Trong lúc mấy người đang nói cười vui vẻ, trong quán rượu lại có thêm vài vị khách bước vào.
Thượng Hồng Nguyệt lơ đãng ngẩng đầu nhìn ra, sắc mặt chợt chùng xuống.
"Ây da, đây chẳng phải là muội muội nhà họ Thượng sao?"
Một giọng nói mềm mỏng, nũng nịu vang lên. Thượng Hồng Lãng nhíu mày theo bản năng. Trên mặt Tần Hồng Đao và Văn Kiều vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ có Thịnh Vân Thâm ngơ ngác ngẩng đầu lên. Đến khi nhìn thấy khuôn mặt diễm lệ của Vương Khởi Dung, hắn không khỏi nhớ tới tôn lò luyện đan cấp Thánh mà ả mang theo bên người.
Đôi mắt hắn bỗng chốc sáng rực, nhìn chằm chằm ả đầy nhiệt thiết.
Vương Khởi Dung cười tươi như hoa, ánh mắt lướt qua mấy người một lượt rồi dừng lại trên người Văn Kiều một lát.
Nhìn thấy ánh mắt bỗng trở nên nồng nhiệt của Thịnh Vân Thâm, Vương Khởi Dung vốn đã quen, tuy không để trong lòng nhưng cũng coi đó là chuyện hiển nhiên. Ả cười duyên dáng bước tới, cất giọng: "Mấy vị đây là bạn của Thượng muội muội sao?"
Thái độ của ả khiến Thượng Hồng Nguyệt vô cùng khó chịu, cũng không quen nổi vẻ làm bộ làm tịch đó, bèn dùng giọng điệu cứng ngắc đáp lời: "Vương cô nương, ta và bạn bè đang uống rượu ở đây, cô đột nhiên qua đây quấy rầy, khiến ta rất phiền phức đấy."
Sắc mặt Vương Khởi Dung không hề thay đổi, tựa hồ đã quá quen với thái độ lạnh nhạt, cứng rắn này của Thượng Hồng Nguyệt. So với vẻ mặt tươi cười niềm nở của ả, thái độ của Thượng Hồng Nguyệt trong mắt những người xung quanh lại thành ra là kẻ không biết điều.
Những vị khách khác trong quán rượu xôn xao ngoái nhìn.
Hiện giờ Đan hội vừa mới kết thúc, danh tiếng Đan sư cấp Huyền hạng nhất của Vương Khởi Dung vẫn chưa hạ nhiệt. Người nhận ra ả không hề ít, ngay lúc này, ánh mắt họ nhìn Thượng Hồng Nguyệt đều mang theo chút ý trách móc, tựa như đang chê trách nàng ta không biết điều, người ta là Đan sư hạ mình nể mặt mà còn dám làm cao.
Sắc mặt Thượng Hồng Nguyệt tái xanh.
Thượng Hồng Lãng thấy muội muội lại sắp chịu thiệt, tuy có lòng muốn giúp, nhưng đây là màn đấu đá giữa hai nữ tu. Nếu hắn mạo muội lên tiếng thì tính chất sự việc sẽ khác đi, nên chỉ đành đứng cạnh sốt ruột suông.
"Vị cô nương này, cô quấy rầy đến chúng ta rồi đấy." Tần Hồng Đao đặt mạnh chén rượu trong tay xuống bàn, phát ra một tiếng "cộc" trầm đục.
Cùng lúc đó, Tần Hồng Đao không hề khách khí phóng xuất uy áp của người tu luyện bậc cao ra ngoài.
Khách khứa trong quán rượu đồng loạt co rụt đồng t.ử, cuống cuồng rụt cổ lại, cả quán rượu phút chốc chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Vương Khởi Dung rịn ra những giọt mồ hôi li ti, cơ thể cứng đờ, không thể nhúc nhích. Mãi cho đến khi cỗ uy áp giáng xuống người ả được thu về, ả mới cứng đờ mặt mũi, dứt khoát nói: "Là vãn bối mạo muội làm phiền. Thượng muội muội, ta đi trước đây, hôm khác lại tìm muội tụ họp."
Nói xong, ả quay lưng bước đi không chút dây dưa do dự.
Cái tính cách co được giãn được này của ả cũng khá khiến người ta phải nể trọng.
Thượng Hồng Nguyệt lầm bầm: "Ai thèm tụ họp với cô chứ? Chúng ta đâu có thân thiết gì." Nói đoạn, nàng đưa mắt nhìn Tần Hồng Đao, đôi mắt sáng lên, chân thành cảm tạ: "Tần cô nương, lúc nãy đa tạ tỷ."
Tần Hồng Đao cười cười, không nói gì thêm.
Xưa nay nàng luôn khinh thường việc lấy tu vi đè người, chưa từng vì thực lực bản thân cao mà ức h.i.ế.p kẻ yếu hơn. Nếu không phải Vương Khởi Dung không mời mà đến, lại còn dùng thứ ánh mắt như có như không cực kỳ quái lạ để dò xét Văn Kiều, thì nàng cũng chẳng rảnh rỗi đuổi ả đi làm gì.
Thư Sách
Tần Hồng Đao quay sang nhìn Văn Kiều đang vùi đầu uống rượu, trong đáy mắt lóe lên vài tia suy tư.
Vương Khởi Dung chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, rất nhanh bọn họ đã vứt ả ra sau đầu.
Hai ngày sau, bọn họ đi tới bên ngoài Tàng Đan Thất, chờ Ninh Ngộ Châu bước ra.
Luyện đan sư đi ra từ Tàng Đan Thất không ít, phản ứng của mỗi người mỗi vẻ, có kẻ mừng rỡ như điên, có người lại trầm tư suy nghĩ, cũng có kẻ nhíu mày nghi hoặc... Nhưng nhìn chung, hiển nhiên là họ đã thu hoạch được không ít trong Tàng Đan Thất.
"Ninh công t.ử, bọn ta ở đây."
Thịnh Vân Thâm với bản tính hoạt bát đang ra sức vẫy tay, để tránh Ninh Ngộ Châu không nhìn thấy họ.
Văn Thố Thố vắt vẻo trên đỉnh đầu Văn Kiều, phát hiện tỷ tỷ nhà mình lùn quá, bị đầu người phía trước che khuất hết tầm nhìn, đành lanh lẹ nhảy tót sang đầu Thịnh Vân Thâm.
Thịnh Vân Thâm vốn đang chạy nhảy tung tăng lập tức đứng im không dám nhúc nhích: "Ây da, Văn Thố Thố mày làm cái gì đấy? Ngã xuống bây giờ."
Văn Thố Thố chẳng thèm đoái hoài tới hắn, vừa nhìn thấy bóng dáng Ninh Ngộ Châu giữa đám đông, nó liền ra sức nhảy nhót trên đầu hắn mấy cái để thu hút sự chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Ngộ Châu đi tới, gật đầu chào mọi người, đem lệnh bài trả lại cho huynh muội Thượng gia, đồng thời gửi lời cảm tạ lệnh bài của Thượng Nghi Niên, nhờ đó mà lần vào Tàng Đan Thất này hắn có chút thu hoạch.
Thượng Hồng Lãng cười đáp: "Giúp được Ninh công t.ử là phúc phận của bọn ta."
Văn Kiều ôm lấy Văn Thố Thố vừa nhảy trở về tà áo mình, bước tới bên cạnh Ninh Ngộ Châu, cẩn thận quan sát hắn một lượt: "Phu quân, ở trong đó không có chuyện gì chứ?"
"Không có việc gì." Ninh Ngộ Châu mỉm cười hỏi lại, "Còn mọi người thì sao? Hai ngày nay vẫn ổn chứ?"
"Vâng, không có chuyện gì ạ, chỉ là lúc uống rượu tình cờ chạm mặt Vương Khởi Dung."
"Ả không giở trò gì chứ?"
"Không ạ, Tần tỷ tỷ đã đuổi ả đi rồi."
"Vậy thì tốt."
"..."
Bốn người xung quanh trơ mắt nhìn cặp phu thê này ân cần hỏi han nhau, rõ ràng chỉ mới xa nhau có hai ngày mà làm như thể đã cách biệt mười năm tám năm vậy, ai nấy đều cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng.
Thế nhưng chỉ có hai người trong cuộc mới hiểu được thâm ý của đối phương, cũng biết rõ ràng Vương Khởi Dung đã sinh lòng nghi ngờ đối với huyết mạch trên người Văn Kiều, nên mới mượn cớ tiếp cận để thăm dò xác nhận.
Dù hiện tại đã bị Tần Hồng Đao tạm thời đuổi đi, nhưng ả chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, ngày sau nếu tìm được cơ hội, ả tuyệt đối sẽ ra tay.
——
Đan hội kết thúc, bọn họ nán lại Thiên Đan Cốc cũng chẳng còn việc gì quan trọng nên quyết định thu xếp rời đi.
Huynh muội Thượng Hồng Lãng nhiều lần giữ lại không thành, đành tặng thêm cho họ rất nhiều đặc sản của Thiên Đan Cốc, rồi lưu luyến tiễn họ ra khỏi cốc.
"Ngày sau các vị nếu có dịp đi ngang qua thành Hoài Âm, nhất định phải tới tìm bọn ta đấy." Thượng Hồng Nguyệt ném ánh mắt đầy trìu mến về phía Văn Kiều, "Thành Hoài Âm của bọn ta cũng có rất nhiều linh t.ửu ngon."
Văn Kiều vẻ mặt kiên định gật đầu: "Vâng, đến lúc đó nhất định sẽ tới quấy rầy Thượng tỷ tỷ."
Văn Thố Thố cũng hướng về phía nàng kêu "ô ô" mấy tiếng, ra chiều lưu luyến không nỡ rời xa.
Nghe được một tiếng "Thượng tỷ tỷ", lại nhìn bộ dáng ngoan ngoãn hiểu chuyện của Văn Thố Thố, Thượng Hồng Nguyệt bỗng thấy cả người tràn trề sức lực. Nàng hận không thể lập tức phóng về thành Hoài Âm, khuân hết đống linh t.ửu trân tàng dưới hầm rượu nhà mình ra dâng tặng cho bọn họ.
Vẫy tay cáo biệt huynh muội Thượng Hồng Lãng, nhóm người bước lên phi hành khí, nhắm hướng Xích Tiêu Tông bay v.út đi.
Xích Tiêu Tông nằm ở khu vực chếch về phía Tây của đại lục Trung Tâm, tọa lạc sâu trong lòng dãy núi Điệp Thúy.
Tính từ Thiên Đan Cốc đến Xích Tiêu Tông, với tốc độ của phi hành khí, phải mất chừng nửa tháng trời mới tới nơi.