Sau vụ án kho bạc, thái độ của những người trong vương phủ đối với Tiết Vân Chu đã thay đổi rõ rệt. Không còn sự xa cách hay coi thường như trước, thay vào đó là sự nể trọng và ngưỡng mộ. Ngay cả ông Lý quản gia cũng thường xuyên đến thăm hỏi, xin ý kiến Tiết Vân Chu về một số việc vặt trong phủ. Tiết Vân Chu cảm thấy vui vẻ vì điều này, nhưng điều cậu quan tâm nhất vẫn là phản ứng của Hạ Uyên.
Hạ Uyên vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ, không hề trực tiếp đến gặp hay khen ngợi Tiết Vân Chu. Tuy nhiên, cậu cảm nhận được sự thay đổi. Số lần cậu và anh vô tình chạm mặt dường như nhiều hơn. Mỗi lần như vậy, Hạ Uyên vẫn lướt qua nhanh ch.óng, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên người cậu lâu hơn một chút, tựa như đang quan sát, đang suy nghĩ điều gì đó.
Tiết Vân Chu biết, "anh hai" vẫn đang chơi trò giả vờ. Vậy thì cậu cũng sẽ tiếp tục "diễn". Cậu không vội vàng vạch trần anh, mà quyết định sẽ từ từ bóc tách lớp mặt nạ lạnh lùng đó, từng chút một, cho đến khi anh không thể giấu được nữa.
Một buổi sáng, Tiết Vân Chu đang đi dạo trong vườn, bất chợt một cung nữ hớt hải chạy đến: "Bẩm Vương phi, có người gửi một món quà đến cho ngài, nói là của Bát hoàng t.ử An vương!"
Tiết Vân Chu nhíu mày. Bát hoàng t.ử An vương? Cậu chẳng quen biết ai trong hoàng tộc cả. Mở gói quà ra, bên trong là một bức tranh thủy mặc tinh xảo, vẽ cảnh núi sông hùng vĩ, kèm theo một bài thơ đề từ đầy hoa mỹ, khen ngợi tài hoa của Tiết Vân Chu trong việc giải quyết vụ án kho bạc. Rõ ràng, đây là một lời thăm dò và kết giao.
Ngay buổi chiều hôm đó, Hạ Uyên lại "tình cờ" đi ngang qua viện của Tiết Vân Chu. Cậu đang ngồi uống trà, trên bàn là bức tranh và lá thư của An vương. Hạ Uyên không nói gì, chỉ liếc nhìn bức tranh rồi ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên lá thư. Mặc dù chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, Tiết Vân Chu vẫn cảm nhận được một luồng khí lạnh tỏa ra từ người anh. Anh tiếp tục bước đi, nhưng bước chân có vẻ chậm lại một chút.
"Ghen rồi sao, anh hai?" Tiết Vân Chu thầm cười trong bụng. Cậu quyết định sẽ không đáp lại An vương, thay vào đó, cậu tự tay viết một phong thư phúc đáp, dùng lời lẽ uyển chuyển nhưng kiên quyết từ chối mọi ý định kết giao. Lá thư đó, cậu lại "tình cờ" để người hầu chuyển qua thư phòng của Hạ Uyên.
Ngày hôm sau, Hạ Uyên vẫn không nói gì. Nhưng tối đó, quản gia Lý mang đến cho Tiết Vân Chu một hộp quà nhỏ. "Đây là trà thượng hạng do chính Vương gia sai người mang đến cho Vương phi. Ngài nói Vương phi gần đây hay phải suy nghĩ, cần tịnh tâm."
Tiết Vân Chu bật cười khúc khích. Đây là cách "anh hai" thể hiện sự quan tâm của mình sao? Một sự quan tâm gián tiếp, nhưng lại rất ấm áp. Cậu cảm thấy hạnh phúc tràn ngập.
Tuy nhiên, trò chơi của Hạ Uyên không chỉ dừng lại ở sự giả vờ và những món quà kín đáo. Anh còn chủ động tạo ra những tình huống để thử lòng Tiết Vân Chu, hoặc để cậu bộc lộ thêm bản chất.
Một lần, khi đi cùng Hạ Uyên đến một buổi yến tiệc nhỏ trong cung, Tiết Vân Chu vô tình bị một tên công t.ử say xỉn cố tình va vào, làm đổ rượu lên y phục. Tên công t.ử đó còn định nhân cơ hội trêu ghẹo cậu. Trong khoảnh khắc đó, Hạ Uyên đứng cách đó không xa, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Tiết Vân Chu có thể thấy sát khí ẩn hiện trong mắt anh. Nhưng anh không lập tức ra mặt, dường như đang chờ đợi phản ứng của cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiết Vân Chu, không còn là đứa trẻ nhút nhát của Hầu phủ, cũng không phải "cá mặn" Đàm Châu. Cậu bình tĩnh tránh né, sau đó lạnh giọng nói: "Vị công t.ử này, không biết quý phủ đã dạy dỗ ngươi như thế nào mà dám thất lễ trước mặt Nhiếp chính vương phi? Hay ngươi nghĩ, một món y phục bẩn thỉu có thể che lấp được dung mạo và trí tuệ của bản vương phi?"
Lời nói của Tiết Vân Chu sắc sảo, không hề nhún nhường, khiến tên công t.ử kia choáng váng. Hắn ta không ngờ một người yếu đuối như Tiết Vân Chu lại có thể phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Ngay lúc đó, Hạ Uyên mới chậm rãi tiến lại, khí chất áp bức khiến cả gian phòng im bặt. Anh không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn tên công t.ử kia một cái. Chỉ bằng ánh mắt đó, tên công t.ử kia đã sợ hãi quỳ xuống, liên tục dập đầu xin lỗi.
"Lôi xuống, phạt ba mươi trượng, truất quyền tham gia các buổi yến tiệc trong ba năm," Hạ Uyên nói, giọng điệu lạnh lẽo như băng.
Sau đó, anh không nói một lời nào với Tiết Vân Chu, chỉ khẽ đưa mắt nhìn cậu một cái, trong đó có chút tán thưởng khó nhận ra. Hạ Uyên lại tiếp tục đi, nhưng Tiết Vân Chu cảm nhận được rằng, anh hài lòng với phản ứng của cậu. Anh muốn thấy cậu không còn yếu đuối, không còn nhút nhát.
Về đến vương phủ, Tiết Vân Chu tắm rửa, thay y phục. Khi cậu đang ngồi đọc sách, Hạ Uyên bất ngờ bước vào viện. Đây là lần đầu tiên anh chủ động đến nơi ở của cậu. Tiết Vân Chu hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Hạ Uyên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một chén trà nóng được đặt trước mặt cậu. "Có vẻ ngươi không hề e sợ những lời đồn đại về ta." Giọng anh trầm thấp, mang theo một chút dò xét.
Tiết Vân Chu ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Hạ Uyên. "Vương gia uy nghiêm, con dân nào mà không kính sợ? Nhưng con nghĩ, những lời đồn đại chưa chắc đã là sự thật. Với lại, con đã là Vương phi của ngài, e sợ cũng vô ích." Cậu khẽ nở nụ cười tinh quái. "Với lại... con tin rằng Vương gia là một người biết phân biệt đúng sai, sẽ không làm khó con một cách vô cớ."
Hạ Uyên nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm. Trong giây lát, Tiết Vân Chu lại thấy thoáng qua sự kinh ngạc, rồi một nụ cười cực kỳ mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi anh. "Ngươi... rất thú vị."
Anh đứng dậy, không nói thêm lời nào, lại rời đi. Nhưng Tiết Vân Chu biết, khoảng cách giữa họ đã không còn xa như trước. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. Anh hai, anh sẽ không giả vờ được lâu nữa đâu. Tiết Vân Chu thầm nghĩ, lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp và phấn khích.
________________________________________