Vệ Châu có thể nể tình thân thích mà không so đo với hắn.
Nhưng ta thì khác, hắn mà dám làm ta không vui, ta sẽ khiến hắn khóc lóc ê chề.
Có lẽ lần này Trần Thế Kiệt thật lòng hối cải.
Trong chiến trường, đao kiếm không có mắt.
Hắn đã đỡ một mũi tên thay cho Vệ Châu.
Cũng phải nói hắn xui xẻo, khi đó Vệ Châu đang ngồi xổm, mục tiêu của tên b.ắ.n là đầu nàng, nhưng mũi tên lại xuyên đúng “đường dưới” của Trần Thế Kiệt.
Cảnh tượng thật thê thảm.
Máu không ngừng chảy từ hạ thân của Trần Thế Kiệt. Hắn hoàn toàn trở thành phế nhân, và cũng tròn lời đồn trước đây hắn tự tạo về mình.
Hắn cũng khá giỏi.
Dựa vào công lao cứu mạng và sự mặt dày, hắn dọn vào ở trong phòng Vệ Châu.
Lâm Tu, vì bị ép chia phòng với ta, nhìn cảnh này mà đầy ghen tị.
Ta xoa đầu hắn, không nói ra sự thật.
Vệ Châu là một nhân tài mà ta nhắm trúng, làm sao dễ dàng tha thứ cho Trần Thế Kiệt như vậy.
Nàng là một tiểu đầu lĩnh, vì muốn mang lại lợi ích cho binh lính dưới trướng, nàng thường xuyên bắt Trần Thế Kiệt “giải khuây” cho họ.
Tốt lắm.
Ngoại truyện (Lâm Tu):
Nhị muội và tam muội thường chê ta là một kẻ mọt sách, không hiểu tình yêu chân thực.
Ta chỉ cười, không phản bác.
Ta sao lại không hiểu?
Ta hiểu rất rõ.
Tiếc rằng, người ta yêu đã có phu quân, mà phu quân của nàng lại là một kẻ lăng nhăng.
Ta chưa kịp buồn lâu, đã nghe tin nàng sắp theo đại quân trở về kinh.
Đêm đó, ta phấn khích đến mức thức trắng.
Đến khi ngủ dậy, nàng đã vào cung nhận thưởng.
Mặc Thư, người ta cử đi thám thính, mang về một tin vui.
Nàng đã hòa ly rồi.
Ta vui mừng đến mức đọc thêm một cuốn sách cổ quý.
Đại muội đến chơi, thấy ta có biểu hiện lạ liền hỏi han.
Nàng dùng sách cổ để dụ dỗ, ta khai toàn bộ.
Đại muội giận đến mức giậm chân:
“Ngươi nói năm năm trước ở biên ải ngươi suýt bị bắt đi, là nàng đã cứu ngươi?”
Ta xấu hổ gật đầu.
“Năm ba năm trước ngươi bị cướp, suýt bị thương, cũng là nàng cứu ngươi?”
Ta lại gật đầu.
Nàng vừa nói xong, cửa liền bị đá văng.
“Ngươi làm sao mà vô dụng thế? Gặp hai lần mà nàng không nhớ nổi mặt ngươi?”
Ta sững sờ. Đúng nhỉ, tại sao nàng không nhớ ta?
Đại muội lắc đầu:
“Chắc là tại ngươi trông quá tầm thường.”
Ta soi gương, thấy mình đâu có xấu!
Đại muội đi vòng quanh phòng ta, lẩm bẩm:
“Không được, ta phải nghĩ cách.”
Cách của nàng thật hay.
Bảo ta lấy thân nhập cuộc, dùng mình làm mồi nhử.
“Trước hôn nhân mà thất thân, không ổn đâu.”
Đại muội gõ đầu ta:
“Ngươi muốn cưới vợ, hay muốn giữ đạo đức?”
Ta chọn vợ.
Quả nhiên, nàng mắc câu.
Còn tốn trăm lượng bạc để mua chuộc Mặc Thư.
Ha, nàng không biết, những gì Mặc Thư nói đều là do đại muội dạy bảo trước.
Đại muội bảo ta giả đáng thương để lấy lòng thương hại.
Ta làm theo, hiệu quả rất tốt, chiêu này có thể dùng thêm lần nữa.
Chiêu rơi “kim đậu” cũng không tồi, nhưng hơi tốn sức chân, mỗi lần diễn xong đùi ta đều tím ngắt vì bị nhéo.
Lời khuyên cho các vị: Không có mưu kế, không cưới được vợ đâu.