Phu Quân Ta Là Một Nữ Tử Xuyên Không

Chương 13



13.

Người trợ lý nhỏ bật cười:

"Đây chẳng phải đang nói về chị  sao?

"Trong mắt em, chị Nán Nán chính là người lạnh lùng, thông minh, và nhân hậu, ấm áp nhất."

Ta hiếm khi cười thành tiếng.

Có lẽ, vô tình, ta đã sống thành hình bóng của Lâm Phong Chí.

Ta đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe: "Được rồi, chị đi trước."

Chiếc xe ổn định lao đi.

Khách hàng nữ kia cách ta hơn hai trăm cây số.

Chiếc xe  phóng nhanh trên cao tốc.

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe nhanh chóng lùi lại phía sau.

Lâm Phong Chí đã qua đời vì một vụ tai nạn xe.

Trong thế giới này, tai nạn xe không phải chuyện hiếm, ít nhất trong suốt thời gian ta lớn lên, đã chứng kiến vô số vụ tai nạn xe.

Nhạc nền trong xe dịu êm, giữa ký ức mênh m.ô.n.g của kiếp trước và kiếp này, ta đột nhiên nhớ ra một điều.

Toàn thân ta run rẩy, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Vào đêm hôm đó, khi Tĩnh Nhi bị đầy bụng, ta đã mơ mơ màng mà hỏi một câu:

"Phu quân, chàng tên gì ở thế giới cũ vậy?"

Nàng ngáp một cái rồi đưa tay ôm ta vào lòng, vừa vỗ về ta ngủ, vừa trả lời mơ hồ:

"Chu Nán Nán."

Bùm——

Tay ta vô thức xoay vô lăng, chiếc xe lao vào chiếc xe tải ở làn đối diện.

Trong tiếng nổ lớn, điều cuối cùng ta nhớ lại là lời của đệ tử nữ trong chùa ở ngoại ô:

"Thí chủ, nếu người sống đến kiếp thứ ba, tất cả những gì về kiếp đầu tiên sẽ bị xóa sạch trong ký ức. Con người chỉ nhớ về kiếp trước và kiếp này."

Ta đã chuyển kiếp, từ một luật sư trở thành một cô gái xuyên không.

Lại còn là một cô gái xuyên không không có hệ thống.

Nằm trong phòng trọ chật hẹp, ta thậm chí chẳng buồn khóc.

Ta vẫn đang lái xe bình thường, không hiểu sao tay lái lại lệch đi và lao vào xe tải.

Lúc đó, ta đã nghĩ gì nhỉ?

Ta nghĩ mãi mà chẳng thể nhớ ra. Còn nữa, ta nhớ mình mỗi năm đều đăng bài tìm người, nhưng nội dung là gì, cũng chẳng nhớ nổi.

Thôi không nghĩ nữa.

Sau nhiều năm làm luật sư, ta lạnh lùng quét mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Không thể nhìn rõ, tầm nhìn mờ mịt.

Nhưng ta nghe thấy tiếng mắng chửi điên cuồng của bà ấy:

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

"Tại sao ta lại sinh ra đứa con không có ích gì, ta không phục, ta không phục!

"Chính thất của hầu gia  có gia thế tốt là chuyện đương nhiên, nhưng số lại tốt như vậy, đứa con đầu tiên đã là con trai.”

"Ta chỉ là một ca nữ, đợi sau khi hầu gia chán ta, e rằng ta sẽ bị lãng quên ở hậu viện, sống trong cô đơn từng ngày."

Bà đỡ đẻ có lẽ là người bà ấy quen biết. Ta nghe thấy bà ấy khẽ giọng nói với người đó:

"Thím, đây là tất cả gia sản của ta, có năm trăm lượng bạc, đủ để thím rời khỏi Kinh Thành và sống tốt. Giúp ta một lần, nói là ta sinh được một đứa con trai, chuyện sau này không cần thím lo."

Bà ấy điên loạn, người thím đó cũng điên loạn.

Ta từ thân nữ chuyển thành nam.

Cuộc sống của bà ấy trở nên khá hơn nhiều.

Nhưng sự điên loạn của người này như đã ăn sâu vào xương tủy.

Ngày nào cũng bắt ta phơi nắng ngoài sân, bảo rằng da đen mới giống nam nhi.

Còn bắt ta tập thể dục mỗi sáng, bảo rằng cơ thể phải mạnh mẽ mới không bị coi là yếu đuối.

Nhưng sự điên loạn  ấy còn chưa chấm dứt. Bà ấy nói, con gái yếu đuối, luôn hay khóc, phải sửa cái tật đó từ căn bản.

Ta xuyên qua lúc đã 27 tuổi, ngoài việc khi còn là em bé có chút khổ sở khóc để báo cho người khác biết mình đói, còn lại chẳng bao giờ khóc nữa.

Nhưng mẹ ta không vừa lòng.

Bà ấy mặt mày dữ tợn, cầm roi quất ta khắp người, để lại những vết sẹo khó phai.

Sau đó lại quăng roi đi, ôm ta khóc:

"Phong Chí, mẫu thân xin lỗi con, nhưng ta thật sự không còn cách nào nữa. ta  có thể chỉ có mỗi con, nếu mà người ta phát hiện con là con gái, chúng ta sẽ bị tiêu đời."

Thế thì, cứ để nó tiêu đi.

Ta vừa bôi thuốc cho vết thương vừa nghĩ trong lòng.

Cuộc sống xuyên không chẳng giống những gì trong sách.

Ta và  mẹ bị nhốt trong phủ, hầu như ngày nào cũng không thể bước ra ngoài.

Phu nhân lớn trong nhà nhìn ta với vẻ chán ghét, chỉ khi nhìn sang huynh trưởng ta, bà ấy mới tỏ ra chút thiện ý.

May mà mọi người trong phủ không mấy quan tâm đến ta, nên ta mới có thể giấu kín thân phận này.

Cuộc sống này cứ thế kéo dài cho đến khi ta mười hai tuổi, lần đầu tiên có kỳ nguyệt.

Mẹ ta vứt ta vào một thùng nước đá.

Cái lạnh thấu xương khiến từng lỗ chân lông trên cơ thể ta như kêu gào vì lạnh.

Mẹ ta mặt mày dữ tợn:

"Chỉ cần ngâm một đêm, tổn thương cơ thể, thì sau này sẽ không có kỳ nguyệt nữa. Phong Chí, con chịu đựng một đêm là được."

Ta hiểu nỗi khổ của mẹ ta.

Cuộc sống trong phủ quá khó khăn.

Dù ta có đem kiến thức hiện đại ra, cố gắng làm nên sự nghiệp trong thời đại này, cũng khó như leo lên trời.

Khi ta làm thơ hay ở trường, chẳng nhận được lời khen ngợi nào, mà là ánh mắt phức tạp của mọi người, và ánh nhìn đầy phòng bị của huynh trưởng ta.

Ta mất quyền được đến trường.

Mẹ ta bị phu nhân lớn phạt quỳ một ngày, khi được khiêng về, đầu gối gần như không thể đi được nữa.

Bà ta lại điên cuồng, nắm tay ta nói:

"Phong Chí, con đợi đấy, khi  làm ca nữ, mẫu thân đã quyết tâm muốn đứng đầu. Dù chỉ là một thiếp, ta cũng tuyệt đối không chịu thua.”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com