Phu Nhân Hôm Nay Đã Thắng Cược Chưa?

Chương 6



Trần Ngọc móc ra một chiếc khăn tay rồi ấn lên mặt ta.

Hắn khẽ cười lạnh một tiếng rồi nói.

"Quả nhiên là ẩn vệ do Thái hậu bồi dưỡng, thông minh tuyệt đỉnh, tính toán không chút sơ hở."

Ta tức tối đáp lại.

"Chàng đang châm chọc ta, ta nghe ra được đấy."

Trần Ngọc nhìn ta rồi bảo.

"Phu nhân, đây không phải châm chọc."

"Vậy đó là cái gì?"

Hắn thản nhiên đáp.

"Đùa giỡn."

Tính tình Trần Ngọc vốn dĩ nhạt nhẽo, trước kia chưa từng thân cận với ta.

Hiện giờ hắn nắm tay ta dắt về tiểu viện, ngoài mấy câu nói lúc nãy thì suốt quãng đường đều im lặng không nói một lời.

Ta đi phía sau, thỉnh thoảng lại nấc lên vài tiếng vì chưa ngừng khóc được.

Ta cũng chẳng buồn lên tiếng, hơi thở không thông, vừa mở miệng là lại nói lắp như kẻ ngốc.

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện Trần Ngọc thích ta quả thực rất kỳ lạ.

Luận về tư sắc, ta đúng là thuộc hàng thượng thừa.

Nhưng luận về võ lực, ta đ.á.n.h không lại hắn.

Nếu Thái hậu thực sự muốn ta ám sát Trần Ngọc, e rằng t.h.u.ố.c chưa kịp rắc vào chén đã bị hắn phát hiện rồi.

Rốt cuộc hắn thích ta ở điểm gì cơ chứ?

Nhưng ta bỗng nhớ ra một vấn đề quan trọng hơn.

Đứa trẻ của Bạch Liên tính sao đây?

Hắn đáp gọn lỏn.

"Nàng ta tự nuôi."

Ta biết rõ mình không định hỏi điều đó, liền nhấn mạnh.

"Nhưng nó cũng là con của chàng mà."

Trần Ngọc dừng bước, nhìn ta khẳng định.

"Không phải."

Ta thất thần đ.â.m sầm mặt vào lưng hắn.

Hắn quay người lại, bình tĩnh lên tiếng.

"Quên chưa nói với nàng, đó không phải con của ta."

Ta và hắn bốn mắt nhìn nhau, ta lắp bắp hỏi lại.

"Chàng vừa bảo là chàng quên sao?"

Trần Ngọc không đáp.

Ta ngay lập tức như cái nồi áp suất bị nổ tung, hét lên.

"Chuyện lớn như vậy mà chàng dám bảo là quên!"

Trần Ngọc ôm c.h.ặ.t lấy ta, cố gắng ngăn ta vùng vẫy.

Ta điên cuồng đ.ấ.m vào người hắn.

"Có phải vì muốn cưới ta nên chàng định quỵt nợ không?"

Trần Ngọc lạnh mặt, giữ c.h.ặ.t lấy gáy ta rồi giải thích.

"Ninh Vãn, cha của Bạch Liên là ân nhân của ta."

Ta giận quá hóa cười.

Cái cốt truyện quỷ quái gì thế này?

"Cha nàng ta cứu chàng, nên chàng lấy thân báo đáp chứ gì?"

"Thật là hợp tình hợp lý quá đi mà!"

Ta gầm lên lần nữa để nhấn mạnh sự mỉa mai của mình.

Trần Ngọc liền bịt miệng ta lại, cười lạnh một tiếng.

"Nàng đường đường là mật thám, ta không g.i.ế.c nàng mà nàng lại lấy thân báo đáp, đó mới gọi là hợp tình hợp lý."

Ta bị chặn miệng, chỉ có thể dùng đôi mắt để biểu đạt sự phẫn nộ.

Trần Ngọc kéo ta vào trong phòng, ra lệnh cho ta không được quấy phá nữa.

"Trước kia Vương công công đã nói tính ta khi nổi giận chẳng khác gì con lừa bướng bỉnh."

Ta bám c.h.ặ.t vào khung cửa, Trần Ngọc dứt khoát bế bổng ta lên rồi dùng chân đá cửa sầm một cái.

Hắn ném ta lên giường, sau đó bắt đầu tháo đai lưng.

Ta nhướng mày hỏi.

"Chàng làm gì đấy?"

Hắn đáp ngắn gọn.

"Ngủ."

"Ai cho phép chàng ngủ ở chỗ của ta?"

Hắn có tiểu viện riêng, có thư phòng riêng, quanh năm suốt tháng thay đổi chỗ ngủ.

Hắn ở chỗ các di nương thực chất là giao việc cho họ làm, còn mình thì thảnh thơi nằm ngủ ở buồng trong.

Nào có ai như ta, vừa phải ngủ cùng, vừa bị hắn coi như món đồ chơi mà lăn lộn một trận, xong việc còn bị hắn ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Trần Ngọc tháo ngọc quan, cầm ngọn nến tiến lại gần soi mặt ta.

Hắn tinh tế quan sát rồi gật đầu.

"Không tệ, mụn đã lặn bớt rồi. Tối nay cứ thắp đèn đi."

Lửa giận trong ta lại bùng lên.

"Trần Ngọc! Chàng đừng có khinh người quá đáng!"

Hắn không nói lời nào, rút cây trâm kim loại trên tóc ta ra.

Ngón tay hắn lướt qua những lọn tóc, nới lỏng chúng rồi hỏi.

"Đánh cũng đ.á.n.h rồi, trút giận cũng trút rồi, giờ đã chịu ngủ chưa?"

Ta dỗi hờn, ngồi khoanh chân phía trong giường hỏi cho ra nhẽ.

"Đứa trẻ trong bụng Bạch Liên thật sự không phải của chàng sao? Vậy tại sao lúc trước chàng lại thừa nhận?"

Trần Ngọc cởi áo ngoài của ta, nhẹ nhàng đẩy ta nằm xuống rồi áp sát tới.

"Để chặn miệng nàng lại."

Ta trợn tròn mắt hỏi tiếp.

"Vậy đứa trẻ đó là của ai?"

Trần Ngọc đã xoay người nằm xuống, thản nhiên đáp.

"Có lẽ là của vị đại nhân nào đó ở kinh thành không chịu nhận trách nhiệm thôi."

Ta trầm tư suy nghĩ, còn Trần Ngọc đã nhắm mắt lại.

Ta đột nhiên bật dậy, chống tay nhìn hắn.

"Liệu có khi nào là Tô đại nhân không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Ngọc nhắm mắt, hừ một tiếng đầy lệ thuộc.

"Có lẽ vậy."

Ta chọc chọc vào người hắn, hào hứng kể lại.

"Chàng có nhớ không, lần trước ở cung yến, Tô đại nhân đã chủ động bắt chuyện với Bạch Liên đấy."

Trần Ngọc vẫn nhắm mắt ừ hữ cho qua chuyện.

Ta vẫn thao thao bất tuyệt, cho rằng họ không có giao tình thì sao có thể tự nhiên như thế được.

Thậm chí phu nhân của Tô đại nhân còn tức giận đến mức định tạt nước bẩn vào cửa nhà hắn.

Hắn đáp.

"Không sai."

Ta vỗ tay khẳng định chắc chắn có vấn đề, rồi nài nỉ hắn đi điều tra.

Trần Ngọc mở mắt ra với vẻ lười biếng, hỏi ta có định ngủ hay không.

Ta thần thái sáng láng bảo không ngủ, bắt hắn phải tra cho bằng được.

Hắn đột ngột xoay người đè c.h.ặ.t ta xuống.

"Phu nhân, tinh lực của ta có hạn, không rảnh để quản mấy chuyện vặt vãnh đó. Nếu nàng không buồn ngủ, chúng ta hãy làm chuyện gì đó thú vị hơn đi."

Ta định từ chối nhưng bị hắn chặn môi lại.

Hắn khẽ nói.

"Cả đời này ta chưa từng nghĩ mình sẽ cưới một phu nhân ồn ào như vậy. Nhưng hiện tại mà nói, cảm giác cũng không tệ chút nào."

Hắn bảo ngày mai còn phải vào triều nên muốn tốc chiến tốc thắng.

Ta thấp thỏm hỏi liệu nhanh quá có ổn không.

Hắn đáp điều đó tùy thuộc vào việc khi nào ta thấy buồn ngủ.

Suốt một canh giờ sau đó, Trần Ngọc thảnh thơi bưng chén trà ngồi ở mép giường nhìn ta đứng tấn.

Ta mếu máo hỏi còn phải đứng bao lâu nữa.

Hắn hỏi ta đã buồn ngủ chưa, ta bảo có chút ít, hắn liền lệnh cho ta tiếp tục.

Suốt cả mùa xuân, Trần Ngọc bận rộn đến mức không thấy tăm hơi, nhưng đêm nào cũng về ngủ ở phòng ta.

Có đôi khi ta không nén được chuyện phiếm, cứ lải nhải bên tai hắn.

Hắn rất kiên nhẫn, cứ nằm nhắm mắt nghe rồi phụ họa vài câu.

Nếu thấy ta quá sảo trá, hắn sẽ xách ta dậy bắt đứng tấn để rèn luyện thân thể.

Cùng lúc đó, Phất Âm cũng không ngừng hành hạ ta.

Nàng ta làm chủ mẫu, ta trở thành Phượng di nương, ngày ngày phải hầu hạ sớm tối.

Ta vốn dĩ vô tư, đôi khi buổi tối mệt quá nên ngày hôm sau cứ trơ như khúc gỗ, ai đ.á.n.h không trả tay, ai mắng không cãi lại.

Có một ngày, Phất Âm bực dọc hắt cả chén trà nóng vào người ta.

Buổi tối khi t.h.o.á.t y, Trần Ngọc thấy vết bỏng đỏ rực mới lạnh mặt ấn ta xuống bôi t.h.u.ố.c, mặc cho ta khóc lóc om sòm.

Hắn mắng ta làm ẩn vệ mà chẳng có chút khí tính nào, còn hỏi ta có não hay không.

Ta vừa thổi vết thương vừa khóc bảo lúc đó định tránh nhưng chân mỏi quá không nhúc nhích nổi.

Trần Ngọc đột ngột im lặng rồi bảo luyện tập lâu như vậy chắc là được rồi.

Ta ngơ ngác hỏi cái gì được, hắn liền đẩy ta xuống bảo là để sinh con.

Ta chống cự kêu đau, hắn bảo ta hãy cố chịu đựng một chút.

Trong bóng đêm, ta bỗng hét lên một tiếng.

Trần Ngọc bực bội hỏi lại chuyện gì.

Ta bảo hắn đè vào tóc ta rồi.

Tiếng kim thoa rơi xuống giường vang lên leng keng.

Ta vội bảo hắn đừng ném trang sức vì chúng rất đắt.

Trần Ngọc chặn ta lại, mắng ta nhặt nó làm gì, chẳng lẽ định để nó đ.â.m lủng đầu sao.

Ta định phản bác nhưng bàn tay hắn lướt qua hõm eo làm ta ngứa vô cùng.

Kết quả là trong bóng tối, ta bỗng bật cười hắc hắc rồi hỏi sao hắn lại mắng người.

Không gian rơi vào yên lặng.

Trần Ngọc gọi tên ta rồi bảo đừng làm hắn cảm thấy mình đã cưới phải một kẻ ngốc.

Đó là một đêm không ngủ.

Phu quân của ta rốt cuộc đã bình phục hẳn, chỉ là có chút nóng nảy.

Đến tảng sáng, ta bắt đầu trốn xuống dưới gầm giường thì bị hắn đ.á.n.h ngất, không còn biết gì nữa.

Sang đầu năm sau, nhân số trong phủ thưa thớt hẳn. Sân của Khương di nương không còn tiếng tỳ bà, giá vải của Mân di nương đã bám bụi.

Phòng của Đôn di nương và Lan di nương khóa c.h.ặ.t cả tháng trời không ai dọn dẹp.

Ta nghĩ cứ thế mà sống qua ngày, chờ sinh con xong sẽ về cung phục mệnh.

Phất Âm ghét bỏ Trần Ngọc và cũng chẳng ưa gì ta, nàng ta ở trong phủ chán rồi nên thường xuyên về công chúa phủ.

Một ngày nắng đẹp, khi ta đang nằm sưởi nắng trong sân thì hạ nhân báo có người muốn gặp.

Ta lảo đảo đi ra trước đường thì thấy hai bóng hình quen thuộc là Đôn di nương và Lan di nương.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Đôn di nương béo hơn trước, cười lộ hai má lúm đồng tiền.

Lan di nương thì thêm phần nhã nhặn đoan trang.

Thấy họ, mũi ta bỗng cay xè như thấy những đứa trẻ đi xa trở về.

Sau khi hàn huyên, họ kéo ta ra chỗ riêng tư rồi tiết lộ rằng Phất Âm công chúa thực ra có một người trong lòng ở bên ngoài.

Ta bảo nàng ta có cả đống người trong lòng.

Lan di nương lắc đầu kể rằng khi ra phủ, nàng làm việc ở một tiệm sách và nghe được chuyện cũ.

Năm xưa công chúa vì người đàn ông đó mà không tiếc hủy hoại bản thân, phản bội hoàng gia.

Sau này vì tính mạng người đó bị đe dọa nên nàng mới yên ổn làm công chúa.

Những chuyện họa loạn cung đình thực chất là do nàng uất ức mà ra.

Đôn di nương kể đã thấy người tình của công chúa, trông rất tuấn tú.

Ta bảo họ nếu giúp công chúa nối lại tình xưa thì nàng ta sẽ chịu rời đi.

Lan di nương còn mang về một xấp thư từ cũ của hai người họ do tiệm sách lưu giữ.

Ta vô cùng cảm động trước lòng thành của họ.

Sau đó Khương di nương và Mân di nương cũng tham gia vào kế hoạch này.

Vào một buổi sáng đẹp trời, kế hoạch bắt đầu.

Phất Âm nhìn món gà hầm đậu đỏ trên bàn đầy suy tư.

Đôn di nương bảo đó là món gửi gắm tình cảm tương tư, món mà người tình của công chúa thích nhất.

Ta cung kính trình lên những bức thư cũ.

Khương di nương trốn trên núi giả bắt đầu tấu nhạc buồn.

Mân di nương thì đã bí mật đưa người vào phủ.

Một người đàn ông tóc đã điểm bạc, ánh mắt sáng quắc xông vào gọi tên Phất Âm.

Nàng ta sững sờ đứng dậy, lạnh lùng hỏi ai cho phép người đó xuất hiện ở đây.

Người đàn ông nhìn nàng sâu sắc rồi đáp là đến tìm nàng.