Phu Quân Là Anh Hai

Chương 10: Kết Truyện – Hạnh Phúc Vĩnh An



Sau những năm tháng đầy biến động, Vương triều Vĩnh An dưới sự cai trị của Hoàng đế Hạ Uyên đã phát triển phồn thịnh. Bách tính an cư lạc nghiệp, đất nước thái bình, thịnh trị. Trong cung, Hoàng hậu Tiết Vân Chu được sủng ái vô tận, trở thành giai thoại về một vị Hoàng hậu thông minh, sắc sảo nhưng cũng vô cùng đáng yêu.

Tiết Vân Chu, dù đã là Hoàng hậu, vẫn giữ nguyên bản tính tinh nghịch và có phần "cá mặn" của Đàm Châu kiếp trước. Cậu thường xuyên lui tới thư phòng của Hạ Uyên, không phải để làm việc triều chính mà là để "quấy rầy" anh.

"Hoàng thượng bận rộn quá nhỉ?" Tiết Vân Chu dựa vào bàn, tay mân mê một cuốn tấu chương. "Cả ngày chỉ thấy đọc với phê tấu, chả có thời gian chơi với thần thiếp gì cả."

Hạ Uyên, đang vùi đầu vào đống giấy tờ, ngẩng lên nhìn cậu, khóe môi khẽ cong. "Hoàng hậu lại muốn làm sâu gạo rồi sao? Đất nước này cần ta lo toan, nếu không thì ai sẽ nuôi em làm sâu gạo đây?" Giọng anh tràn đầy sự cưng chiều.

"Thần thiếp không cần anh nuôi! Thần thiếp tự nuôi mình cũng được!" Tiết Vân Chu bĩu môi, nhưng rồi lại nhanh ch.óng dựa sát vào anh. "Nhưng mà, anh hai vất vả như vậy, thần thiếp lại được an nhàn, có chút không đành lòng." Tuy nói vậy, nhưng cậu vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Hạ Uyên, không có ý định giúp anh giải quyết bất kỳ tấu chương nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạ Uyên bật cười, buông b.út, ôm cậu vào lòng. "Em cứ an nhàn đi, đó là phúc phận của em. Chỉ cần em ở bên anh, là anh đã có đủ động lực rồi." Anh khẽ xoa đầu cậu, rồi hôn nhẹ lên trán.

Đúng như Tiết Vân Chu vẫn thường cảm thán, cậu đã xuyên thành một "sâu gạo" được anh hai chiều chuộng. Nhưng sâu gạo này không hề vô dụng. Những ý tưởng cải cách, những lời khuyên thông thái mà cậu đưa ra trong những lúc "tâm sự" với Hạ Uyên đều đã giúp anh rất nhiều trong việc cai trị đất nước. Hạ Uyên luôn lắng nghe cậu, tin tưởng cậu, và đặt cậu ở một vị trí đặc biệt, không chỉ là Hoàng hậu mà còn là người bạn đời, người tri kỷ thấu hiểu anh nhất.

Cuộc sống của họ tràn ngập sự ngọt ngào và hạnh phúc. Hạ Uyên, từ một tổng giám đốc bá đạo ở kiếp trước, đã trở thành một vị Hoàng đế uy nghiêm nhưng lại là một phu quân dịu dàng, tận tụy, không tiếc bất cứ điều gì cho Hoàng hậu của mình. Anh luôn tạo ra những bất ngờ lãng mạn, đôi khi là cùng cậu ngắm trăng trên mái cung điện, đôi khi là tự tay nấu những món ăn yêu thích của cậu, hoặc đơn giản chỉ là cùng nhau đọc sách trong thư phòng, tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.

Tiết Vân Chu cũng không ngừng yêu thương và trân trọng Hạ Uyên. Cậu biết, mình đã may mắn đến nhường nào khi được xuyên không, được gặp lại anh hai, và được sống trong tình yêu của anh. Mặc dù đôi khi vẫn giả vờ than vãn rằng anh hai "vất vả quá", nhưng trong lòng cậu tràn đầy sự biết ơn và tình yêu vô bờ bến.

Vương triều Vĩnh An của họ trải qua nhiều đời, luôn được nhắc đến như một triều đại thịnh vượng, an bình. Và câu chuyện về Hoàng đế Hạ Uyên và Hoàng hậu Tiết Vân Chu, về tình yêu vượt qua thời gian, không gian, vượt qua mọi sóng gió cung đình, luôn là một giai thoại đẹp đẽ, truyền cảm hứng cho muôn đời sau.

Hai linh hồn từ thế giới hiện đại, đã tìm thấy nhau ở chốn cổ đại xa lạ, xây dựng nên một hạnh phúc vĩnh cửu.