc lóc van xin cũng vô ích, đành ngậm ngùi theo bố về để phụ giúp việc công ty.
Sóng gió qua đi, nhà họ Tần lại trở về với nhịp sống ồn ào náo nhiệt, tất bật chuẩn bị cho đại thọ của ông cụ.
Ăn dưa thì không quên người trồng dưa.
Dẫu cô năm chẳng buồn đếm xỉa đến tin tức của những người kia nữa.
Nhưng Quý Phỉ thì vẫn tò mò về cái kết của bọn họ.
Lúc rảnh rỗi tụ tập ở phòng khách, cô lại lôi hệ thống ra lướt xem.
【Chậc chậc, đúng là một cú lừa ngoạn mục! Để gom đủ tiền mua lại công ty, Triệu Giang Hà đã phải c.ắ.n răng "chảy m.á.u" không ít. Ông ta phải hứa hẹn sau khi giành lại quyền kiểm soát sẽ chia một phần lợi nhuận kha khá cho các anh em trong nhà. Tính ra thì chẳng khác nào làm thuê cho mấy ông anh em nhà mình. Thảo nào bọn họ lại sốt sắng góp vốn đến thế.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【Vì cô năm đã biết tỏng mọi chuyện, nên hai người kia cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì nữa. Mới về được hai ngày đã dắt nhau ra phường đăng ký kết hôn, vài ngày nữa là tổ chức đám cưới linh đình luôn. Dẫu cho thiên hạ có xì xào bàn tán chỉ trích, bọn họ vẫn đắm chìm trong tình yêu mù quáng, mặc kệ sự đời. Haizz, chỉ cầu mong cho ngày cưới của bọn họ trời mưa to gió lớn, phân chim rơi lả tả cho bõ ghét.】
Gia đình Tần lão nhị cũng đang vểnh tai hóng hớt, nghe nửa ngày chẳng thấy nhắc gì đến Triệu Thành Lạc, vừa định thắc mắc thì Quý Phỉ đã nhanh nhảu cập nhật tin mới.
【Triệu Thành Lạc chắc đang tự kỷ tìm quên trong công việc đây mà? Bỏ luôn cả việc học hành, cắm đầu cắm cổ giúp bố quản lý công ty. Về cơ bản là tiếp quản lại toàn bộ những công việc hậu cần mà cô năm từng làm. Có điều làm ăn chán quá, mấy nhân viên lão làng trong công ty bất mãn ra mặt. Tôi thật tò mò, giờ cậu ta còn dám mạnh miệng thốt ra câu "tiểu tam cũng có nỗi khổ riêng" nữa không, hahaha.】
Gia đình Tần lão nhị nghe xong cũng không nhịn được mà cười hả hê.
Cứ thế vài ngày trôi qua, Quý Phỉ cũng lười cập nhật tin tức từ xa.
Cứ tưởng mọi chuyện đã chìm vào dĩ vãng, ai ngờ hôm nay cô năm nhận được một cuộc điện thoại từ tận bên kia bờ đại dương, gọi thẳng vào số máy bàn của nhà chính. Cúp máy xong, biểu cảm của cô năm trở nên vô cùng kỳ lạ.
Trong bữa ăn tối, có người lên tiếng hỏi thăm.
Cô năm chỉ nhàn nhạt đáp: "Chẳng liên quan gì đến tôi nữa."
Mọi người nghe vậy cũng ý tứ không gặng hỏi thêm.
Nhưng Quý Phỉ đ.á.n.h hơi thấy mùi "dưa", lập tức bật chế độ hóng hớt.
Gia đình Tần lão nhị ngồi cùng bàn cũng đã trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, không biết bọn chúng lại giở trò trống gì nữa đây.
【Vãi chưởng! Vãi chưởng! Vãiiii chưởng!】
Nghe những tiếng cảm thán kinh ngạc không ngừng vang lên trong lòng Quý Phỉ, trái tim của gia đình Tần lão nhị cũng như bị treo lơ lửng trên không trung. Rốt cuộc là có chuyện động trời gì xảy ra vậy?
【Đúng là lưới trời l.ồ.ng lộng, thưa mà khó lọt! Ác giả ác báo, nhân quả tuần hoàn!】
Gia đình Tần lão nhị: Nên rốt cuộc là có chuyện gì?
Lúc này cô năm đã xin phép rời bàn ăn trước.
【A a a, tin tức bùng nổ và hả hê thế này, em thực sự muốn chia sẻ với mọi người quá, nhưng biết mở lời thế nào đây!】
Gia đình Tần lão nhị vẫn đang nghển cổ chờ Quý Phỉ bật mí.
Thì bất thình lình, Tần Hàm lên tiếng: "Triệu Giang Hà xảy ra chuyện rồi."
Trong chớp mắt, mọi ánh mắt trên bàn ăn đều đổ dồn về phía anh.
Quý Phỉ cũng trố mắt ngạc nhiên nhìn chồng. 【Ông xã lại nắm được tin tức rồi à?】
Gia đình Tần lão nhị: Khoan đã, Quý Phỉ còn chưa kịp tiết lộ mà.
Tần Hàm điềm tĩnh đáp: "Không thể để những kẻ bắt nạt cô năm sống nhởn nhơ như vậy được. Cháu vẫn luôn cho người theo dõi động tĩnh của bọn họ. Nếu bọn họ làm ăn phất lên, cháu sẽ tìm cách ra tay ngáng đường, nhưng giờ thì có vẻ không cần thiết nữa rồi."
Cả gia đình: ...
Cả gia đình: !!!!
Cả gia đình: Quả nhiên là phong thái của tân gia chủ! Có cháu che chở, nhà mình đúng là an tâm tuyệt đối!
Quý Phỉ: 【A a a a, ông xã ngầu bá cháy! Phải bảo vệ người nhà mình như thế mới chuẩn chứ, yêu anh quá đi mất!】
Tần Hàm khẽ nhếch mép cười, không chần chừ thêm nữa, liền kể lại toàn bộ sự việc cho mọi người nghe.