Sau khoảnh khắc nhận ra nhau đầy xúc động, Hạ Uyên và Tiết Vân Chu dành cả buổi tối đó để kể cho nhau nghe về những gì đã xảy ra. Hạ Uyên kể về cách anh xuyên không vào thân xác Nhiếp chính vương, về những khó khăn, hiểm nguy mà anh phải đối mặt để củng cố quyền lực, về việc anh đã tìm kiếm Đàm Châu như thế nào. Tiết Vân Chu cũng kể về t.a.i n.ạ.n của mình, về cuộc sống tủi nhục trong Hầu phủ, và về nỗi sợ hãi khi phải gả cho một Nhiếp chính vương "khát m.á.u".
"Anh đã tìm em khắp nơi," Hạ Uyên siết c.h.ặ.t t.a.y Tiết Vân Chu. "Khi biết Hầu phủ sẽ gả con trai trưởng cho anh, anh đã có một tia hy vọng. Nhưng khi gặp em, khuôn mặt em khác lạ, lại nhút nhát yếu ớt, anh nghĩ có lẽ không phải em. Chỉ đến khi em bộc lộ sự thông minh và những cử chỉ quen thuộc, anh mới chắc chắn. Anh đã rất vui... nhưng cũng muốn trêu em một chút."
Tiết Vân Chu cười tủm tỉm, ngả đầu vào vai anh. "Em cũng vậy. Cứ thấy anh giống anh hai mà không dám tin. Em cứ nghĩ anh không nhận ra em."
Sau đêm đó, mối quan hệ giữa Hạ Uyên và Tiết Vân Chu thay đổi hoàn toàn. Vẻ lạnh lùng, xa cách của Nhiếp chính vương biến mất khi anh ở bên Tiết Vân Chu. Thay vào đó là sự dịu dàng, cưng chiều đến mức khó tin. Anh không còn giả vờ phớt lờ cậu, mà luôn tìm cách ở bên cạnh, quan tâm đến từng bữa ăn, giấc ngủ, thậm chí cả tâm trạng của cậu. Tiết Vân Chu cũng thoải mái bộc lộ bản chất thật của mình – một Đàm Châu hoạt bát, thông minh nhưng vẫn không quên "giả ngốc" để anh trai cưng chiều.
Hạ Uyên không chỉ là phu quân, mà còn là người anh, là tri kỷ. Tình cảm thầm kín bấy lâu ở kiếp trước giờ đây được bộc lộ một cách công khai, không còn e dè. Hôn nhân ép buộc trở thành cuộc hôn nhân của tình yêu son sắt.
"Tiểu Chu, anh không muốn em phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào nữa," Hạ Uyên nói, vuốt ve mái tóc Tiết Vân Chu khi cả hai ngồi trong thư phòng. "Để bảo vệ em, để chúng ta có thể sống một cuộc đời an yên, anh sẽ phải làm một số chuyện."
Tiết Vân Chu ngước nhìn anh, hiểu ý. Hạ Uyên đang nói đến cuộc chiến quyền lực trong triều đình. Nhiếp chính vương vốn đã là cái gai trong mắt nhiều người, đặc biệt là Hoàng đế trẻ tuổi luôn muốn giành lại quyền lực. Giờ đây, có thêm Tiết Vân Chu – một điểm yếu tiềm tàng, một mục tiêu để kẻ thù lợi dụng – Hạ Uyên càng phải mạnh mẽ hơn.
"Em hiểu mà anh hai," Tiết Vân Chu nói, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh. "Anh cứ làm những gì cần làm. Em sẽ luôn ở bên cạnh anh, và em cũng sẽ cố gắng giúp anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hạ Uyên mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự ấm áp. "Có em ở bên, anh không sợ bất cứ điều gì."
Kể từ đó, Hạ Uyên bắt đầu dấn thân sâu hơn vào cuộc tranh đoạt quyền lực. Anh không còn giữ thái độ "bàng quan" như trước mà chủ động củng cố thế lực, loại bỏ những chướng ngại vật trên con đường của mình. Khí chất đế vương dần bộc lộ rõ nét. Anh ra lệnh củng cố quân đội, điều chỉnh lại hệ thống quan lại, và thẳng tay trừng trị những kẻ tham ô, phản quốc. Tiếng tăm "Nhiếp chính vương tàn nhẫn" một lần nữa được củng cố, nhưng lần này, nó được bao bọc bởi sự quyết đoán và tầm nhìn của một vị vua tương lai.
Hoàng đế trẻ tuổi, cùng với phe cánh của mình, bắt đầu cảm thấy bị đe dọa nghiêm trọng. Những âm mưu ám sát, những lời gièm pha, những cuộc đấu đá ngầm trong triều đình diễn ra ngày càng gay gắt. Bốn bề đều là nguy hiểm rình rập.
Tiết Vân Chu không còn ẩn mình trong vương phủ nữa. Cậu thường xuyên ở bên cạnh Hạ Uyên, lắng nghe anh nói về tình hình triều chính, về những âm mưu sắp đặt. Với trí tuệ hiện đại và cái nhìn khách quan, cậu không ít lần đưa ra những lời khuyên, những ý tưởng độc đáo, giúp Hạ Uyên nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau. Ví dụ, cậu đề xuất phương án cải cách thuế má để giảm bớt gánh nặng cho dân chúng, hoặc gợi ý về việc sử dụng các tuyến đường thủy để vận chuyển lương thực nhanh hơn trong mùa lũ lụt.
"Tiểu Chu, em thực sự là bảo bối trời ban cho anh," Hạ Uyên nói, nhìn cậu đầy trìu mến. "Những ý tưởng của em tuy đơn giản nhưng lại rất hiệu quả. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một đất nước thái bình."
Những sóng gió trong triều đình không l.à.m t.ì.n.h yêu của Hạ Uyên và Tiết Vân Chu phai nhạt, mà ngược lại, càng khiến họ gắn bó khăng khít hơn. Họ trở thành chỗ dựa vững chắc cho nhau, cùng nhau đối mặt với mọi hiểm nguy. Tình yêu son sắt của họ là ngọn lửa sưởi ấm vương phủ lạnh lẽo, là động lực để Hạ Uyên không ngừng tiến về phía trước, vì một tương lai có Tiết Vân Chu bên cạnh.
________________________________________