Phu Quân Cũ Hối Hận Rồi

Chương 8



11

Sau khi hòa ly, ta dọn khỏi Đông Cung.

Sau khi tiếp nhận những điền trang và cửa hiệu lấy được từ Cố gia, ta tiến hành chỉnh đốn lại toàn bộ.

Nơi nào nên sang nhượng thì sang nhượng.

Nơi nào nên đổi mặt tiền thì đổi mặt tiền.

Học đồ và người làm công, ai muốn ở lại thì ở lại, ai không muốn thì lĩnh tiền rồi tự tìm đường khác.

Ta thống nhất lại biển hiệu.

Phàm là sản nghiệp dưới danh nghĩa của ta, đều phải lấy chữ "Nhuỵ" làm dấu hiệu.

Cố Cảnh Chu ngày nào cũng tới Giang Thượng Cư uống rượu.

Lần nào cũng uống đến say mèm rồi mới được người ta dìu về.

Dường như ta không chịu gặp hắn một ngày, hắn sẽ không chịu bỏ cuộc một ngày.

Trong lòng ta chỉ thấy ghê tởm đến cực điểm.

Tính đi tính lại, Lâm Lang cũng sắp đến ngày sinh nở.

Vậy mà hắn ngày nào cũng bỏ mặc nàng ở nhà.

Chạy tới chỗ ta bày ra bộ dạng si tình, hạ thấp tư thái đến tận bụi đất.

Như thể trên đời này chỉ mình hắn là người tình thâm nghĩa trọng.

Quả nhiên, thứ gì đã nằm trong tay thì không biết trân trọng, đến khi mất đi mới bày ra vẻ hối hận muộn màng.

Một ngày nọ, An Thúy hớt hải chạy vào, trên mặt không giấu nổi vẻ vui mừng, vừa thấy ta đã vội vàng báo tin:

"Cố Cảnh Chu hôm nay không tới nữa. Sau này e rằng cũng không tới được."

Ta nghe vậy không khỏi tò mò hỏi nguyên do.

Hóa ra sau khi Lâm gia bị biếm làm thứ dân, cả nhà già trẻ đều không còn chỗ dung thân, chỉ có thể kéo nhau tới ở nhờ trong Cố phủ.

Bọn họ vốn quen cuộc sống giàu sang phú quý từ nhỏ, tiêu xài cũng không biết tiết chế.

Ở Cố gia lại càng vung tay quá trán, chẳng hề có ý định tính toán hay tiết kiệm.

Nợ nần khắp nơi, đến cuối cùng, các chủ nợ không nhịn nổi nữa, kéo nhau tới trước cổng Cố phủ đòi tiền.

Sự việc huyên náo đến mức bị ngự sử dâng tấu đàn hặc.

Cố Cảnh Chu lại bị phạt bổng ba năm.

Nói cách khác, hiện giờ hắn gần như không còn tiền bạc trong tay.

Lại còn phải nuôi cả một đại gia đình.

Đương nhiên chẳng còn tâm trí đâu mà tới uống rượu nữa.

Nghe xong những lời ấy, ta chỉ khẽ bật cười, coi như nghe một câu chuyện mua vui rồi thôi, hoàn toàn không để trong lòng.

Trước đó, người của Lâm gia từng tới chỗ ta gây sự vài lần.

Sau khi bị người của Thái t.ử cảnh cáo, bọn họ cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.

Việc kinh doanh của t.ửu lâu và các cửa hàng ngày càng ổn định.

Ta bắt đầu dự định đi Giang Nam một chuyến.

Nơi đó là vùng đất phồn hoa giàu có nhất thiên hạ.

Có lẽ sẽ tìm được nguồn hàng vừa tốt vừa rẻ.

Tiện thể cũng xem thử y phục và đồ dùng đang thịnh hành ở Giang Nam.

Biết đâu lại học hỏi được điều gì đó.

Vốn dĩ ta định tự mình tới từ biệt Thái t.ử.

Nhưng gần đây lão hoàng đế bỗng bệnh nặng.

Thái t.ử phải vào cung hầu bệnh.

Vì thế ta chỉ để lại một bức thư, nhờ người chuyển giúp.

Không ngờ đoàn xe vừa ra khỏi cửa thành.

An Thúy đã hoảng hốt chạy tới.

"Lâm Lang c.h.ế.t rồi."

Ta sững người.

"C.h.ế.t vì khó sinh."

Nguyên do kể ra thì rất dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tuy có Lâm Lang đứng giữa điều hòa, bên ngoài nhìn qua Lâm gia có vẻ đã yên ổn hơn trước.

Nhưng trên thực tế, bọn họ sớm đã nhúng tay vào điền trang và cửa hiệu của Cố gia.

Biết Cố Cảnh Chu không hiểu việc kinh doanh.

Bọn họ nhân danh Cố gia làm đủ chuyện xấu.

Lừa gạt, cưỡng ép, cho vay nặng lãi.

Trong đó còn ép c.h.ế.t một lão nhân.

Người nhà lão nhân ấy kiện lên Kinh Triệu Doãn.

Trong khi đó, Lâm phụ lại nghiện c.ờ b.ạ.c.

Thậm chí đem cả cửa hiệu đi thế chấp.

Sau khi biết chuyện, Cố Cảnh Chu nổi trận lôi đình.

Hắn muốn đuổi toàn bộ người Lâm gia ra khỏi phủ.

Hai bên cãi vã kịch liệt.

Trong lúc hỗn loạn, Lâm Lang bị người đẩy ngã xuống đất.

Ngay tại chỗ chuyển dạ sinh non.

Bà đỡ và đại phu đã được mời tới.

Nhưng người Lâm gia lại cố ý chắn trước cửa phòng sinh.

Bọn họ ép Cố Cảnh Chu phải đưa cho mình một khoản bạc lớn.

Yêu cầu bạc phải được giao tận tay.

Đếm đủ từng đồng từng lượng.

Nếu không sẽ không cho bà đỡ vào trong.

Thế nhưng hiện giờ Cố gia nợ nần chồng chất.

Làm gì còn tiền bạc cho bọn họ.

Cố Cảnh Chu phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Cuối cùng mới gom đủ số bạc ấy.

Nhưng người Lâm gia lại được voi đòi tiên.

Ngoài tiền bạc, bọn họ còn muốn có một nơi an thân.

Phong thủy phải tốt, giao thông phải thuận tiện.

Con thỏ bị dồn vào đường cùng còn biết c.ắ.n người.

Huống hồ là người, trong cơn giận dữ, Cố Cảnh Chu rút kiếm.

Một nhát c.h.é.m c.h.ế.t Lâm phụ.

Lại một nhát c.h.é.m c.h.ế.t huynh đệ Lâm gia.

Tiếng thét ch.ói tai vang khắp nơi.

"Cố đại nhân g.i.ế.c người rồi!"

"Cố đại nhân g.i.ế.c nhạc phụ và cữu huynh rồi!"

Giữa lúc hỗn loạn ấy, cửa phòng sinh cuối cùng cũng bị người ta phá tung.

Thế nhưng bên trong đã chẳng còn kịp nữa rồi.

Lâm Lang và đứa bé đều mất mạng, một xác hai mạng, khiến người nghe không khỏi thở dài tiếc nuối.

Chưa đầy nửa ngày sau, những bản tấu chương đàn hặc Cố Cảnh Chu đã ùn ùn kéo tới, chất cao như núi.

Hết bản này đến bản khác được dâng vào Đông Cung, tựa những bông tuyết dày đặc phủ kín bầu trời.

Thiên hạ xôn xao, lòng dân phẫn nộ.

Để trấn an dư luận, triều đình hạ chỉ giáng chức Cố Cảnh Chu, đày tới Lĩnh Nam.

Còn những người còn lại của Lâm gia cũng bị trục xuất khỏi kinh thành.

Người Lâm gia còn lại cũng bị đuổi khỏi kinh thành.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Người Lâm gia còn lại cũng bị đuổi khỏi kinh thành.

Sau khi nghe hết mọi chuyện, ta lặng im hồi lâu rồi khẽ thở dài.

Cuối cùng, ta bảo đoàn xe quay đầu trở về thành.

Dẫu sao ta và Lâm Lang cũng từng là tỷ muội một hồi, ân oán đúng sai đến nay đã khó lòng nói rõ.

Nếu ngay cả ta cũng không đến tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, vậy còn có ai nguyện ý đưa tiễn nàng nữa đây?